Chương 6 - Bế Nhầm Hai Mươi Năm
Tần Ngữ bị tôi chặn họng, nhưng rất nhanh lại lấy lại nụ cười.
“Tính cô cũng nóng thật đấy. Được, vậy tôi nói thẳng luôn. Năm đó nhà họ Thẩm suýt chút nữa đã liên hôn với nhà họ Tần chúng tôi, cuối cùng chính Thẩm Cửu là người phá hỏng chuyện đó. Cô đoán xem vì sao?”
Tôi không nói gì.
Tần Ngữ đứng dậy, cúi đầu ghé sát bên tai tôi:
“Vì khi đó anh ấy nói, anh ấy có một người nhất định phải cưới. Mà người đó, anh ấy đã tìm rất nhiều năm rồi.”
Nói xong, Tần Ngữ đứng thẳng người, chỉnh lại váy rồi giẫm giày cao gót rời đi.
Tôi ngồi yên tại chỗ, sống lưng lạnh toát.
Tô Dao liều mạng kéo tay áo tôi.
“Trời ơi, ban nãy cô ta nói gì vậy? Nhất định phải cưới? Tìm rất nhiều năm?”
“Đừng kích động.”
“Cậu không kích động à? Đây rõ ràng là tình tiết vị hôn phu tìm cậu suốt nhiều năm đó!”
“Đừng gọi là vị hôn phu.”
Miệng thì phủ nhận, nhưng trong lòng tôi đã cuộn sóng.
Rốt cuộc Thẩm Cửu là người thế nào? Chuyện cũ giữa anh và nhà họ Tần là sao?
Quan trọng hơn là, người “nhất định phải cưới” mà anh nói, thật sự là tôi sao?
Tối về ký túc xá, tôi cầm điện thoại lên, mở khung chat với Thẩm Cửu.
Gõ vài chữ rồi lại xóa, lặp đi lặp lại mấy lần.
Cuối cùng tôi hỏi thẳng:
“Tần Ngữ là ai?”
Tin nhắn gửi đi, đã đọc nhưng đối phương mãi không trả lời.
Mười phút sau, điện thoại tôi reo.
Không phải WeChat, mà là cuộc gọi.
“Sao vậy, có người nói xấu anh trước mặt em à?” Giọng Thẩm Cửu vang lên trong ống nghe, rất bình tĩnh.
“Cũng không hẳn là nói xấu. Cô ta nói hai người suýt nữa đính hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Đúng là có chuyện đó. Ba năm trước, trưởng bối hai nhà đứng ra mai mối. Nhưng lúc đó anh vốn không quen cô ta, gặp một lần liền từ chối.”
“Cô ta nói anh từ chối vì có một người nhất định phải cưới.”
Thẩm Cửu bật cười khẽ.
“Tin tức của cô ta cũng nhanh thật.”
“Anh không phủ nhận?”
“Sao anh phải phủ nhận?”
Giọng anh đột nhiên trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc khó diễn tả.
“Tiểu Tuế Tuế, anh nói cho em biết, người đó chính là em.”
“Từ năm anh mười bốn tuổi, lần đầu tiên trong giải thiếu niên bị ngã gãy xương quai xanh phải nằm viện một tháng. Phòng bệnh bên cạnh có một cô bé ngày nào cũng lén nhét kẹo qua khe cửa cho anh.”
“Cô bé ấy nói, ăn kẹo rồi sẽ không đau nữa.”
Cả người tôi sững lại.
Chuyện đó là thật.
Năm mười bốn tuổi, tôi bị viêm ruột thừa cấp tính, phải nằm viện hai tuần.
Phòng bệnh bên cạnh có một cậu bé ngày nào trông cũng rất đau đớn, nên ngày nào tôi cũng lén nhét kẹo cho cậu ấy.
Nhưng sau khi xuất viện, tôi không gặp lại cậu ấy nữa.
“Cậu bé đó… là anh?”
“Không thì còn ai.” Giọng Thẩm Cửu trở nên rất nhẹ.
“Sau khi em xuất viện, anh vẫn luôn tìm em. Tìm suốt sáu năm, mãi đến nửa năm trước mới xác nhận được thân phận của em. Sau đó anh mới đi làm xét nghiệm ADN.”
“Vậy anh làm xét nghiệm không chỉ để xác minh chuyện bị bế nhầm?”
“Một phần là vậy. Nhưng lý do quan trọng hơn là anh cuối cùng cũng tìm được em.”
Bàn tay cầm điện thoại của tôi run lên.
Hóa ra tất cả những chuyện này, bắt đầu từ lần tình cờ gặp nhau trong quán rượu, đều không phải trùng hợp.
Anh đã tính toán cả một ván cờ, chỉ vì một mục đích.
Đưa tôi đến bên cạnh anh.
Đầu dây bên kia lại yên lặng một lúc.
“Sợ rồi à?”
Tôi hít sâu một hơi. Không đúng, trọng điểm không phải chuyện này.
“Vì sao anh không nói thẳng với tôi?”
“Nếu anh nói thẳng, em có tin không?”
Tôi không nói được gì.
Anh nói đúng. Nếu ngay từ đầu anh nói với tôi, tôi chỉ cảm thấy anh là một kẻ theo dõi biến thái.
“Bây giờ em biết rồi,” giọng Thẩm Cửu lại khôi phục vẻ lười biếng thường ngày, “còn muốn chạy không?”
Tôi cúp máy.
Tô Dao ở bên cạnh đã nghe đến ngây người.
“Cậu… chuyện năm mười bốn tuổi của cậu mà anh ấy cũng nhớ?”
“Hình như vậy.”
“Trời ơi Lâm Tuế, chuyện cậu không chỉ là bị bế nhầm bình thường đâu, đây là kiểu dây dưa định mệnh đó!”
Tôi vùi mặt vào gối.
Anh tìm tôi sáu năm.
Vì tìm tôi mà phá hỏng hôn ước với nhà họ Tần.
Vì có thể quang minh chính đại đến gần tôi, anh làm xét nghiệm ADN, chọc thủng bí mật hai mươi năm của hai gia đình.
Con người Thẩm Cửu đáng sợ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nhưng cũng nghiêm túc hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, không có tiết.
Tôi co ro trong ký túc xá không ra ngoài, muốn một mình sắp xếp lại suy nghĩ.
Nhưng kế hoạch không theo kịp biến cố. Mười giờ sáng, Tô Dao cầm điện thoại lao đến trước mặt tôi.
“Xảy ra chuyện rồi! Cậu mau xem diễn đàn trường!”
Tôi nhận điện thoại xem, trang chủ diễn đàn đang treo một bài viết:
Tiêu đề là: “Tin độc quyền! Lâm Tuế khoa Truyền thông bám víu tay đua phú nhị đại, hai người nghi ngờ bí mật sống chung!”
Trong bài còn đính kèm vài tấm ảnh:
Tấm đầu tiên là cảnh trưa hôm qua Thẩm Cửu lái xe đến trường, tôi đứng bên ghế phụ cầm túi giữ nhiệt.
Tấm thứ hai là góc chụp cực kỳ hiểm, chụp được lần tôi và Thẩm Cửu thêm WeChat trong quán rượu.
Tấm thứ ba là trước cổng biệt thự nhà tôi, tôi và Thẩm Cửu đứng cùng nhau.
Độ nét của ảnh rất cao, không giống tình cờ chụp được.
Bình luận bên dưới đã nổ tung.
“Lâm Tuế khoa Truyền thông? Là cô gái trông cũng ổn nhưng chẳng có cảm giác tồn tại gì ấy hả?”
“Chiếc xe đó là bản giới hạn đúng không? Một sinh viên bình thường như cô ta quen được người cấp bậc này ở đâu ra?”
“Chắc chắn là tự dán lên rồi. Nhìn dáng vẻ nịnh nọt trong ảnh kia kìa.”
“Tôi nghe nói nhà Lâm Tuế làm phim ảnh, không chừng là dựa vào tài nguyên gia đình để leo quan hệ.”
“Đừng nói leo quan hệ nữa, rõ ràng là muốn câu rùa vàng.”
Khu bình luận gần như nghiêng hẳn về một phía, toàn là mắng tôi.
Tô Dao tức đến mức muốn lao lên diễn đàn phản bác ngay.
Tôi giữ cô ấy lại.
“Đừng đi. Càng đáp trả thì càng náo nhiệt.”
“Nhưng mấy tấm ảnh này ai chụp? Có người cố ý theo dõi cậu à?”
Tôi nhìn chằm chằm mấy bức ảnh, ánh mắt dừng lại ở tấm trước cổng biệt thự.
Góc chụp đó chỉ có thể chụp từ một tòa nhà nào đó đối diện bên kia đường.
Ai sẽ theo dõi tôi đến tận cửa nhà?
Điện thoại rung lên.
Thẩm Cửu gửi một tin nhắn:
“Anh thấy diễn đàn rồi. Không cần quan tâm, anh xử lý.”
Tôi trả lời thẳng:
“Không cần anh lo. Tôi tự giải quyết.”
“Em giải quyết thế nào?”
“Anh đừng gây thêm rắc rối đã là giúp tôi rồi.”
Tin nhắn gửi đi, Thẩm Cửu không trả lời nữa.
Tôi biết chắc chắn anh đang nghĩ cách, nhưng nếu chuyện này để anh ra mặt xử lý, chỉ càng chứng thực những lời trong bài viết.
Tôi học ở khoa Truyền thông hai năm, ít nhiều cũng hiểu thứ gọi là dư luận này.
Cứ một mực thanh minh chỉ khiến chuyện càng bôi càng đen.
Việc tôi cần làm là phản kích.
Chiều hôm đó, tôi gọi hai cuộc điện thoại trong ký túc xá.
Cuộc đầu tiên gọi cho Lâm Viễn Sơn, cha nuôi tôi.
“Ba, con cần điều tra một người. Có người theo dõi con chụp ảnh rồi đăng lên diễn đàn trường.”
Giọng ba Lâm lập tức nghiêm lại.
“Gửi ảnh qua đây, ba bảo bộ phận an ninh điều tra. Ai dám động vào con gái ba?”
Cuộc thứ hai gọi cho quản gia lão Phương.
“Chú Phương, giúp con kiểm tra xem gần đây quanh cửa nhà có xe hoặc người nào bất thường không.”
“Vâng, thưa cô chủ, tôi lập tức đi kiểm tra camera.”