Chương 2 - Bế Nhầm Hai Mươi Năm
Mặt Chu Uyển đã đen như đáy nồi, không nói một lời.
Tô Dao kiêu ngạo nói:
“Còn vì sao nữa, đương nhiên là vì Lâm Tuế nhà chúng tôi xinh đẹp, người ta mới nể mặt chứ.”
Tôi vội ấn Tô Dao đang hưng phấn xuống, không cho cô ấy nói tiếp.
Bây giờ nếu cô ấy có đuôi, chắc chắn đã vểnh lên tận trời rồi.
“Đừng nói nữa, tiếp tục chơi đi.”
Vòng tiếp theo vừa hay bốc trúng bạn thân của Chu Uyển, cô ta cũng chọn đại mạo hiểm.
Tôi chống cằm, đầy hứng thú nhìn cô ta, thuận miệng nói một hình phạt:
“Hôn lòng bàn chân của người bên trái cậu, duy trì một phút.”
Cả ghế dài lập tức im phăng phắc như chết.
Người ngồi bên trái bạn thân kia chính là Chu Uyển. Cô ta khó tin ngẩng đầu trừng tôi:
“Tôi tuyệt đối không chấp nhận!”
Bạn thân kia sợ đến cứng cả người, đưa tay định lấy rượu chịu phạt.
Tôi đưa tay giữ ly rượu lại, nhướng mày nhìn cô ta:
“Sao thế, Chu Uyển, cậu chơi không nổi à?”
Lúc buổi giao lưu tan, trời đã tối đen.
Người ở ghế dài bên cạnh cũng đã đi hết từ lâu.
Cả nhóm chúng tôi đứng dậy tới quầy thanh toán.
Chu Uyển bày ra dáng vẻ tao nhã, đặt thẻ ngân hàng lên mặt quầy:
“Hôm nay để tôi trả nhé.”
Bạn thân của cô ta lập tức sùng bái tâng bốc:
“Chu Uyển, cậu tốt quá đi, lần nào cũng giành trả tiền.”
“Mọi người đều còn là sinh viên, không có thu nhập gì, chi tiêu cũng nhiều. Lần này để tôi…”
Chu Uyển còn chưa nói hết, nhân viên quầy đã ngắt lời:
“Xin lỗi cô Chu, hạn mức thẻ của cô không đủ, không thanh toán được.”
Tai Chu Uyển lập tức đỏ tới tận cổ. Cô ta vội kiếm cớ:
“Tôi nhớ ra rồi, tháng này tôi mua mấy cái túi, thẻ bị giới hạn.”
Mọi người có mặt nhìn nhau, bầu không khí vô cùng ngượng ngùng.
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Đối diện với ánh mắt của mọi người, tôi vội xua tay:
“Xin lỗi xin lỗi, không nhịn được.”
Nói xong, tôi lấy thẻ ngân hàng của mình đưa cho nhân viên:
“Quẹt thẻ của tôi đi, tối nay tôi mời.”
Tôi hoàn toàn không để ý ánh mắt Chu Uyển càng lúc càng khó coi. Lấy lại thẻ xong, tôi kéo Tô Dao ra khỏi quán rượu.
Buổi giao lưu tối nay đúng là một vở kịch hay.
Trước cửa quán rượu đậu một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen. Một dáng người cao ráo đang lười biếng dựa vào xe.
Đèn đường hơi tối, kéo bóng anh ta rất dài, cả người toát ra khí chất “đừng chọc vào tôi”.
Giữa những ngón tay anh ta kẹp một điếu thuốc, trong màn đêm, đốm lửa ấy đặc biệt nổi bật.
Gió đêm thổi rối mái tóc anh ta, không những không làm giảm nhan sắc, ngược lại còn tăng thêm chút đẹp trai phóng khoáng.
Chính là nam sinh gặp trong quán rượu. Không ngờ anh ta vẫn chưa đi.
Trực giác nói với tôi rằng người này có hơi nguy hiểm, tốt nhất đừng dính vào.
Tôi giả vờ không nhìn thấy, định đi thẳng qua trước mặt anh ta.
Nam sinh khẽ gảy tàn thuốc, chậm rãi mở miệng:
“Tiểu Tuế Tuế, chủ động xin WeChat của anh, lại không chấp nhận lời mời kết bạn, chơi anh đấy à?”
Anh ta vậy mà biết biệt danh của tôi, điều này khiến tôi rất kinh ngạc.
Tôi nhìn vào đôi mắt màu nâu nhạt của anh ta, muốn nhìn ra chút gì đó từ bên trong.
Trong lòng càng xác định, nam sinh này tuyệt đối không đơn giản.
Tôi cố giữ bình tĩnh giải thích:
“Anh cũng biết đó chỉ là hình phạt trò chơi thôi, mọi người đùa vui mà, đừng tưởng thật.”
Nam sinh cười khẩy một tiếng, ném đầu thuốc xuống đất rồi dùng chân nghiền tắt. Khóe môi cong lên thành nụ cười đầy hứng thú:
“Được thôi, Tiểu Tuế Tuế, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội gặp nhau lắm.”
Khi đó tôi không hiểu ý trong lời anh ta, chỉ coi là một câu đùa.
Cho đến khi một bản báo cáo giám định ADN được đưa tới nhà tôi.
“Ông Lâm Ông Lâm!”
Quản gia nhà tôi, lão Phương, hốt hoảng cầm một tập tài liệu chạy vào phòng khách, bộ tóc giả trên đầu suýt rơi xuống.
Cha Lâm đang ngồi trên sofa xem kịch bản, chỉ nhấc mí mắt lên một chút, chậm rãi lật một trang:
“Hoảng cái gì? Trời sập được chắc? Hay phim quý sau bị người khác cướp mất rồi?”
Quản gia lão Phương thở hổn hển, liên tục xua tay:
“Không phải chuyện phim, không liên quan tới việc đó.”
Cha Lâm bật cười:
“Vậy còn chuyện lớn gì có thể khiến ông thành ra thế này? Lão Phương, ông cũng là người từng trải qua sóng gió rồi mà.”
Quản gia nhìn tôi bằng vẻ mặt phức tạp, có vẻ rất khó xử:
“Chuyện này… không tiện nói lắm, vẫn nên để ông Lâm tự xem thì hơn.”
Cha Lâm không cho là đúng, đứng dậy, miệng lẩm bẩm có thể có chuyện gì, tùy tay nhận lấy tài liệu.
Tôi nhìn rất rõ biểu cảm của cha Lâm thay đổi: từ khiếp sợ, tới không dám tin, cuối cùng là đau lòng tột độ.
Khi đó, tôi đang ngồi cùng mẹ Lâm nghiên cứu mẫu trang sức mới ra.
Thấy dáng vẻ bất thường của cha Lâm mẹ Lâm tùy tay chỉnh lại mái tóc xoăn mới uốn, bình tĩnh đứng lên:
“Có chuyện lớn đến mức nào mà dọa ông thành ra vậy? Công ty nhà mình phá sản rồi à? Không sao, nhà mẹ đẻ tôi có tiền, nuôi nổi mấy người.”
Nhưng khi mẹ Lâm nhận lấy bản báo cáo giám định kia, nụ cười trên mặt bà đông cứng. Chân bà mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Mí mắt phải của tôi cứ giật liên tục. Tôi vội đứng dậy bước nhanh tới:
“Mẹ, sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Nghe thấy giọng tôi, cảm xúc của mẹ Lâm lập tức sụp đổ. Bà nước mắt đầy mặt nhìn tôi:
“Bảo bối, ông trời đùa với chúng ta một trò quá lớn rồi!”
Tôi vội nhặt hai tập tài liệu rơi trên đất lên. Sau khi nhìn rõ kết luận bên trên, cả người tôi cũng ngây ra.
Đó là hai bản báo cáo giám định ADN chính quy.
Bản báo cáo thứ nhất nói tôi và một đôi vợ chồng trung niên xa lạ có quan hệ huyết thống 99,9991%.
Bản báo cáo còn lại nói một nam sinh tên Thẩm Cửu và cha mẹ Lâm của tôi cũng có độ phù hợp huyết thống 99,9991%.
Báo cáo trượt khỏi tay tôi, rơi xuống đất.
Tôi không dám tin, chúng tôi vậy mà thật sự bị bế nhầm khi vừa chào đời.
Xác suất còn thấp hơn trúng xổ số này lại xảy ra trên người tôi.
Tôi hoàn toàn không thể chấp nhận.
Tôi túm lấy cánh tay quản gia hỏi:
“Chú Phương, báo cáo này ai đưa tới?”
“Là một cậu thanh niên rất cao, tuổi tác chắc cũng xấp xỉ tiểu thư.”
“Cậu ta đội mũ bóng chày màu đen, mặt tôi không nhìn rõ…”
Quản gia còn chưa nói hết, tôi đã lao ra khỏi nhà. Có lẽ người đưa báo cáo vẫn chưa đi xa.
Vừa chạy ra khỏi cổng biệt thự, tôi đã nghe thấy ngoài cổng sân truyền tới tiếng gọi gấp gáp:
“Tiểu Tuế Tuế! Con gái của mẹ!”
Bảo vệ ở cổng đang cố ngăn một đôi vợ chồng trung niên.
Hai người ăn mặc rất sang trọng, khí chất cũng rất tốt.
Người phụ nữ được chăm sóc kỹ, làn da mịn màng, mặc một bộ sườn xám nhã nhặn, tóc được búi gọn bằng một cây trâm ngọc phỉ thúy.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt bà lập tức ươn ướt, giọng kích động đến run rẩy:
“Đây là con gái tôi, đứa con gái tôi đã mong suốt hai mươi năm!”
Hai người vòng qua bảo vệ, lao tới trước mặt tôi, ôm tôi khóc lớn.
Người đàn ông trung niên mặc vest may đo ôm lấy tôi và người phụ nữ kia, hốc mắt cũng đỏ lên:
“Cuối cùng cũng tìm được rồi. Cả nhà chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ rồi.”