Chương 15 - Bế Nhầm Hai Mươi Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày phán quyết được công bố, cả mạng đều bàn tán về vụ án này.

“Hai mươi năm trước cố ý tráo con? Quá mất nhân tính rồi!”

“Tần thị địa ốc coi như xong rồi nhỉ? Cổ phiếu lao dốc đã đành, danh tiếng cũng nát bét.”

“Cô gái nhà họ Thẩm và nhà họ Lâm kia đáng thương thật, cả cuộc đời bị người ta sắp đặt.”

“Nhưng bây giờ cô ấy là con gái của hai gia tộc lớn, đúng là người thắng cuộc đời.”

Trong phần bình luận có đủ loại tiếng nói, nhưng có một bình luận được thích nhiều nhất.

“Điều thật sự lợi hại không phải là cô ấy có hai gia đình, mà là cô ấy dám đối đầu trực diện trong cuộc đấu lợi ích lớn như vậy. Nếu là người bình thường, đã sớm lùi bước rồi.”

Tô Dao chụp màn hình bình luận này gửi cho tôi.

“Bây giờ cậu là nhân vật cứng rắn được cả mạng công nhận rồi.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Tôi không cần cả mạng công nhận. Tôi chỉ không muốn những kẻ làm chuyện xấu sống dễ chịu.”

Sau phán quyết, tình cảnh của Tần thị địa ốc chuyển xấu nhanh chóng.

Các đối tác cốt lõi lần lượt hủy hợp đồng, ngân hàng siết hạn mức tín dụng, mấy dự án lớn trong tay buộc phải dừng thi công.

Bố Tần Ngữ tuyên bố từ chức chủ tịch hội đồng quản trị, giao cho nhà quản lý chuyên nghiệp tiếp quản.

Mẹ Tần Ngữ bị cổ đông yêu cầu rút khỏi ban quản lý.

Ba tháng sau, Tần thị địa ốc bị một doanh nghiệp nhà nước mua lại, thương hiệu vẫn được giữ nhưng người kiểm soát thực tế đã thay đổi.

Trên thực tế, nhà họ Tần đã rút khỏi vòng lõi của giới kinh doanh.

Còn bản thân Tần Ngữ, cô ta làm thủ tục bảo lưu ở trường, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Có người nói cô ta ra nước ngoài, có người nói cô ta ở nhà giúp bố mẹ xử lý hậu quả.

Tôi không đi nghe ngóng.

Chuyện này đến đây là kết thúc.

Học kỳ hai năm ba, mọi thứ trở về một mức độ bình yên nào đó.

Cuộc sống ở trường của tôi chẳng khác trước là mấy: lên lớp, ăn cơm, nộp bài. Điểm khác duy nhất là bây giờ cả trường đều biết thân phận của tôi.

Đi đến đâu cũng có người nhìn.

Quen rồi thì cũng chẳng sao.

Sau khi bị ghi lỗi nặng, Chu Uyển trở nên rất kín tiếng, không bao giờ tìm tôi gây phiền phức nữa.

Triệu Lâm chuyển ngành, nghe nói đến một phân viện ở khu trường xa.

Phương Viễn thì ngay trong tháng đó đã thôi học.

Tô Dao nói đúng, có vài người không đáng để ghi nhớ.

Quan hệ giữa tôi và Thẩm Cửu, nói không rõ ràng.

Chúng tôi không chính thức ở bên nhau, nhưng cũng không giống bạn bè bình thường.

Mỗi tuần anh đến trường ít nhất hai, ba lần, có lúc mang đồ ăn đến, có lúc chỉ đứng dưới lầu nhìn tôi lên lớp.

Có lần tôi nhìn xuống từ cửa sổ tầng hai, vừa hay thấy anh tựa vào chiếc mô tô kia, cúi đầu nghịch điện thoại.

Tô Dao ở bên cạnh chọc tôi: “Cậu cứ tiếp tục thế này, quan hệ của hai người có thể kéo dài đến tận lúc tốt nghiệp luôn đấy.”

“Không vội.”

“Người ta đợi cậu sáu năm rồi mà cậu còn không vội?”

Tôi không đáp.

Không phải không rung động.

Mà là rung động quá mạnh, ngược lại không biết nên mở lời thế nào.

Mùa đông năm tư, Thẩm Cửu tham gia vòng chung kết Giải vô địch mô tô châu Á.

Cuộc thi tổ chức ở Tokyo, tôi xin nghỉ bay sang xem anh thi đấu.

Trường đua rất lạnh, tôi quấn áo lông vũ ngồi trên khán đài VIP.

Cuộc đua tổng cộng hai mươi vòng, mười lăm vòng đầu Thẩm Cửu luôn ở vị trí thứ hai, bị tay đua Nhật Bản phía trước chèn chặt.

Lòng bàn tay tôi toàn là mồ hôi.

Đến vòng thứ mười sáu, anh đột ngột tăng tốc ở một khúc cua chữ S, ôm cua sát giới hạn rồi vượt thẳng qua.

Cả khán đài đều đứng bật dậy.

Đến vòng cuối cùng, anh đã dẫn người thứ hai trọn vẹn tám giây.

Khoảnh khắc anh lao qua vạch đích, tôi đứng trên khán đài, không hiểu sao nước mắt lại rơi xuống.

Nếu Tô Dao ở đây, chắc chắn sẽ cười nhạo tôi.

Nhưng cô ấy không có ở đây.

Sau trận đấu, trên bục trao giải, Thẩm Cửu đứng ở vị trí cao nhất, tay nâng cúp vô địch.

Máy quay cho anh một góc cận cảnh.

Anh không nhìn ống kính, anh nhìn về phía khán đài VIP.

Sau đó, anh cười với tôi.

Nụ cười ấy trước đây tôi chưa từng thấy trên mặt anh: không phải kiểu ngông nghênh, không phải trêu đùa, cũng không phải lông bông bất cần.

Mà là niềm vui thuần túy, xuất phát từ tận đáy lòng.

Tối hôm đó, trong tiệc mừng sau cuộc đua, tôi bị đồng đội của Thẩm Cửu vây quanh.

“Chị dâu đến rồi! Thảo nào hôm nay anh Cửu phát huy vượt mức!”

“Trước đây anh Cửu thi đấu không cho ai đến xem đâu, hôm nay phá lệ đấy.”

“Chị dâu không biết đâu, lúc luyện khúc cua trước trận, anh Cửu ngã hai lần, bọn em đều khuyên anh ấy rút khỏi cuộc thi, anh ấy nhất quyết không chịu, nói có người đang đợi anh ấy trên khán đài.”

Tôi nhìn ra ngoài đám đông. Thẩm Cửu đang đứng trước cửa kính sát đất, trong tay cầm một ly rượu, quay lưng về phía náo nhiệt.

Cảnh đêm Tokyo rất đẹp.

Nhưng thứ tôi nhìn không phải cảnh đêm.

Tôi bước qua đứng bên cạnh anh.

“Chúc mừng anh. Nhà vô địch châu Á.”

Thẩm Cửu quay đầu nhìn tôi, khóe môi hơi cong lên.

“Chỉ một câu này thôi?”

“Anh muốn nghe gì?”

Anh đặt ly rượu lên bệ cửa sổ, xoay người đối diện với tôi.

“Anh muốn nghe em gọi tên anh.”

“Thẩm Cửu.”

“Gọi lại lần nữa.”

“Thẩm Cửu.”

Anh giơ tay, vén lọn tóc bị gió thổi rối trước trán tôi ra sau tai.

Động tác rất nhẹ.

“Tiểu Tuế Tuế, anh đợi sáu năm rồi. Em có thể cho anh một câu trả lời không?”

Ngoài cửa sổ là ánh đèn của vịnh Tokyo.

Sau lưng là tiếng cười nói ồn ào của tiệc mừng.

Tôi nhìn vào đôi mắt màu nâu nhạt của anh.

“Vậy anh trả lời tôi một câu trước đã.”

“Câu gì?”

“Năm mười bốn tuổi, ở bệnh viện, lần đầu tiên anh ăn viên kẹo tôi nhét cho anh, anh đã nghĩ gì?”

Thẩm Cửu sững ra.

Sau đó anh cười.

Cười rất khẽ, nhưng cũng rất chân thật.

“Anh nghĩ: viên kẹo này ngọt quá. Người nhét kẹo cho anh, cả đời này anh nhất định phải tìm được cô ấy.”

Mũi tôi cay xè.

Sau đó tôi vươn tay, kéo lấy tay áo anh.

“Tìm được rồi.”

Thẩm Cửu lập tức kéo tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

“Không được hối hận.”

“Không hối hận.”

Anh ôm rất chặt.

Tôi có thể nghe thấy nhịp tim của anh, rất nhanh, rất mạnh.

Thì ra anh cũng căng thẳng.

Thì ra người đàn ông trông lúc nào cũng lông bông, như chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì ấy, khi chờ đợi câu trả lời này, tim cũng đập nhanh hơn bất kỳ ai.

Năm năm sau.

Sau khi bố Lâm nửa nghỉ hưu, tôi tiếp nhận vị trí CEO của Lâm thị truyền thông.

Công ty trong tay tôi trải qua một đợt chuyển đổi, từ sản xuất phim ảnh truyền thống mở rộng sang nội dung số và vận hành IP. Doanh thu hằng năm tăng gấp đôi, vượt mốc bốn mươi tỷ.

Còn Thẩm thị dược phẩm vẫn phát triển vững vàng dưới sự quản lý của mẹ Thẩm Cửu. Bọn họ vốn chưa từng trông mong Thẩm Cửu sẽ kế nghiệp.

Thẩm Cửu tiếp tục sự nghiệp đua xe, lần lượt giành ba chức vô địch châu Á và một lần đứng thứ ba chung cuộc ở giải vô địch thế giới. Trước khi giải nghệ, khi được phỏng vấn và hỏi điều tiếc nuối nhất trong sự nghiệp là gì, anh nói không có gì tiếc nuối.

Phóng viên hỏi tiếp, quyết định đúng đắn nhất anh từng đưa ra là gì.

Anh nói: “Năm mười bốn tuổi, có một cô bé ở phòng bệnh bên cạnh nhét cho tôi một viên kẹo. Tôi ăn rồi quyết định cả đời này phải tìm được cô ấy. Đó là quyết định sáng suốt nhất tôi từng đưa ra.”

Sau khi buổi phỏng vấn đó được phát sóng, cả mạng chia sẻ rầm rộ.

Lúc xem, tôi đang ngồi trên sofa, bên cạnh là một tách trà nóng.

Thẩm Cửu từ trong bếp bưng trái cây ra, thấy tôi đang xem phỏng vấn của anh thì khóe môi cong lên.

“Em lại xem cái này à?”

“Đây đã là lần thứ tám rồi.”

“Hay đến thế sao?”

“Những lời anh nói, em muốn khắc từng chữ từng chữ vào tim.”

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, vươn tay ôm lấy vai tôi.

“Không cần khắc.”

“Vì sao?”

“Vì người nói những lời đó đang ở ngay bên cạnh em. Bất cứ lúc nào cũng có thể nói lại một lần nữa.”

Ngoài cửa sổ là bầu trời lúc hoàng hôn, ráng chiều màu đỏ cam phủ kín chân trời.

Trên bàn trà trong phòng khách đặt hai khung ảnh.

Một khung là ảnh chụp chung ngày cưới của chúng tôi. Anh mặc vest đen, tôi mặc váy trắng, cả hai đều cười rất tươi.

Khung còn lại là một tấm ảnh rất cũ, các góc đã ố vàng.

Trong ảnh là một viên kẹo sữa, gói bằng giấy kraft, bên trên có vẽ một chú bò con.

Đó là viên kẹo đầu tiên tôi nhét cho anh năm mười bốn tuổi.

Anh đã giữ nó suốt mười hai năm.

(Toàn văn hoàn.)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)