Chương 5 - Bẫy Từ Số Tài Khoản
Một khi cảnh sát can thiệp, mọi lời nói dối sẽ bị vạch trần.
Anh ta sẽ xong đời.
Cả văn phòng im phăng phắc.
Mọi người đều nhìn anh ta, chờ lựa chọn.
Nhận hay không nhận.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Sự điên cuồng và phẫn nộ trên khuôn mặt anh ta dần rút xuống như thủy triều.
Thay vào đó là một cảm xúc khác.
Tuyệt vọng.
Rồi anh ta làm một việc mà không ai ngờ tới.
Bịch.
Anh ta quỳ xuống.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Cứ thế quỳ thẳng trước mặt tôi.
“Chu Xuyên!”
Anh ta khóc.
Nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, tiếng khóc thảm thiết.
“Tôi xin cậu! Đừng báo cảnh sát!”
Lần này cả văn phòng thực sự nổ tung.
Những đồng nghiệp vừa khinh thường tôi lúc trước lại bắt đầu chuyển sang thương hại.
Một người đàn ông quỳ xuống trước mặt mọi người.
Phải tuyệt vọng đến mức nào mới làm vậy?
“Tôi không phải con người! Tôi có tội!”
Anh ta vừa khóc vừa tự tát vào mặt.
Chát! Chát!
Tiếng rất vang.
“Tôi không nên nghĩ chuyện xấu! Không nên nhắm vào cậu!”
“Nhưng tôi cũng bị ép đến đường cùng mà!”
Anh ta đổi chiến thuật.
Từ đe dọa chuyển sang kể khổ.
“580.000 tệ đó là tiền tôi thua cá độ bóng đá trên mạng!”
“Bọn chúng ngày nào cũng ép tôi trả tiền!”
“Chúng nói nếu không trả sẽ chặt tay, chặt chân tôi!”
“Tôi thật sự không còn đường sống nữa!”
Anh ta ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt không còn phẫn nộ.
Chỉ còn một kiểu cầu xin đầy ác ý.
“Chu Xuyên, tôi biết cậu đã đóng thẻ!”
“Tôi biết tiền không vào tài khoản của cậu!”
“Nhưng cậu đã sớm nhận ra số thẻ có vấn đề, đúng không?”
Anh ta bắt đầu đánh tráo khái niệm.
Chuyển hướng mâu thuẫn.
“Cậu rõ ràng biết tôi sắp gặp chuyện!”
“Tại sao không nhắc tôi lấy một câu?”
“Cậu cứ đứng nhìn tôi nhảy xuống hố lửa như thế à?”
“Sao lòng cậu có thể độc ác đến vậy?”
Anh ta đẩy toàn bộ tội lỗi sang sự “máu lạnh” của tôi.
Như thể tôi mới là người xấu thật sự.
Xung quanh lại nổi lên những tiếng bàn luận.
“Cũng đúng, nếu đã phát hiện thì nhắc một câu cũng được mà.”
“Nhìn đồng nghiệp xảy ra chuyện mà mặc kệ thì đúng là hơi tuyệt tình.”
“Vương Lỗi sai thật, nhưng Chu Xuyên cũng lạnh lùng quá.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
Nhìn khả năng diễn xuất tài tình của anh ta.
Nhìn cách anh ta điều khiển tâm lý người khác.
Tôi không nói gì.
Thấy dư luận lại nghiêng về phía mình, Vương Lỗi càng khóc dữ hơn.
Anh ta run rẩy lấy điện thoại ra, gọi một số.
Bật loa ngoài.
“Vợ à…”
Anh ta vừa mở miệng đã khóc không thành tiếng.
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ đầy sốt ruột.
“Chồng? Sao thế? Anh đừng làm em sợ!”
“Vợ ơi, nhà mình xong rồi!”
“Anh có lỗi với em! Có lỗi với gia đình!”
“Anh bị người ta hại!”
“Số tiền đó mất rồi!”
“Chu Xuyên… cậu ta thấy chết không cứu!”
Trước mặt tất cả mọi người, anh ta biến tôi thành một con quỷ thấy người gặp nạn mà không cứu, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng.
Tôi nghe thấy tiếng vợ anh ta hít mạnh ở đầu dây bên kia.
“Anh chờ đó! Em tới ngay!”
Cuộc gọi kết thúc.
Vương Lỗi ngồi bệt dưới đất, mềm nhũn như một đống bùn.
Không khí trong văn phòng trở nên khó xử đến cực điểm.
Không ai nói gì.
Tất cả đều chờ.
Chờ vợ anh ta tới.
Chờ cao trào tiếp theo của vở kịch này.
Chưa đầy mười phút sau.
Một người phụ nữ lao vào văn phòng như phát điên.
Là vợ Vương Lỗi.
Cô ta lập tức nhìn thấy Vương Lỗi đang ngồi bệt dưới đất và tôi đang đứng đó.
Cô ta không lao về phía chồng.
Mà lao thẳng tới chỗ tôi.
Sau đó cũng quỳ xuống ngay trước mặt tôi.
“Chu Xuyên, tôi xin cậu!”
“Xin cậu tha cho chúng tôi!”
Cô ta ôm chân tôi, khóc nức nở.
“Vương Lỗi không phải con người! Anh ấy đáng chết!”
“Nhưng nhà chúng tôi còn con nhỏ!”
“Đứa bé không thể không có bố!”
“Tiền mất thì thôi, chúng tôi chịu!”