Chương 1 - Bẫy Tình Yêu Đằng Sau Lớp Mặt Nạ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bảy năm hôn nhân, tôi – từ một chuyên gia kiểm soát rủi ro hàng đầu – đã rút lui về làm một người vợ nội trợ toàn thời gian, cứ ngỡ mình đã tìm được người đàn ông lý tưởng, cuộc sống an yên, bình lặng.

Cho đến đêm giao thừa năm đó.

Chồng tôi – Cố Hoài An – lì xì cho con trai một xấp tiền có số seri liền nhau. Nhưng duy nhất tờ kết thúc bằng 888, anh ta lại rút ra.

Tôi cứ nghĩ đó chỉ là một sự trùng hợp. Anh ta thì cười bảo là sơ ý.

Thế nhưng — giữa đêm tỉnh giấc, tôi lại nhìn thấy tờ tiền ấy được lồng kính trang trọng trên trang cá nhân của Lâm Sở Sở, thực tập sinh của anh ta.

Dòng chữ đính kèm là:

“Phần lì xì đầu tiên mà anh ấy tặng cho bé con của chúng tôi – cả đời phát tài, phát lộc.”

Khoảnh khắc đó, thế giới sụp đổ trong im lặng.

Anh ta tưởng tôi đã bị mài mòn hết móng vuốt bởi năm tháng cơm áo gạo tiền, lại không biết: bản năng của một chuyên gia kiểm soát rủi ro là vĩnh viễn giữ cảnh giác cao nhất trước mọi nguy cơ.

Khi anh ta quỳ xuống van xin tôi đừng hủy hoại cuộc đời mình, tôi chỉ bật laptop, mở bảng kê tài sản đã chuẩn bị từ lâu, lạnh lùng nhìn anh ta:

“Anh Cố, trò chơi kết thúc rồi. Bây giờ, chúng ta nói chuyện… thanh toán.”

Đêm giao thừa, không khí ngập tràn hơi nóng của bánh chẻo và mùi lưu huỳnh từ những chùm pháo hoa rực sáng ngoài cửa sổ.

Trên tivi, MC của chương trình Xuân Vãn” đang hào hứng đọc lời mở màn. Con trai bảy tuổi của tôi – Cố Trạch – ôm lấy một phong bao dày cộm, cười rạng rỡ như một tiểu thần tài.

“Cảm ơn ba ạ!” – thằng bé lon ton la lên, rồi sốt ruột xé phong bao.

Một xấp tiền mệnh giá 100 tệ mới toanh rơi lả tả trên ghế sofa, mang theo mùi mực in đặc trưng. Tổng cộng đúng năm mươi tờ, là loại tiền số seri liền nhau mà Cố Hoài An đã đặc biệt đến ngân hàng rút về, lấy may đầu năm – “ngũ phúc lâm môn”.

“Đếm chậm thôi, kẻo làm rơi đấy.” – Tôi vừa cười nhắc, vừa tiện tay nhặt vài tờ lên, ngón tay theo thói quen miết nhẹ qua hoa văn và số hiệu.

Đó là một dạng “bệnh nghề nghiệp” đã ăn sâu vào xương tủy. Trước khi trở thành bà nội trợ toàn thời gian, tôi từng là chuyên gia phân tích rủi ro tài chính cho một trong bốn tập đoàn kiểm toán lớn nhất, độ nhạy cảm với con số và chi tiết của tôi gần như ở mức cực đoan. Còn chuyện đặt một dấu hiệu nhỏ trên tiền mới – chỉ mình tôi biết – là thói quen nhiều năm không bỏ được.

Cố Trạch cẩn thận xếp tiền thành một chồng, rồi ngẩng khuôn mặt tròn trĩnh lên, hơi nghiêng đầu thắc mắc: “Mẹ ơi, ba có đếm sai không ạ? Chỉ có 49 tờ thôi.”

“Sao lại thế được?” – Cố Hoài An vừa bưng đĩa trái cây từ bếp ra, trên mặt là nụ cười dịu dàng hoàn hảo. “Ba rút đúng 5.000 tệ, chắc chắn là 50 tờ mà.”

Anh bước đến, cầm lấy xấp tiền cùng tôi đếm lại.

Quả thật… chỉ có 49 tờ.

“Kỳ thật.” – Anh gãi đầu, giọng nói vẫn bình thản, “Chắc máy đếm tiền ở ngân hàng bị sót một tờ. Không sao, ba bù cho con một tờ nữa nhé.”

Nói xong, anh rút ví, đưa thêm cho con trai một tờ tiền cũ.

Cố Trạch vui vẻ ôm tiền chạy đi chơi đồ chơi mới. Căn phòng khách lại rộn ràng tiếng cười nói.

Chỉ có tôi là ngồi bất động trên sofa.

Tôi vừa kiểm tra rồi. Loạt seri bắt đầu bằng GE88588850, kết thúc bằng GE88588899. Tôi đã đánh dấu quen tay lên từng tờ, dấu nhỏ xíu ấy vẫn còn nguyên. Chỉ thiếu đúng một tờ — GE88588888.

Một tờ tiền mà với người Trung Quốc, mang ý nghĩa đặc biệt đến mức gần như tượng trưng cho cả đời phát đạt.

Chẳng lẽ… chỉ là lỗi của máy đếm tiền?

Một tia nghi ngờ, nhỏ đến mức khó nhận biết, như cây kim băng lạnh buốt, nhẹ nhàng đâm thẳng vào trái tim vốn đang được hạnh phúc bọc kín của tôi.

Tôi nhìn sang Cố Hoài An — người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà màu xám tôi mới mua, nghiêng mặt dưới ánh đèn tivi dịu dàng, đẹp trai, đang kiên nhẫn chơi với con.

Anh là chồng tôi suốt bảy năm. Là ba của con tôi. Là trụ cột của gia đình này.

Tôi tự nhủ: chắc là mình đa nghi quá rồi.

Đêm khuya, con đã ngủ, Cố Hoài An cũng thiếp đi sớm vì phải uống rượu tiếp khách. Tiếng thở đều đều vang lên bên cạnh.

Tôi nằm đó, nhưng không sao chợp mắt. Dãy số 88888 như một câu thần chú, cứ vẩn vơ trong đầu tôi không dứt.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi cầm lấy điện thoại.

Tôi có một tài khoản phụ, không ai biết. Tài khoản ấy chỉ theo dõi vài người — trong đó có một cô gái: Lâm Sở Sở, thực tập sinh mới vào công ty của Cố Hoài An.

Tôi biết đến cái tên này cũng là do tình cờ. Hôm ấy công ty của anh tổ chức ngày hội gia đình, tôi nhìn thấy trong ảnh – cô gái ấy đứng bên anh, cười đến rạng rỡ. Ánh mắt như tràn đầy ngưỡng mộ.

Linh cảm phụ nữ mách bảo tôi, cái tên đó cần phải ghi nhớ.

Trang cá nhân của cô gái khá sôi động – ảnh đồ ăn, cảnh đẹp, vài bức ảnh selfie nghệ thuật. Một kiểu gái thành thị trẻ trung điển hình.

Tôi bấm vào trang cá nhân cô ta. Bài đăng gần nhất là từ một giờ trước.

Khoảnh khắc ấy, tôi như bị bóp nghẹt hơi thở.

Tấm ảnh là một khung gỗ tinh xảo, bên trong là một tờ tiền 100 tệ được lồng kính cẩn thận.

Mã số tờ tiền ấy — GE88588888 — hiện rõ mồn một trên màn hình điện thoại, chói mắt như lưỡi dao.

Ở góc dưới bên phải, nơi lẽ ra trống trơn, dưới ánh sáng từ đèn chiếu, hiện lên mờ nhạt một vệt sáng – chiếc lá ngân hạnh nhỏ xíu tôi vẽ bằng bút tia cực tím, chỉ mình tôi nhận ra.

Dòng chú thích ngắn ngủi, mà như lưỡi dao có tẩm độc, đâm thẳng vào tim tôi:

“Anh ấy tặng bé con của chúng tôi phong bao ‘phát phát phát’ đầu tiên. Chúc mừng năm mới.”

Anh ấy. Bé con. Phong bao đầu tiên.

Pháo ngoài trời vẫn đang nổ đì đùng không ngớt. Tiếng nổ dội vào tai, khiến tôi ong đầu như muốn nổ tung.

Tôi cảm thấy toàn thân máu nóng dồn lên đỉnh đầu, rồi trong chớp mắt rút sạch, chỉ còn lại băng lạnh tê tái.

Bảy năm hôn nhân. Bảy năm bên nhau sớm hôm. Bảy năm hy sinh mọi thứ vì gia đình.

Hóa ra — chỉ là một màn kịch. Một cái bẫy không lời.

Tôi từng nghĩ, bản thân đã tìm được một mái ấm yên bình, một người chồng đáng để tin cậy.

Nhưng người đàn ông nằm cạnh tôi lúc này… từ lâu đã lặng lẽ dựng sẵn một mái nhà khác, cho người phụ nữ khác, và cho một đứa trẻ khác.

2. Cơn bão thầm lặng

Tôi lao vào nhà vệ sinh, dạ dày như bị khuấy tung, ôm lấy thành bồn rửa lạnh ngắt, toàn thân run lên vì cơn buồn nôn dữ dội.

Trong gương là một người phụ nữ với gương mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng đến lạ lẫm – chính là tôi.

Tôi muốn khóc, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không phát ra nổi âm thanh nào. Tôi muốn hét lên, muốn xông vào phòng ngủ, lôi gã đàn ông đang ngủ say kia dậy mà chất vấn tất cả.

Nhưng tôi đã không làm vậy.

Sau cơn choáng váng và cảm giác bị phản bội dữ dội, một lớp lý trí lạnh băng, xa lạ mà quen thuộc, lặng lẽ dâng lên, chiếm lấy toàn bộ ý thức của tôi.

Tôi là Tô Vãn, từng là chuyên gia phân tích rủi ro tài chính. Công việc của tôi là tìm ra sự thật ẩn giấu giữa những dòng số hỗn loạn và dữ liệu phức tạp. Sự bình tĩnh — chính là nguyên tắc sống số một của tôi.

Khóc lóc, làm ầm lên, chỉ khiến rắn rút vào hang, cho anh ta thêm thời gian phi tang chứng cứ, tẩu tán tài sản.

Đó không phải cách của tôi.

Tôi dùng nước lạnh liên tục vỗ lên mặt, cho đến khi cảm giác buồn nôn bị ép xuống tận đáy bụng.

Trở lại giường, tôi ngồi nhìn người đàn ông nằm bên cạnh — Cố Hoài An, người tôi đã yêu suốt bảy năm — mà giờ đây, trong mắt tôi, chỉ còn là một khoản “tài sản rủi ro cao” cần xử lý triệt để.

Mồng Một Tết, trời nắng đẹp.

Tôi trang điểm kỹ càng như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho chồng và con trai.

“Vợ ơi, hôm nay em đẹp quá.” – Cố Hoài An vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm cọ nhẹ vào cổ tôi.

Tôi cố nuốt cảm giác ghê tởm muốn đẩy anh ta ra, quay lại mỉm cười, chỉnh lại cà vạt cho anh:

“Ngày đầu năm mà, phải tươm tất một chút chứ. Mau ăn đi, lát còn qua nhà ba mẹ chúc Tết.”

Anh nhìn gương mặt dịu dàng của tôi, ánh mắt vẫn yên tâm, không có chút gì là hổ thẹn. Ngược lại, còn mang vẻ hưởng thụ đầy quen thuộc.

Trên đường đến nhà ba mẹ chồng, Cố Trạch ở ghế sau hớn hở hát líu lo. Cố Hoài An lái xe, thỉnh thoảng lại đưa tay qua nắm lấy tay tôi.

Bàn tay anh ấm áp, lòng bàn tay có vết chai mỏng vì cầm bút nhiều năm. Trước đây, cảm giác ấy từng là điểm tựa lớn nhất trong tôi. Nhưng bây giờ… nó chẳng khác nào đang nắm lấy một con rắn độc, lạnh lẽo và trơn trượt.

Về đến nhà chồng, cả đại gia đình quây quần vui vẻ.

Bữa cơm Tết, mẹ chồng bê một bát canh gà đặt trước mặt tôi, cười tươi rói:

“Tiểu Vãn à, con với Tiểu An cũng kết hôn bảy năm rồi, Tiểu Trạch cũng lớn rồi, giờ nên tính chuyện sinh thêm đứa nữa đi. Cố gắng sinh cho mẹ đứa cháu trai đích tôn, để mẹ còn sớm được bế cháu nội.”

Những năm trước, lời nói ấy từng khiến tôi áp lực. Nhưng hôm nay, tôi chỉ thấy trào phúng đến buồn cười.

Tôi liếc thấy khóe miệng Cố Hoài An khẽ giật, rất nhẹ, nhưng không qua nổi mắt tôi.

Tôi vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu đón bát canh:

“Mẹ nói phải. Con với Tiểu An sẽ cố gắng.”

Dưới gầm bàn, tôi lặng lẽ bấm bắt đầu ghi âm.

Bữa cơm đoàn viên này, với tôi, đã không còn là buổi gặp mặt gia đình — mà là một buổi thu thập thông tin ngầm.

Tôi quan sát từng ánh mắt trao đổi giữa ba mẹ chồng và Cố Hoài An, từng câu nói thoáng vẻ ẩn ý.

Lời mẹ chồng giục sinh, ánh mắt ba chồng khi hỏi về sự nghiệp của anh ta… tất cả đều phủ một lớp khói mờ đáng ngờ.

Liệu họ… có biết đến “đứa cháu trai” thật sự kia?

Về đến nhà, tôi lấy cớ mệt, tự nhốt mình vào phòng làm việc.

Căn phòng này từng là “chiến trường” của tôi. Sau khi kết hôn, những hàng sách chuyên môn và đống tài liệu dày cộp bị tôi xếp vào thùng, nhường chỗ cho sách dạy con và album gia đình.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)