Chương 9 - Bẫy Tình Yêu Đằng Sau Đơn Ly Hôn
Nhưng sống có hạnh phúc hay không —
không còn liên quan đến tôi.
Còn căn nhà đó —
nghe nói Lâm Tri Vi đã bán đi.
Giá thị trường 3,8 triệu tệ, cô ta bán 3,6 triệu.
Trả xong phần nợ còn lại, cô ta vẫn cầm về hơn 2 triệu.
So với việc “mua nhà với giá 1 tệ” khi xưa, thì quả thực lãi không ít.
Nhưng tôi không còn bận tâm nữa.
Căn nhà đó, vốn không thuộc về tôi.
Điều tôi để tâm là 1,52 triệu tệ, tôi đã lấy lại được rồi.
Tôi dùng số tiền đó để làm vài việc.
Trước tiên, trả lại 800 ngàn cho mẹ tôi.
Bà không chịu nhận, nói là để tôi dùng.
Tôi nói:
“Mẹ à, đây là tiền dưỡng già của mẹ.
Con không thể để mẹ lo lắng vì con nữa.”
Bà khóc một trận, cuối cùng cũng nhận lại.
Sau đó, tôi thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách.
Không lớn, nhưng hướng nắng.
Cuối cùng, tôi cho mình một kỳ nghỉ dài.
Không đi du lịch, chỉ ở nhà.
Đọc sách, nấu ăn, ngủ nướng.
Thỉnh thoảng lại nhớ đến 5 năm đó.
Nhớ Trần Hạo nói: “Viết tên anh để tiện vay vốn.”
Nhớ anh ta nói: “Em có điều kiện phù hợp.”
Nhớ Lâm Tri Vi đứng trước cửa căn nhà từng là của tôi, mặc đồ ngủ lụa, hỏi:
“Cô đến đây làm gì?”
Những hình ảnh đó, trước kia khiến tôi tức giận.
Bây giờ, chỉ thấy nực cười.
11.
Nửa năm sau, tôi đổi việc.
Lương cao hơn, gần nhà hơn, đồng nghiệp cũng dễ chịu hơn.
Một hôm tan làm, tôi gặp lại Tiểu Lý, đồng nghiệp cũ.
“Tô Mẫn? Lâu quá không gặp!”
“Lâu không gặp.”
“Nghe nói cô và… ly hôn rồi?”
“Ừ, ly rồi.”
“Cô… vẫn ổn chứ?”
“Rất ổn.”
Cô ấy nhìn tôi, như muốn nói điều gì đó.
“Sao thế?” tôi hỏi.
“Tôi chỉ muốn nói… trông cô bây giờ tốt hơn trước nhiều.”
“Thật à?”
“Thật đấy. Trước kia cô lúc nào cũng vội vã, tan làm là vội về nấu cơm các kiểu.
Bây giờ trông cô… thư thái hơn.”
Tôi cười.
“Cảm ơn.”
Đúng là thư thái hơn rồi.
Trước kia luôn cảm thấy phải chăm sóc anh ta, phải vun vén gia đình, phải làm người vợ tốt.
Bây giờ mới hiểu—
Những thứ gọi là “chăm sóc”, “vun vén”, “người vợ tốt”,
chỉ là một phía tôi bỏ ra.
Đối phương chưa từng xem trọng tôi.
Không phải mọi sự hy sinh đều có ý nghĩa.
Có những sự hy sinh chỉ là nuôi chó.
Một ngày nọ, tôi dọn dẹp đồ cũ, tìm thấy một bức ảnh.
Là ảnh cưới của tôi và Trần Hạo.
Hai người đứng cạnh nhau, cười rất rạng rỡ.
Lúc đó tôi nghĩ,
chúng tôi sẽ sống bên nhau cả đời.
Tôi nghĩ anh sẽ thêm tên tôi vào sổ đỏ.
Tôi nghĩ chúng tôi sẽ cùng nhau trả hết khoản vay.
Tôi nghĩ… rất nhiều.
Bây giờ nhìn lại,
tất cả chỉ là “tôi nghĩ”.
Tôi xé tấm ảnh,
ném vào thùng rác.
Sau đó vào bếp, nấu cho mình một bát mì.
Ăn xong, rửa bát, đọc sách một lúc.
Trước khi ngủ, tôi đứng trước cửa sổ, nhìn ánh trăng ngoài kia.
Trăng rất tròn.
Tôi nhớ đến một câu:
“Có người, đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ.”
Trước kia thấy câu này rất nuối tiếc.
Bây giờ lại thấy—
Cũng tốt.
12.
Thêm một năm nữa trôi qua.
Tôi đã dành dụm đủ tiền đặt cọc, mua một căn hộ nhỏ của riêng mình.
Một phòng ngủ, một phòng khách.
Không quá lớn, nhưng vị trí đẹp.
Trên sổ đỏ, ghi tên:
Tô Mẫn.
Chỉ một mình tôi.
Hôm mẹ đến xem nhà, bà đi một vòng từng phòng.
“Con gái à, nhà này ổn đấy.”
“Cũng tạm, ở đỡ thôi.”
“Gì mà tạm? So với cái nhà kia còn tốt hơn nhiều.”
Bà đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
“Cái nhà kia tuy rộng, nhưng không phải của con.
Cái này tuy nhỏ, nhưng là của con mình.”
“Mẹ đừng cảm khái nữa.”
“Mẹ không cảm khái.
Mẹ là vui.”
Bà quay đầu nhìn tôi.
“Con gái à, mấy năm nay con thay đổi nhiều lắm.”
“Thay đổi?”
“Trở nên… có khí chất, có bản lĩnh hơn.”
Tôi cười.
“Trước kia con không có bản lĩnh à?”
“Trước kia con cứ luôn nghĩ cho người khác.
Nghĩ cho cái người đàn ông kia, nghĩ cho cái gia đình kia.
Bây giờ cuối cùng con đã biết nghĩ cho chính mình rồi.”
Bà vỗ nhẹ tay tôi.
“Mẹ yên tâm rồi.”
Ngày chuyển nhà, tôi một mình dọn đồ.
Phân loại những gì cần thiết, không cần thì bỏ.
Những thứ liên quan đến Trần Hạo,
không giữ lại bất cứ thứ gì.
Cuộc hôn nhân đó,
như một cuộc làm ăn.
Tôi đầu tư thời gian, tiền bạc, tình cảm.
Cuối cùng mới phát hiện —
đó là một trò lừa đảo.
Nhưng tôi lấy lại được vốn.
Và còn học được một bài học: Đừng tin lời hứa miệng. Đừng chuyển tiền vào tài khoản người khác. Đừng cho rằng bỏ ra là sẽ được hồi đáp. Có những người, không xứng để mình hi sinh.
Sau khi dọn dẹp xong, tôi ngồi trong ngôi nhà mới, uống một tách trà.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rất đẹp.
Tôi nhớ lại lời của luật sư Chu:
“Cô thắng, là vì cô không chịu từ bỏ.”
Không phải tôi không muốn bỏ.
Mà là tôi không thể để bản thân phải hối hận.
1,52 triệu tệ, không phải con số nhỏ.
Đó là tiền dưỡng già của mẹ tôi.
Là 5 năm tiền lương của tôi.
Là toàn bộ niềm tin tôi từng đặt vào một cuộc hôn nhân.
Tôi không thể để những thứ đó bị lừa gạt mà không làm gì.
Vì vậy, tôi truy đến cùng.
Và cuối cùng—
Tôi đã lấy lại được.
Sau này, có người bạn hỏi tôi:
“Tô Mẫn, cậu có từng hối hận không?”
“Hối hận gì?”
“Hối hận vì đã lấy anh ta.”
Tôi nghĩ một chút.
“Không hối hận.”
“Vì sao?”
“Vì năm năm đó dạy tôi một điều.”
“Điều gì?”
“Tin vào bản thân — quan trọng hơn là tin người khác.”
Bạn tôi sững người.
“Chỉ vậy thôi à?”
“Chỉ vậy thôi.”
Tôi mỉm cười.
“Trước kia tôi luôn nghĩ, có người yêu mình, có người ở bên cạnh, là điều quan trọng nhất.
Bây giờ tôi hiểu — chính mình yêu lấy bản thân, mới là điều quan trọng nhất.”
Bạn tôi nhìn tôi, hồi lâu không nói nên lời.
Cuối cùng cô ấy nói:
“Tô Mẫn, cậu… thực sự thay đổi rồi.”
“Vậy à?”
“Cậu trở nên… rất bản lĩnh.”
Tôi lại cười.
“Không phải bản lĩnh.
Là tỉnh táo.”
Tối hôm đó, tôi nằm trong ngôi nhà của chính mình.
Căn nhà này, tuy nhỏ — nhưng là của tôi.
Trên sổ đỏ chỉ có một cái tên.
Không cần thêm tên ai.
Không cần đợi ai hứa hẹn.
Tôi nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió ngoài cửa sổ.
Năm năm trước, tôi tưởng rằng mình đã lấy được tình yêu.
Năm năm sau, tôi nhận ra — đó chỉ là một trò lừa.
Nhưng tôi không thua.
Tôi đã lấy lại tiền của mình.
Tôi đã mua căn nhà của riêng mình.
Tôi đang sống cuộc đời của chính mình.
Đó chính là cái kết đẹp nhất.
HẾT