Chương 4 - Bẫy Tình Yêu Của Lục Thần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Yên Yên, anh mua cho em một căn hộ view sông, ngày mai em chuyển qua đó ở.”

“Chờ mọi chuyện lắng xuống, anh sẽ sắp xếp cho em vào công ty, sau này không phải yêu xa nữa.”

Tôi không đáp lại, chỉ lặng lẽ đếm tiền trong tay.

Khi xuống xe, Lục Thần đột ngột ôm lấy tôi, hôn lên trán tôi đầy xót thương.

“Yên Yên, bảy năm qua em chịu khổ rồi. Anh hứa, sau này thứ gì em muốn, anh đều cho.”

“Hôm nay Nhiễm Nhiễm hơi quá đáng, cô ấy tính khí không tốt, em nhẫn nhịn một chút.”

Hai tiếng sau, tôi kéo vali đến sân bay.

Điện thoại hiện thông báo nóng: Lục Thần và Minh Nhiễm tay trong tay tham dự dạ tiệc từ thiện, được ca ngợi là “cặp vợ chồng mẫu mực của giới hào môn”.

Còn tôi, vẫn là “tiểu tam” bị cả mạng xã hội nguyền rủa.

Ngay khi chuẩn bị lên máy bay, Lục Thần gửi địa chỉ chỗ ở mới cho tôi.

Tôi không chút do dự trả lời: 【Lục Thần, chia tay đi.】

Gửi xong tin nhắn, tôi lập tức chặn anh.

Không oán trách, không làm loạn, kết thúc sạch sẽ màn kịch dài suốt bảy năm.

Khi máy bay cất cánh, tôi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn trong thành phố sáng rực.

Nơi ánh đèn ấy, sẽ không bao giờ là chốn về của tôi nữa.

【Chương 6】

Tại dạ tiệc từ thiện, khi Lục Thần nhận được tin nhắn chia tay, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.

Anh lập tức nhắn lại: 【Giang Yên, đừng làm loạn nữa. Chúng ta bên nhau bảy năm, em nói chia là chia được sao?】

Nhưng ngay khi tin nhắn được gửi đi, giao diện hiện lên thông báo: tin nhắn bị từ chối nhận.

Giang Yên đã chặn anh.

Từng ấy năm yêu nhau, mỗi lần cãi vã, cùng lắm chỉ là không nghe máy, không trả lời tin nhắn, chưa bao giờ chặn nhau.

Lục Thần không thể ngồi yên được nữa, lấy cớ rời khỏi buổi tiệc, chạy lên sân thượng gọi điện.

Nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là: “Tạm thời không thể kết nối.”

Kết thúc dạ tiệc, điều hiếm hoi là Lục Thần không cùng Minh Nhiễm về nhà, mà lái xe thẳng tới chỗ ở của Giang Yên.

Anh lao lên khu căn hộ, dùng sức đập cửa, nhưng không ai mở.

Chủ nhà không chịu nổi tiếng ồn, mở cửa quát lớn: “Đừng gõ nữa! Cô gái đó đã đi từ đêm qua rồi!”

Lục Thần sững sờ tại chỗ, rất lâu sau mới bước xuống.

Anh mang theo chút hy vọng cuối cùng gọi lại cho cô, nhưng kết quả vẫn là vô vọng.

Ngồi trong xe, anh phát hiện ra chiếc thẻ ngân hàng từng đưa cho Giang Yên.

Cô cố ý để lại, không lấy một đồng tiền của anh.

Lục Thần đạp mạnh chân ga, lao như bay về nhà.

Trong phòng khách, Minh Nhiễm ngồi trên sofa thong thả nhâm nhi cà phê.

Thấy sắc mặt u ám của Lục Thần, cô ta nhướn mày cười chế giễu:

“Phát hiện tình nhân biến mất rồi à? Thấy xót chưa?”

Cặp đôi vốn luôn diễn vai vợ chồng ân ái trước mặt người khác, đến lúc này đã hoàn toàn gỡ bỏ mặt nạ.

Lục Thần sầm mặt đóng mạnh cửa, tiến đến bóp cổ Minh Nhiễm.

“Giang Yên có phải do cô ép rời đi không? Tôi đã cảnh cáo cô đừng động vào cô ấy, sao cứ không nghe?”

Minh Nhiễm ra sức bấu lấy tay anh, mặt đỏ bừng lên.

“Lục Thần… trong bụng tôi còn có con của anh…”

Lục Thần lập tức buông tay, Minh Nhiễm ho sặc sụa, ôm cổ thở dốc.

“Minh Nhiễm, chính cô từng hứa sẽ không động vào Giang Yên, tôi mới chịu phối hợp diễn vở kịch vợ chồng với cô.”

“Cho cô một đứa con, đó đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi.”

Minh Nhiễm bất ngờ bật cười, ánh mắt nhìn anh đầy mỉa mai.

“Lục Thần, là cô ta tự chọn rời xa anh.”

“Trên đời này, chẳng có người phụ nữ nào cam tâm tình nguyện làm kẻ thứ ba.”

“Giang Yên vốn không nên xuất hiện ở Hải Thành, anh rõ thủ đoạn của các trưởng bối trong nhà mà. Nếu cô ta bị mang về nhà họ Lục, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu khổ.”

Nghe đến đây, ngọn lửa giận trong mắt Lục Thần dần lụi tắt.

Anh ngồi lặng bên cửa sổ sát đất, hút thuốc suốt cả đêm.

Năm đó giấu gia đình để đổi nguyện vọng thi đại học, anh thật sự đã quyết tâm rời xa tất cả, muốn tự mình lập nghiệp.

Anh không thích những quy tắc ràng buộc trong gia tộc, khao khát gây dựng sự nghiệp bằng đôi tay trắng.

Nhưng khởi nghiệp quá gian nan. Không có sự hậu thuẫn của gia tộc, Lục Thần chật vật đến mức khó nhấc nổi một bước ở Hải Thành.

Sau đó, cha anh trọng bệnh, anh buộc phải quay về nhà họ Lục báo hiếu.

Khi cha qua đời, mọi trọng trách dồn hết lên vai anh, buộc anh phải tiếp quản công ty.

Mới trở lại nhà họ Lục, Lục Thần từng muốn thẳng thắn với Giang Yên.

Anh dè dặt hỏi cô: “Yên Yên, nếu anh quay lại nhà họ Lục, em sẽ thế nào?”

Cô đáp không hề do dự: “Tất nhiên là chia tay rồi, em không trèo cao nổi với nhà các anh.”

Nghe xong câu đó, những lời anh định nói ra đều nghẹn lại, bắt đầu một màn kịch kéo dài suốt bảy năm.

Người đứng đầu nhà họ Lục không dễ làm.

Mỗi lần bị chuyện trong gia tộc ép đến mức khó thở, anh lại quay về Y Thị.

Nơi có Giang Yên, chính là nhà thứ hai của anh.

Bao nhiêu năm yêu nhau, sự quyến luyến ấy đã khắc sâu vào xương tủy.

Lục Thần không thể không có Giang Yên. Anh không thể rời xa cô.

Giang Yên luôn mong muốn được kết hôn, nhưng hôn nhân của anh chưa bao giờ thuộc về chính mình.

Sau bao lần phản kháng thất bại, Lục Thần buông xuôi, chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)