Chương 5 - Bẫy Tình Trong Cảng Thành
Phó Thời Diễm nhìn bóng lưng tôi không chút do dự rời đi.
Trái tim bỗng trống rỗng, như bị người ta sống sờ sờ khoét mất phần lớn máu thịt.
Trong nháy mắt, trời đất quay cuồng.
Tai anh ù lên, trước mắt từng đợt tối sầm.
Vết thương cũ trước ngực hoàn toàn nứt toác, máu đỏ thẫm thấm ướt lớp băng gạc dày.
“Nguyễn Nguyễn!”
Anh mất kiểm soát gào lên, muốn đuổi theo.
Nhưng hai chân bỗng mất hết sức lực, nặng nề quỳ xuống đất.
Anh nhìn bóng lưng tôi được Lục Trầm Uyên bảo vệ, càng lúc càng xa.
Cuối cùng cũng hiểu, anh đã đánh mất tôi.
Cổng sân đóng lại, tiếng ồn phía sau lập tức biến mất.
Lục Trầm Uyên mở cửa xe cho tôi, không nói lời an ủi nào.
Anh chỉ giơ tay chắn trên nóc xe, tránh để đầu tôi va phải.
Ngồi vào trong xe, khoang xe rất ấm, xua tan hơi lạnh của màn đêm bên ngoài.
Tôi tựa vào lưng ghế, cả người mềm nhũn, đầu óc ong ong.
Anh đưa cho tôi một chai nước ấm đã vặn sẵn nắp.
Tôi nhận lấy uống hai ngụm.
“Cảm ơn.”
“Không cần cố gắng chống đỡ.”
Lục Trầm Uyên khởi động xe, mắt nhìn con đường phía trước.
“Bên nhà họ Phó đã bắt đầu loạn rồi. Mấy bên hợp tác đang rút dự án ngay trong đêm.”
Tôi bóp chai nhựa trong tay, đầu ngón tay hơi lạnh.
“Nằm trong dự liệu.”
“Vừa rồi, em thật sự định cho anh ta một cơ hội.”
Lục Trầm Uyên lên tiếng, giọng rất bình thản.
Tôi cười một tiếng, nhưng không có chút ý cười nào.
“Dù sao cũng mười năm. Tôi chỉ muốn xác nhận xem một người rốt cuộc có thể hèn hạ tới mức nào. Xác nhận xong rồi thì cũng buông được.”
Xe chạy xuyên qua những con phố, ánh đèn neon bên đường chớp tắt lướt qua khoang xe.
Yên lặng đi được một đoạn, Lục Trầm Uyên bỗng lên tiếng:
“Câu em nói trong sân vừa rồi, còn tính không?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Chuyện nói sẽ cưới tôi.”
Anh nhìn thẳng con đường phía trước, đường nét gương mặt nghiêng lạnh lùng, cứ thế thẳng thắn hỏi ra.
Tôi khựng lại:
“Kết cục của Phó Thời Diễm anh cũng thấy rồi, anh không sợ sao?”
Lục Trầm Uyên nghiêng đầu liếc tôi một cái.
“Là do tự anh ta gây ra, chẳng liên quan gì đến em.”
“Thứ tôi muốn từ đầu đến cuối đều là con người Ôn Nguyễn.”
Câu này nghe rất quen.
Trước đây Phó Thời Diễm cũng từng nói y hệt.
Chỉ là sau này tất cả đều không còn được tính nữa.
Tôi nói thẳng với anh, không vòng vo:
“Lục Trầm Uyên, bây giờ lòng tôi rất loạn.”
“Tôi không phủ nhận, câu nói vừa rồi có một nửa là để chọc tức Phó Thời Diễm.”
“Tôi biết.”
Lục Trầm Uyên trả lời rất nhanh.
“Vậy anh còn đồng ý?”
“Tôi có thể đợi.”
Anh nắm vô lăng, các khớp ngón tay rõ ràng.
“Em coi tôi là tấm bia đỡ đạn cũng được, chỉ muốn tìm một chỗ thở cũng được. Tôi có thể luôn đợi em.”
“Nhưng có một điều.”
Giọng anh trầm xuống.
“Đừng miễn cưỡng bản thân đến với tôi chỉ để đối phó. Khi nào muốn rời đi thì nói thẳng, tôi sẽ không dây dưa.”
Giữa những người trưởng thành không cần những lời thề non hẹn biển giả tạo.
Chuyện xấu nói trước vẫn tốt hơn.
Tôi im lặng vài giây, thân chai trong lòng bàn tay đã được ủ ấm.
“Cho tôi một chút thời gian.”
Tôi nói.
“Không vấn đề.”
Lục Trầm Uyên gật đầu.
“Trước hết tìm chỗ để em ổn định lại.”
Tôi nhắm mắt, khẽ “ừ” một tiếng.
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Không cần nhìn cũng biết.
Tất cả đều là cuộc gọi của Phó Thời Diễm, hết cuộc này tới cuộc khác.
Rè rè, rè rè.
Ồn đến đau cả thái dương.
Tôi lấy điện thoại ra, trên màn hình dày đặc toàn là cuộc gọi của Phó Thời Diễm.
Tôi trực tiếp mở ra rồi chặn số.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Lục Trầm Uyên liếc thấy bằng khóe mắt, chỉ thản nhiên nói:
“Tiếp theo anh ta sẽ phát điên đi khắp nơi tìm em. Nhưng bên tôi sẽ bảo vệ em, không cần lo.”
Xe tiếp tục chạy về phía trước.
Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau.
Mười năm.
Đến đây là kết thúc.
Một đêm bình yên.
Tôi ngủ suốt một đêm trong căn hộ của Lục Trầm Uyên.
Khi trời sáng, ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào, ấm áp dễ chịu.
Tôi vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng tắm, trên bàn ăn ngoài phòng khách đã bày sẵn bữa sáng.
Lục Trầm Uyên mặc đồ ở nhà màu đen, tay áo xắn lên, lộ ra cẳng tay rắn chắc.
Anh đang xem máy tính bảng.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng mắt nhìn tôi.
“Dậy rồi à?”
“Qua đây ăn chút gì đi.”
Tôi đi tới ngồi xuống, cầm dụng cụ ăn rồi yên lặng dùng bữa.
Ăn được một nửa, Lục Trầm Uyên đẩy máy tính bảng tới trước mặt tôi.
Trên màn hình là tin trang nhất của Cảng Thành sáng nay, tiêu đề in đậm nổi bật đến chói mắt.
“Người nắm quyền nhà họ Lục đêm khuya rời đi cùng người phụ nữ bí ẩn, cây vạn tuế cuối cùng cũng nở hoa! Tin đồn nhiều năm anh thích đàn ông hoàn toàn chỉ là lời đồn!”
Động tác của tôi khựng lại, ngẩng mắt nhìn anh.
Giọng Lục Trầm Uyên rất nhạt nhưng vẫn mang theo chút đắc ý:
“Tối qua lúc đưa em rời khỏi biệt viện bị phóng viên chụp được.”
Ở Cảng Thành vẫn luôn có lời đồn rằng Lục Trầm Uyên không gần nữ sắc, nhiều năm sống một mình, xu hướng tình cảm là một bí ẩn.
Vô số tiểu thư trong giới lao tới, nhưng ngay cả góc áo của anh cũng không chạm được.
Lâu dần, tin đồn anh thích đàn ông càng truyền càng giống thật.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng