Chương 7 - Bẫy Tín Dụng
Ngón tay siết rất chặt.
“Cho anh một ngày.”
Tôi nói:
“Được.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, giống như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi bổ sung một câu.
“Sau một ngày nếu không ký, tôi sẽ trực tiếp khởi kiện.”
Sắc mặt anh ta lại trắng bệch.
8.
Tối hôm đó, tôi trở về nhà bố.
Ông nấu mì cà chua trứng cho tôi.
Mì đã nở, nước canh cũng hơi chua.
Nhưng tôi vẫn ăn hết.
Bố ngồi đối diện nhìn tôi.
“Cái thằng Cố Thời Việt đó thật sự đã ký tên con sao?”
Tôi gật đầu.
Bố tức đến mức tay run lên.
“Lúc trước bố không nên đồng ý cho con lấy nó.”
Câu này ông đã nói rất nhiều lần.
Trước đây tôi luôn biện minh thay cho Cố Thời Việt.
Nói anh ta bận công việc.
Nói anh ta chỉ không biết cách thể hiện.
Nói quan niệm của mẹ chồng thuộc về thế hệ trước.
Hôm nay tôi không làm vậy.
Tôi nói:
“Bố, bố nói đúng.”
Bố lại không mắng nữa.
Ông đặt đũa xuống.
“Nếu con muốn ly hôn, bố ủng hộ con. Chuyện mua nhà không vội, trước tiên phải đưa bản thân thoát ra ngoài.”
Tôi cúi đầu uống canh.
“Nhà vẫn phải mua.”
Ông sửng sốt.
Tôi lấy tài liệu của căn hộ ba phòng ngủ nhỏ kia ra.
“Môi giới nói chủ nhà đồng ý đợi con một tuần. Phía ngân hàng cũng xác nhận chuyện lần này sẽ không ảnh hưởng đến hồ sơ xét duyệt sơ bộ của con.”
Bố nhìn sơ đồ căn hộ, rất lâu không nói gì.
Cuối cùng, ông chỉ vào phòng ngủ nhỏ phía Nam.
“Phòng này dành cho bố sao?”
Tôi gật đầu.
“Ánh nắng tốt.”
Mắt ông lập tức đỏ lên, nhưng miệng vẫn tỏ vẻ chê bai.
“Một ông già như bố cần ánh nắng tốt làm gì?”
“Chân bố đau, bác sĩ nói phải phơi nắng nhiều.”
Ông không nói nữa.
Một lát sau, ông hỏi:
“Tiền đặt cọc có đủ không?”
“Đủ.”
“Đừng cố gắng quá.”
“Con không cố.”
Tôi cho ông xem số dư tài khoản ngân hàng.
Đó là số tiền tôi đã từng khoản từng khoản tiết kiệm được.
Không có Cố Thời Việt.
Không có nhà họ Cố.
Càng không có Hứa Nhược Tình.
Sáng hôm sau, Cố Thời Việt đến.
Anh ta đứng dưới tòa nhà của bố tôi, trong tay cầm bản thỏa thuận ly hôn đã được ký.
Bố định xuống dưới mắng người nhưng bị tôi ngăn lại.
Tôi tự mình xuống lầu.
Cố Thời Việt đã thức trắng một đêm, râu mọc lởm chởm, trông vô cùng tiều tụy.
Anh ta đưa thỏa thuận cho tôi.
“Anh đã ký.”
Tôi nhận lấy, lật đến trang cuối cùng.
Chữ ký là thật.
Tôi hỏi:
“Các điều kiện đều đã xác nhận?”
“Căn nhà em đang xem là của em, anh không tham gia. Tiền tiết kiệm đứng tên ai thì thuộc về người đó. Chuyện làm giả hồ sơ, anh sẽ phối hợp điều tra.”
Anh ta dừng lại.
“Phía mẹ anh, anh sẽ xử lý.”
Tôi nói:
“Anh không xử lý được.”
Anh ta cười khổ.
“Bây giờ em ngay cả một câu dễ nghe cũng không muốn nói với anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Cố Thời Việt, tôi đã nói quá nhiều lời dễ nghe cho anh rồi. Mỗi lần anh vượt quá giới hạn, tôi đều thay anh giải thích. Giải thích đến cuối cùng, ngay cả anh cũng tin rằng mình không sai.”
Mắt anh ta lại đỏ lên.
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Ừ.”
“Chúng ta còn có khả năng không?”
“Không.”
Anh ta giống như bị hai chữ ấy đóng đinh tại chỗ.
Gió ở lối vào tòa nhà rất lớn, thổi những trang giấy trong thỏa thuận kêu phần phật.
Anh ta nhìn tôi rồi đột nhiên hỏi:
“Nếu hôm đó ngân hàng không gọi cho em, có phải em sẽ không biết không?”
Tôi nói:
“Vẫn sẽ biết.”
“Tại sao?”
“Bởi vì đồ giả sớm muộn cũng sẽ lộ ra.”
Tôi cất thỏa thuận đi.
“Chỉ là đến khi đó, có lẽ tôi đã phải gánh khoản nợ 2,1 triệu tệ của anh.”
Sắc mặt Cố Thời Việt xám xịt.
Tôi quay người lên lầu.
Anh ta gọi tôi từ phía sau.
“Dĩ Ninh.”
Tôi không quay đầu.
9.
Thủ tục ly hôn được tiến hành rất nhanh.
Ngày kết thúc thời gian cân nhắc ly hôn, mẹ chồng cũng đến.
Bà ta đứng trước cửa Cục Dân chính, mặc một chiếc áo khoác màu tím sẫm, trong tay xách theo hộp giữ nhiệt.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức nặn ra nụ cười.
“Dĩ Ninh, mẹ nấu canh cho con.”
Tôi không nhận.
“Dì à, tôi không uống.”
Nụ cười trên mặt bà ta không giữ nổi.
“Đứa trẻ này, con vẫn còn để bụng sao?”
Tôi nói:
“Có.”
Bà ta bị nghẹn lời, nước mắt muốn rơi là rơi.
“Hôm đó mẹ nói hơi khó nghe vì mẹ sốt ruột. Con và Thời Việt ở bên nhau nhiều năm như vậy, không dễ dàng gì. Bên Nhược Tình đã bị trừng phạt rồi, tài khoản cũng bị khóa mấy ngày. Con còn muốn thế nào nữa?”
Tôi hỏi:
“Nếu khoản vay của cô ta được duyệt, dì có khuyên Cố Thời Việt rút tên tôi ra không?”
Mẹ chồng không nói gì.
Tôi lại hỏi:
“Nếu khoản vay mua nhà của tôi vì thế mà bị từ chối, dì có cảm thấy có lỗi với tôi không?”
Ánh mắt bà ta né tránh.
Đáp án đã rất rõ ràng.
Không.
Bà ta chỉ nói rằng lương tôi cao, mua nhà muộn một chút cũng không sao.
Cố Thời Việt đi tới, thấp giọng nói:
“Mẹ, về đi.”
Mẹ chồng sốt ruột.
“Mẹ không về! Con thật sự muốn ly hôn với nó sao? Một người phụ nữ đã ly hôn như nó, sau này còn có thể tìm được người tốt nào?”
Tôi nhìn bà ta.
“Câu này hãy để dành nói với Hứa Nhược Tình. Cô ta cần nghe hơn tôi.”
Sắc mặt mẹ chồng đỏ bừng.
Cố Thời Việt kéo bà ta sang một bên.
Nhân viên gọi số.
Tôi và Cố Thời Việt bước vào.
Quy trình rất ngắn.
Ký tên, xác minh, chụp ảnh.