Chương 3 - Bảy Ngày Trước Khi Nhiệm Vụ Thất Bại
7
Buổi thọ yến đương nhiên kết thúc trong không vui.
Nhưng Hoắc Bội Hoàn đã toại nguyện được ở lại Cố gia.
Đám Ngự sử đại phu trong triều đâu phải hạng vừa, chuyện hôm nay truyền ra ngoài, ngày mai sớ tấu đàn hạch Cố Hàn Châu nhất định sẽ được dâng lên trước mặt bệ hạ.
Đóng cửa bảo nhau, Cố Hàn Châu đùng đùng nổi giận xông vào viện của ta.
“Thẩm Tuế, thành hôn ba năm, ta đối xử với ngươi đủ tốt rồi chứ? Sao hôm nay ngươi lại tính kế ta như vậy?”
“Có phải ngươi đã biết hết rồi không?”
Nói đến cuối cùng, sự tức giận trong mắt Cố Hàn Châu biến thành kinh ngạc và chột dạ.
Ta giả vờ không hiểu, nhướng mày: “Biết chuyện gì? Biết ngươi lén lút nuôi ngoại thất, lại còn có con rồi sao?”
Ánh mắt Cố Hàn Châu đầy vẻ ngờ vực, quan sát ta từ đầu đến chân.
Ta nhắm mắt lại, quay người đi, cố tỏ ra đau lòng khôn xiết: “Ta gả cho ngươi ba năm, luôn nghĩ phu thê tình cảm mặn nồng, bỏ đứa trẻ trong bụng nữ tử kia đi, tiễn nàng ta đi, chúng ta vẫn có thể như trước đây.”
Giống như hầu hết các chủ mẫu ở kinh thành, ta đưa ra cái gọi là phương sách vẹn cả đôi đường.
Sự đề phòng trong mắt Cố Hàn Châu vơi bớt, hắn bỗng vòng tay ôm ta từ phía sau:
“Dù sao Bội Hoàn cũng đã có con rồi, nàng uống thuốc bổ bao lâu nay mà không có kết quả, mẹ vẫn luôn mong có cháu bồng bế, ta thực sự không thể giấu giếm bà nữa.”
“Đến lúc đó đứa trẻ này sẽ đứng tên nàng, làm đích tử của chúng ta, nàng cũng không phải mang danh không biết sinh con, chẳng tốt sao?”
Ánh mắt ta có chút lung lay.
Thấy vậy, Cố Hàn Châu bồi thêm một câu, dịu dàng nhìn ta: “Tuế Tuế, ta mồ côi cha từ nhỏ, luôn khao khát có một gia đình, đây là tâm nguyện duy nhất của đời ta.”
Cố Hàn Châu gần như nói huỵch tẹt ra rằng, nếu ta muốn công lược thành công thì phải chấp nhận đứa con của Hoắc Bội Hoàn.
Ta không gật đầu ngay.
Đợi hắn tốn hết lời lẽ, ta mới miễn cưỡng đồng ý. Nhưng hắn không hiểu, thứ có được rồi lại mất đi mới là đau đớn nhất.
Mục tiêu nhiệm vụ của ta đã thay đổi, nhưng Cố Hàn Châu vẫn tưởng ta là Thẩm Tuế ngày trước, luôn hết lòng lấy lòng hắn.
An ủi ta một hồi, Cố Hàn Châu lấy cớ đi thăm mẹ rồi rời đi.
Ta sai ám vệ bám theo, quả nhiên thấy hắn bước vào viện nhỏ hẻo lánh của Hoắc Bội Hoàn. Bên trong thỉnh thoảng lại vang lên tiếng khóc lóc và lời an ủi.
Câu nói ám vệ nghe rõ nhất là Cố Hàn Châu dịu dàng bảo Hoắc Bội Hoàn:
“Yên tâm đi, chỉ còn sáu ngày nữa là nàng ta phải chết rồi.”
“Sau này ta sẽ lập nàng làm bình thê, nhi tử của chúng ta vừa sinh ra đã là đích tử.”
Đêm đến, ta ngồi bên bàn, Xuân Hạ mài mực cho ta.
Thẩm gia là thế gia võ tướng, cha và các thúc bá của ta đều giữ chức vị cao nơi biên cương, ai nấy đều có thực quyền trong quân đội, uy danh của Thẩm gia quân trong triều không cần bàn cãi.
Hãy nhìn Cố Hàn Châu, một Thám hoa mà chỉ trong ba năm đã leo lên chức Binh bộ Thị lang.
Đủ thấy uy thế của Thẩm gia lớn nhường nào.
Năm đó ta muốn công lược hắn, Cố Hàn Châu đối với ta cũng kiên nhẫn dịu dàng, ta tự nhiên dốc hết sức lực phò tá hắn.
Nhưng nay…
Ta hạ bút: [Cha, con muốn hưu phu. Cố Hàn Châu nuôi ngoại thất bên ngoài, nàng ta đã có thai ba tháng. Hắn còn lén bỏ thuốc tuyệt tự vào thuốc bổ của con, thậm chí có ý đồ đầu độc con.]
Ta trình bày rõ mọi chuyện trong thư.
Ở thế giới này, thế gia đại tộc chính là chỗ dựa của một người, nguyên chủ đã có chỗ dựa này, tại sao lại không dùng.
8
Mấy ngày kế tiếp, Cố Hàn Châu muốn đi thăm Hoắc Bội Hoàn nhưng người của ta đã chặn đứng hắn ở bên ngoài.
Ban đầu Cố Hàn Châu tới tìm ta, bị ta lấy cớ Hoắc Bội Hoàn cần tĩnh dưỡng để thoái thác.
Lại qua bốn ngày, thư hỏa tốc của cha ta đã tới.
Đọc thư xong, lòng ta yên tâm hơn vài phần.
Hôm ấy, Hoắc Bội Hoàn kêu đau bụng, nhưng Cố Hàn Châu vẫn không vào được.
Đến chiều tối, hắn giận đến đỏ mặt tía tai, chỉ tay vào mũi ta chất vấn: “Đây là Cố phủ, không phải Thẩm gia!”
Ta ngước mắt nhìn hắn: “Phu quân đừng nhầm lẫn, không có Thẩm gia thì không có Cố Hàn Châu ngươi, càng không có cái gọi là Cố phủ này.”
Cố Hàn Châu sa sầm mặt mũi, giọng nói lạnh lùng hẳn đi:
“Không có ngươi, ta vẫn là Thám hoa.”
“Thẩm Tuế, ba năm qua ngươi gả cho ta, ta chưa từng bạc đãi ngươi nửa phân, nay ta có thể làm đến chức Binh bộ Thị lang là nhờ bản lĩnh của chính mình!”
Ta không kìm được, bật cười thành tiếng.
Cố Hàn Châu thẹn quá hóa giận, hất đổ chén trà trước mặt ta.
Đồ sứ rơi xuống đất, phát ra tiếng động giòn giã.
Ta thong thả nói: “Triều đình ta có tổng cộng ba mươi tám vị Thám hoa, người lớn tuổi nhất đã ngoài bốn mươi, chức quan cao nhất cũng chỉ ở Hàn Lâm viện.”
“Trạng nguyên còn nhiều như lông tơ, hạng Thám hoa như ngươi lấy tư cách gì mà nói chuyện với ta như vậy?”
Ta đứng dậy, giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt hắn.
Uất ức trong lòng vơi đi một nửa.
Khi Cố Hàn Châu kịp định thần, má phải của hắn đã sưng vù lên. Hắn nhìn ta trừng trừng, không còn giả vờ thâm tình như trước được nữa.
“Thẩm Tuế, hạng người sắp chết như ngươi mà cũng dám ra tay với ta sao?”
【Ký chủ, mức độ hận thù của mục tiêu công lược là 80!】
Cố Hàn Châu vừa nhìn bóng trăng ngoài cửa sổ để đoán giờ, vừa đắc ý nhìn ta.
Ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.
“Chẳng phải ngươi là linh hồn dị giới tới để công lược ta sao? Nay thời hạn công lược của ngươi đã hết, ta vốn dĩ chẳng hề yêu ngươi.”
“Thẩm Tuế, đợi sau khi ngươi chết, ta nhất định sẽ lập Hoàn Nhi làm chính thê.”
Ta mỉm cười đứng dậy, từng bước tiến về phía hắn.
“Phu quân, có phải ngươi mắc bệnh nan y nên mới nói sảng như vậy không?”
Cố Hàn Châu nhìn ta với ánh mắt đầy ẩn ý:
“Đừng tưởng bày ra bộ dạng này là ta sẽ mảy may mủi lòng với ngươi.”
“Thẩm Tuế, năm xưa cưới ngươi là điều hối hận nhất đời ta, nay sai lầm này cũng đến lúc phải sửa chữa rồi.”
Ta nhướng mày, ngồi xuống bảo Xuân Hạ vào dọn dẹp mảnh vỡ trên đất, thay một ấm trà mới, thong thả thưởng thức.
Cố Hàn Châu cứ đợi mãi, miệng không ngừng lải nhải: “Hoàn Nhi tính tình dịu dàng thục đức, chẳng biết tốt hơn ngươi bao nhiêu lần.”
Ta hỏi hắn: “Vậy sao năm xưa ngươi không cưới nàng ta, cha ta đâu có ép ngươi phải cưới ta?”
Cố Hàn Châu im bặt.
Mãi đến khi hắn sực nhận ra nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoàng.
Ta tốt bụng vỗ tay: Xuân Hạ, nói cho phu quân biết bây giờ là giờ nào rồi?”
“Thưa đại nhân, hiện giờ là giờ Sửu rồi ạ.”
Tiếng của Xuân Hạ vừa dứt, thân hình Cố Hàn Châu khẽ run lên. Hắn lảo đảo đứng dậy, đôi mắt như vỡ vụn, nhìn ta như nhìn thấy ma vậy.
“Không thể nào, sao ngươi vẫn còn ở đây? Ta rõ ràng nghe thấy…”
Ta ngơ ngác nhìn hắn: “Phu quân nghe thấy gì vậy?”
“Ta nghe nói có người lúc nhỏ hay sinh ra ảo giác, nghe nhầm những điều không nên nghe, bị thứ gì đó ám vào, chẳng lẽ phu quân cũng bị ám sao?”
Cố Hàn Châu không thốt nên lời, nhìn ta trân trối.
Bỗng nhiên ngoài sân vang lên tiếng ồn ào.
Mẹ chồng dắt theo Hoắc Bội Hoàn đang mang thai xuất hiện ở cửa, nhìn thấy ta, ai nấy đều như thấy quỷ. Mẹ chồng nhìn ta, rồi lại nhìn Cố Hàn Châu, mặt đỏ bừng vì nghẹn lời.
Ta nhàn nhạt liếc nhìn:
“Ai cho phép Hoắc cô nương ra ngoài, còn không mau đưa đi?”
“Ngoài ra, phu quân và mẹ đêm hôm khuya khoắt thế này là định làm gì, nếu thực sự bị ám thì ngày mai ta sẽ mời đạo sĩ tới trừ tà.”
Cố Hàn Châu bỗng nắm chặt tay áo ta: “Hệ thống của ngươi đâu? Hắn ta lúc trước rõ ràng không nói như vậy!”
Mắt ta thoáng hiện vẻ mờ mịt: “Hệ thống gì cơ? Phu quân đang nói gì vậy? Còn không mau đi lấy chút thuốc an thần cho chàng, chẳng lẽ bị chứng hưng cảm rồi sao?”
Cố Hàn Châu hoàn toàn sụp đổ.
9
Lúc mẹ chồng và Cố Hàn Châu rời đi, hắn vẫn luôn miệng lẩm bẩm “không thể nào”.
Ám vệ bám theo hai người bọn họ kể lại:
Đêm đó, mẹ chồng đã bóng gió hỏi Cố Hàn Châu có phải lúc trước hắn nghe nhầm không, còn có ý định tìm đạo sĩ tới xem cho hắn.
Cố Hàn Châu thấy ngay cả mẹ mình cũng không tin mình, liền cãi nhau với bà ta một trận tơi bời, náo nhiệt vô cùng, cuối cùng quay người bỏ sang viện của Hoắc Bội Hoàn.
Những ngày sau đó, hắn luôn tránh mặt ta.
Ta cũng được thong thả, bắt tay vào điều tra những việc làm của Cố Hàn Châu trong những năm qua.
Ở Binh bộ, trước đây Cố Hàn Châu luôn nghênh ngang tự đắc. Mọi người nể mặt hắn là phu quân của Thẩm Tuế ta, không dám đắc tội với Thẩm gia nên đối với hắn cũng rất khách khí.
Nhưng nay đã khác, cha ta đã lên tiếng rồi. Những ngày tháng của Cố Hàn Châu trong triều bỗng chốc trở nên khó khăn vô cùng.
Bất cứ việc gì qua tay hắn cũng đều gặp trắc trở.
Vừa bãi triều, hắn đã hùng hổ xông vào viện của ta, đi thẳng vào vấn đề: “Có phải ngươi đã nhúng tay vào không? Sao dạo này trong triều không việc gì là ta làm suôn sẻ cả!”
Ta ngước mắt: “Chẳng phải phu quân nói có được địa vị như ngày nay hoàn toàn là nhờ vào chính mình sao? Sao giờ không thuận lợi lại đổ lỗi cho ta?”
Mặt Cố Hàn Châu đỏ gay, hằn học nhìn ta.
【Ký chủ, mức độ hận thù của mục tiêu công lược là 85.】
Ta khẽ cười, Cố Hàn Châu giờ đây ngay cả đóng kịch cũng không buồn làm nữa.
“Tuế Tuế, ta đã nói rồi, nếu chỉ vì chuyện của Hoàn Nhi, đứa trẻ trong bụng nàng ấy ta sẽ để nó đứng tên nàng, sẽ không có bất cứ ảnh hưởng gì tới nàng cả.”
Thấy dùng biện pháp mạnh không có tác dụng, Cố Hàn Châu dịu giọng, bất lực lên tiếng.
Ta không màng tới hắn mà chỉ nói: “Hoắc Bội Hoàn ở trong phủ danh không chính ngôn không thuận thì không hay lắm, chọn ngày nạp nàng ta vào đi.”
“Nam nhân năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, phu quân à, ta đã nói rồi, chuyện này chàng nên nói với ta sớm hơn mới phải.”
Lần này, Cố Hàn Châu không từ chối, dùng một cỗ kiệu nhỏ rước Hoắc Bội Hoàn vào phủ, phong làm Hoắc di nương.
Ngày vào phủ, Hoắc Bội Hoàn xúc động đến mức mắt rưng rưng lệ.
Ta mỉm cười uống chén trà nàng ta dâng lên, nghe nàng ta nói: “Tỷ tỷ, ta và phu quân thanh mai trúc mã, lại đang mang thai, chàng ấy có thiên vị ta một chút cũng là chuyện thường tình.”
Sau đó, ta lấy cớ dưỡng thai cần chú ý, hằng ngày đều cho Hoắc di nương uống chút thuốc bổ, lại bắt nàng ta tới thỉnh an và học quy củ.
Tuy không hại đến thân thể nhưng lại vô cùng hành hạ con người ta.
Cố Hàn Châu biết ta đối xử với người thương của hắn như vậy, mức độ hận thù không ngừng tăng lên, cuối cùng dừng lại ở con số chín mươi.
Sau chuyện lần trước, Cố Hàn Châu cũng bắt đầu nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.
Thế là hắn chẳng buồn kiềm chế cảm xúc của mình nữa, như vậy càng tạo thuận lợi cho hành động của ta.