Chương 1 - Bảy Ngày Trong Bóng Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ cha nghe nói, vào ngày Thanh Minh, chỉ cần nhốt một đứa trẻ trong căn phòng tối bảy ngày.

Là có thể để Diêm Vương tưởng rằng đã câu đi một đứa trẻ, em gái sẽ khỏe lại.

Cha mẹ không nỡ nhốt anh trai, nên liền nhốt tôi, người mắc chứng sợ không gian kín, vào trong đó.

“Con từ nhỏ đã ích kỷ, coi như làm việc thiện bù đắp cho con.”

Tôi ở trong căn phòng tối nhỏ ấy, cảm xúc liên tục sụp đổ, đến khi bảy ngày sau đi ra, tôi đã không còn cảm xúc nữa, cũng không biết nói chuyện nữa.

Ban đầu họ rất vui.

“Không nói cũng tốt, đỡ phải mỗi lần mở miệng lại khiến mẹ tức giận.”

Nhưng sau đó, cha mẹ và anh trai lại khóc lóc cầu xin tôi.

“Con quay về được không? Nói một câu đi được không?”

1.

Cửa mở ra, tôi nghe mẹ ở bên ngoài gọi: “Ra rồi!”

Ánh sáng chiếu vào, làm mắt tôi đau nhói.

Bảy ngày bảy đêm trong bóng tối, mắt tôi đã không còn thích ứng được với thứ ánh sáng như vậy.

Mẹ đứng ở cửa, trong tay bưng một bát nước đường đỏ, trên mặt mang nụ cười như trút được gánh nặng: “Mau uống đi, xua xui xẻo.”

Tôi nhìn bà, rồi lại nhìn cha và anh trai phía sau bà.

Bọn họ đứng trong sân, ánh nắng chiếu lên người, không ai tiến lên một bước.

Tôi cúi đầu nhìn tay mình, kẽ móng đầy bùn đất, mu bàn tay là những vết máu do chính tôi cào ra.

Ba ngày đầu tôi cứ hét lên không ngừng, dùng móng tay cào cửa, cào đến nỗi móng bật ngược lên, máu theo khe cửa rỉ ra ngoài.

Bốn ngày sau tôi không hét nữa, vì cổ họng đã hỏng, cũng vì cuối cùng tôi đã hiểu một chuyện, trong nhà sẽ không có ai quan tâm sống chết của tôi.

Mẹ lại đưa bát nước đường đỏ về phía trước một chút: “Đứng đần ra đó làm gì, uống đi.”

Câu này kéo suy nghĩ của tôi trở về.

Tôi đưa tay nhận lấy, bát có hơi nguội rồi, tôi nhìn nước đường đỏ trong bát, chỉ thấy nực cười, rồi buông tay.

Bát sứ vỡ tan trên đất, nước đường đỏ bắn lên mũi giày của mẹ.

Bà lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào tôi mắng:

“Con nhóc này, láo lên rồi à! Nhốt mày mấy ngày mà còn ra tính khí nữa hả?”

Cha bước tới kéo bà lại: “Được rồi được rồi, nhìn bộ dạng nó kìa, chắc còn chưa hồi lại đâu.”

Anh trai đứng trong sân, trong mắt đầy vẻ ghét bỏ nói: “Không sao là được, về nhà ăn cơm đi, con đói sắp chết rồi.”

Ba người họ cười cười nói nói đi vào nhà, tôi đứng nguyên tại chỗ, mặt không cảm xúc nhìn bóng lưng của họ.

Trong cái nhà này, tôi đúng là đứa không được mẹ thương, cũng chẳng được cha yêu.

Tôi nhớ mùa đông năm ngoái, em gái nửa đêm phát sốt, mẹ gấp đến mức chạy vòng vòng, tôi không nói hai lời liền đạp xe hai mươi phút ra hiệu thuốc ở trấn trên, trời âm năm độ, tay lạnh đến mức không nắm nổi ghi-đông.

Thuốc mua về, mẹ nhận lấy, ngay cả nhìn tôi một cái cũng không thèm.

Sau đó chính tôi bị tê cóng chân tay, ngứa đến mức không ngủ được, lúc mẹ đi ngang qua phòng tôi thì nói: “Đừng gãi, gãi rách ra còn phiền hơn, nhà mình không có tiền chữa cho con đâu!”

Tôi im lặng rất lâu, cho đến khi mắt dần thích ứng được với chút ánh sáng, mới chậm rãi đi theo sau.

Trong nhà chính đã bày sẵn cơm canh lên bàn, mẹ vào bếp bưng canh ra, cha ngồi ở vị trí chủ tọa khui một chai bia, anh trai theo thói quen dựa lưng vào ghế, trong tay đã cầm sẵn đũa.

Tôi đứng ở cửa, không ai gọi tôi ngồi xuống.

Mẹ bưng canh ra, đi ngang qua tôi thì giọng điệu vô cùng khó chịu:

“Đứng đực ra đó làm gì, còn phải mời mới chịu đi rửa tay ăn cơm à?”

Tôi vào bếp rửa tay, lúc đi ra thì ba người họ đã ăn rồi, chỗ của tôi để trống, bát đũa cũng không có.

Mẹ kịp phản ứng ra, nhưng bà chẳng để tâm: “Bát ở trong tủ bếp, tự đi mà lấy, đâu phải không có tay.”

Rồi bà quay sang anh trai, đổi ngay sang nụ cười: “Mấy hôm nay ở trường mệt lắm phải không, mau ăn nhiều chút.”

Anh trai nhai miếng thịt, ậm ờ đáp một tiếng.

Trên cổ tay anh trai vẫn đeo chiếc đồng hồ màu bạc, đó là thứ tôi dùng tiền kiếm được từ làm thêm trong kỳ nghỉ hè, kiếm được một nghìn tệ, nhưng cuối cùng đều bị mẹ lấy đi. Mẹ mua khăn lụa, em gái mua váy, anh trai mua đồng hồ, cha mua giày mới, còn tôi thì chẳng có gì.

Ban đầu tôi còn tưởng một nghìn tệ đó có thể đổi lấy sự quan tâm và tình yêu của người nhà, nào ngờ vì chuyện này mà tôi mất luôn cơ hội đi học.

Bởi vì họ nói: “Dù sao mày cũng biết kiếm tiền rồi, học hành thì làm được gì, có thể giúp nhà là được rồi.”

Tôi xới cơm, ngồi vào chỗ trống ấy, đũa hướng về đĩa thịt.

Đũa của cha gõ tới, đánh lệch đũa của tôi:

“Miếng thịt đó để cho anh mày với em mày, mày ăn rau xanh là được, em mày sức khỏe không tốt, phải bồi bổ.”

“Mày lớn thế rồi, phải biết điều chứ!”

Mỗi lần ăn cơm, tôi đều chủ động ngồi vào chỗ cách đĩa thịt xa nhất, không cần họ nói, tôi cũng biết đó là thứ tôi không được động vào.

Có lần, tôi lén gắp cho em gái một miếng thịt, mẹ nhìn thấy, liền nói: “Con xem chị con đi, biết thương con đến thế.”

Em gái cười một cái, không nói gì, sau đó miếng thịt đó nó cũng không ăn.

Một miếng thịt nó ghét bỏ, lại là thứ tôi thèm khát cả đời.

Tôi cúi đầu nhìn đĩa rau xanh kia, nếu là trước đây, tôi sẽ vì tình thương của cha mẹ mà cúi đầu học cho ngoan, nhưng bây giờ, mọi thứ đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi phớt lờ lời cha, gắp một đũa thịt bỏ vào miệng, ừm, thịt ngon thật.

Hành động của tôi khiến cha có chút kinh ngạc, ông nhíu mày.

Tôi vừa nhai, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào cơm canh trong bát. Trước kia, vào lúc như thế này, tôi sẽ lén quan sát sắc mặt cha mẹ, đoán tâm trạng của họ, rồi quyết định nên cúi đầu nhận lỗi hay nhanh chóng tránh đi.

Bây giờ tôi không muốn nhìn nữa.

Trong giọng cha có vẻ ngoài ý muốn và bất mãn: “Con bé này, không nghe thấy tao nói gì à?”

Như để đáp lại ông, tôi lại gắp thêm một đũa thịt nữa.

Mẹ đang cúi đầu ăn cơm của anh trai thì ngẩng lên, nụ cười trên mặt cũng biến thành vẻ khinh thường quen thuộc của tôi: “Chuyện gì vậy, nói mày hai câu là bắt đầu bướng rồi à?”

Tôi không để ý đến họ.

Anh trai ngẩng đầu nhìn tôi một cái, rồi cúi xuống tiếp tục ăn cơm, lười không muốn xen vào.

2.

Cha nện mạnh đũa lên bàn: “Được, giỏi lắm! Nhốt mày mấy ngày mà còn nhốt ra bản lĩnh rồi, dám đối đầu với tao à?”

Tôi lạnh lùng nhìn ông.

Ông theo thói quen khẽ nâng cằm mình lên, cao cao tại thượng chờ tôi như trước đây, mắt đỏ hoe cúi đầu nhận sai.

Đáng tiếc là tôi không làm vậy, còn sự phớt lờ của tôi thì hoàn toàn chọc giận ông, dù sao ông cũng luôn nói mình là chủ của cả nhà.

Cha tôi đột ngột đứng phắt dậy, động tác rất mạnh, chiếc ghế sau lưng ông đổ ầm xuống đất, phát ra một tiếng vang lanh lảnh.

Mẹ tôi kéo ông lại: “Được rồi được rồi, đang ăn cơm cãi nhau cái gì? Nó thích ăn thì cứ để nó ăn, ăn được mấy miếng chứ?”

Bà quay sang nhìn tôi, trong mắt là vẻ chán ghét quen thuộc: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, em mày sức khỏe không tốt, làm chị thì không biết nhường nhịn à? Nhốt mày mấy ngày là uất ức mày chắc? Đó là đang tích đức cho mày đấy!”

Tôi nuốt miếng thịt xuống, nhìn bà.

Tích đức?

Hai chữ này, tôi nghe trong căn phòng tối đó không biết bao nhiêu lần rồi.

Trước kia, lúc em gái nằm viện, tôi ngày đêm chăm nó, thay phân thay nước tiểu, đút cơm lau người, đêm nào cũng không ngủ được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)