Chương 3 - Bảy Năm Tình Yêu Chưa Nói
11
Sắp đến đêm giao thừa, tôi quấn chiếc khăn mẹ đan đứng lượn qua lượn lại trước cửa bếp.
Thuận tay quàng chiếc khăn khác lên cổ Lục Duật đang rửa rau.
“Hôm nay có sườn xào chua ngọt, thịt xào cá hương, dưa leo trộn…”
Lục Duật cầm tờ giấy báo cáo thực đơn tối nay cho tôi.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi, rất lạnh.
Tôi bị Lục Duật ép mặc áo len cũ của anh, ngồi lướt vòng bạn bè.
Lục Duật ở trong bếp chặt sườn.
Đàn anh đại học Lý Hách đăng ảnh tuyết ở Toronto, kèm dòng: Ba năm rồi, em vẫn ổn chứ?
Tôi lướt lại bài đăng đó, nhìn một lúc rồi đột nhiên hỏi Lục Duật trong bếp: “Anh, anh còn nhớ Lý Hách không?”
Tiếng chặt thịt trên thớt dừng lại một giây rồi tiếp tục.
Lục Duật ra hiệu: “Không nhớ.”
“Chính là đàn anh đại học đó, vốn định tỏ tình với em.”
“Em còn tưởng anh ta sẽ nói gì đó, kết quả người ta lại đi du học.”
Lục Duật đổ sườn đã chặt vào chậu, mở nước rửa.
Nước chảy ào ào, anh cúi đầu rửa thịt: “Vậy à.”
Tôi tiếc nuối: “Ừ, đáng tiếc thật, lúc đó em còn khá tò mò cảm giác được tỏ tình là thế nào.”
Lục Duật tắt nước, quay người lau tay: “Không có gì thú vị.”
Tôi tò mò, thử hỏi: “Chẳng lẽ anh từng tỏ tình? Hoặc có người mình thích?”
Lục Duật không để ý tôi, tự mình đập tỏi.
“Nói cho em nghe đi. Nếu có, em nhất định sẽ bao cho hai người một phong bao thật lớn.”
“Bốp.” Lục Duật dùng lực quá mạnh, tỏi bắn ra vài mảnh.
Lục Duật đặt dao xuống, chậm rãi quay người lại.
Ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tôi.
Khi đối mặt, ngôn ngữ tay là thứ dễ cảm nhận cảm xúc nhất.
Anh ra hiệu, vừa tự ti vừa không cam lòng.
“Không có. Cô ấy nhát gan, tôi sợ vượt quá giới hạn thì cô ấy sẽ không để ý tôi nữa.”
“Người như tôi, không xứng với cô ấy.”
Trong con ngươi của anh, tôi nhìn thấy hình ảnh mình mặt đỏ bừng.
Tôi lủi thủi chạy về phòng khách.
Không đúng.
Năm đó ngày Lý Hách ra nước ngoài chính là Lục Duật hỏi thăm rồi nói cho tôi biết.
Hại tôi ra sân bay đợi uổng công, mừng hụt một trận.
Tôi có chút nghi ngờ, chẳng lẽ trí nhớ của Lục Duật kém đi rồi?
Chuẩn bị xong đồ ăn, Lục Duật nói muốn ra ngoài một chuyến.
Tôi rảnh đến phát mốc cũng muốn đi theo.
Còn chưa đứng dậy đã bị Lục Duật ấn xuống sofa.
“Tôi chỉ đi thăm một người bạn.”
Tôi nheo mắt, có vấn đề, mỗi lần Lục Duật nói dối ánh mắt đều như vậy, lơ đãng không dám nhìn tôi.
“Lục Duật, anh có phải đang giấu tôi chuyện gì không?”
“Đừng nói với tôi mỗi năm anh đều đúng giờ này đi thăm cùng một người bạn.”
Trước đây ba mẹ ở nhà, tôi cũng không tiện can thiệp quá nhiều vào cuộc sống riêng của anh.
Hai người im lặng đối đầu một lúc.
Cuối cùng, Lục Duật khẽ thở dài, chịu thua.
“Đi sát tôi, không được chạy lung tung.”
12
Chúng tôi lái xe đến một con hẻm chật hẹp.
Những dây điện chằng chịt kéo kín cả bầu trời, khiến người ta ngột ngạt đến khó thở.
Xung quanh thùng rác đen kịt có mấy con mèo hoang lảng vảng, lục lọi tìm thứ có thể ăn.
Lục Duật một tay xách túi thịt rau rất lớn, tay kia nắm chặt tay tôi.
Tay anh hơi đổ mồ hôi, lực rất mạnh, nắm đến mức tay tôi đau nhói.
Mấy người phụ nữ mặc váy ngắn trang điểm đậm đứng trước cửa cắn hạt dưa.
Khi nhìn thấy Lục Duật, họ liếc mắt nhìn nhau, che miệng cười khúc khích, ánh mắt không hề che giấu mà rơi thẳng lên người anh.
Lục Duật mím chặt môi.
Tôi thở dài, nắm chặt tay anh.
“Đi thôi.” Tôi ra hiệu với anh.
Đi đến đây rồi, dù tôi chậm hiểu đến đâu cũng biết là ai.
Mẹ tôi nói sau khi mẹ của Lục Duật là Triệu Vu bỏ rơi anh, không mấy năm sau đã tái hôn với một người đàn ông mở tiệm xổ số.
Ban đầu nhờ số tiền vứt bỏ con trai mà có được, bà ta cũng sống được một thời gian khá thể diện.
Chỉ tiếc là ngày tốt không kéo dài, tiền tiết kiệm tiêu hết sạch.
Người đàn ông kia lại là kẻ nghiện rượu, bình thường chỉ biết đánh chửi.
Sau khi Triệu Vu gả qua lại sinh thêm một đứa con trai khỏe mạnh, cả ngày không học hành gì.
Hai vợ chồng còn xem nó như bảo bối.
Hiện giờ nợ nần chồng chất.
Mẹ làm tiểu tam, cha lạnh nhạt không cần anh.
Tôi nhìn Lục Duật hiện giờ được nuôi dưỡng khá rắn rỏi, không nhịn được mà than thở: cầm nhầm kịch bản nam phụ bi tình gì thế này.
Đi vòng qua một hàng cột điện nghiêng ngả, Lục Duật dừng lại trước một cánh cửa sắt loang lổ, khớp ngón tay lơ lửng trên cửa một lúc mới gõ xuống.
Một cô bé gầy yếu, tóc khô như cỏ mở cửa.
Cô bé mặc tạp dề, hai tay đầy vết nứt nẻ vì lạnh còn ướt nước, hình như vừa rửa rau.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Duật, mắt cô bé lập tức sáng lên, vui vẻ gọi: “Anh trai.”
Lục Duật gật đầu, lấy điện thoại gõ chữ: “Đặng Đình, mẹ đâu?”
“Anh, em đi gọi ngay.” Cô bé chạy vào trong.
Anh trai?
Lục Duật là anh trai của cô bé? Tôi sao lại không biết.
Tôi kéo Lục Duật lại, có chút tức giận: “Anh từ khi nào lại có thêm em gái?”
Cứ một tiếng anh hai tiếng anh, thân hơn cả tôi.
Lục Duật chỉnh lại khăn bị gió thổi lệch của tôi.
Tôi hất tay anh ra, nói lời chẳng có chút uy hiếp nào: “Anh không nói, tối nay tôi sẽ đi.”
Dù tôi cũng chẳng có chỗ nào để đi.
Lục Duật chỉ đành giải thích: “Là con gái người đàn ông đó mang theo từ cuộc hôn nhân trước. Tôi thấy cô bé đáng thương nên thỉnh thoảng giúp đỡ.”
“Là ai vậy? Đã nói sau Tết sẽ trả tiền rồi.”
Một người đàn ông trung niên hói đầu đi ra trước, vừa mở miệng hàm răng vàng khè đã chói mắt.
Ông ta nói rất to: “Hừ, lại là mày. Lục cái gì nhỉ? Đặt cái tên chua chua như vậy, không biết giả làm người có học cái gì.”
“Con đàn bà chết tiệt kia ra đây, thằng con tàn phế của mày tới.”
Tôi đang định mở miệng mắng người, cho ông ta nếm thử sức chiến đấu của nhà họ Tiền.
Lục Duật kéo tôi lại, che tôi kín mít phía sau.
Triệu Vu đi ra, đầu tóc kiểu bà chủ nhà trọ, chẳng còn chút phong tình xinh đẹp năm xưa.
Bà ta dựa cửa cắn hạt dưa, “phụt” một tiếng nhổ vỏ ra.
Nhìn từ trên xuống dưới một lượt, Triệu Vu giật lấy túi thịt và rau trong tay Lục Duật.
“Mẹ.”
13
Lục Duật nói chuyện.
Chỉ là giọng nói rất lạ lẫm, có chút khàn, giống như đã lâu không sử dụng.
Trời ơi, Lục Duật vậy mà lại nói chuyện rồi.
Cảm giác chẳng khác gì Lục Uyên – lão cổ hủ đó – mặc vest giày da đứng trước mặt tôi nhảy điệu Cực Lạc Tịnh Thổ.
“Mày chỉ mang có thế này?” Triệu Vu trực tiếp bỏ qua tiếng “mẹ”, giọng đầy khó chịu, “Tiền đâu? Không mang tiền?”
Thấy Lục Duật không phản ứng, bà ta tưởng anh không nghe rõ, cố tình nói to hơn.
“Dì à, anh ấy không phải điếc hoàn toàn.” Tôi bất lực nói.
Triệu Vu liếc tôi một cái, ánh mắt khinh miệt: “Còn có đứa ngu thích nó à?”
Triệu Vu lại trực tiếp coi tôi như không tồn tại thậm chí còn thò tay móc túi Lục Duật.
Chỉ móc ra được nửa túi hạt thông đã bóc vỏ, bị bà ta ném thẳng vào thùng rác.
Lục Duật không phản kháng, chỉ là nắm tay siết chặt đến khớp ngón trắng bệch.
“Không có tiền.” Anh từng chữ từng chữ nói ra, “Phá sản rồi.”
Triệu Vu lập tức nổi giận: “Phá sản? Lục lão già khốn kiếp đó mà phá sản? Mày không biết nói mấy câu dễ nghe để xin thêm tiền à? Lúc đầu tao sao lại sinh ra đứa tàn phế như mày.”
Bà ta càng nói càng kích động, chỉ vào trong nhà chửi bới: “Nhìn em trai mày đi, đi làm còn biết mang về nhà vài trăm.”
“Biết vậy lúc đầu bóp chết mày cho rồi, còn tốn của tao mấy nghìn chữa bệnh cho mày.”
Lời nói càng lúc càng khó nghe, hoàn toàn lệch khỏi chủ đề.
Người đàn ông bên cạnh nhổ nước bọt, không nhịn được chen vào: “Nó chỉ là không muốn đưa tiền cho mày thôi. Nhìn con bé kia đi, mặc toàn đồ hàng hiệu. Nhà nó làm việc ở đâu nhỉ? Hình như họ Tiền. Không phải nói nhà họ Tiền ở Ngô Việt rất giàu sao?”
Không, nhà tôi chỉ là hạng tầm thường.
Tổ tiên là thương nhân bán lót giày ở phố Tiền Tây Nam.
Kỹ năng duy nhất truyền lại là mắng người gia truyền.
Tôi vừa xắn tay áo chuẩn bị hỏi thăm mười tám đời tổ tông của họ, Lục Duật đã lạnh mặt kéo tôi đi.
Sau lưng, tiếng chửi rủa của cặp vợ chồng kia càng lúc càng xa, hòa cùng mùi ẩm mốc trong con hẻm, dần dần bị bỏ lại phía sau lưng Lục Duật.
14
Cho đến khi về đến nhà, Lục Duật vẫn im lặng chui vào bếp.
Người này có tật, cứ không vui là thích nấu ăn.
Lục Duật bận rộn, tôi cũng không rảnh.
Theo lệ bắt đầu quy trình mỗi năm. Trước tiên gọi video cho ba mẹ, hỏi họ đang bận gì ở nước ngoài.
Hai người trông phong trần mệt mỏi, nhưng vẫn chuyển cho tôi và Lục Duật mỗi người một phong bao lì xì một vạn.
Sau đó gọi điện chúc Tết chú dì nhà họ Lục, khách sáo vài câu lại nhận thêm một phong bao lì xì.
Sau đó tôi nhìn số điện thoại của Lục Uyên, nhưng mãi không ấn gọi được.
Đang do dự thì điện thoại bên kia đột nhiên gọi tới.
Tôi giật mình run tay, tranh thủ lúc Lục Duật đang nấu ăn vội chạy ra ban công nghe máy.
“Alo.”
“Đứa nhỏ vô lương tâm, gọi điện cho ba mẹ tôi mà không gọi cho tôi?”
Giọng Lục Uyên mang theo chút ý cười nhàn nhạt, nhưng dường như có chút yếu ớt.
Âm thanh nền ồn ào xen lẫn tiếng máy móc kêu tích tích.
“Không có…” Tôi đổi chủ đề, “Anh bị cảm à?”
“Ừ, một chút thôi. Yên tâm, không sao.”
Lời nói vừa dứt, không khí bỗng rơi vào im lặng rất lâu.
Tôi cười gượng: “Vậy chúc anh năm sau phát tài?”
“Được, mượn lời chúc của Ninh Ninh. Anh trai gửi lì xì cho em.”
Bên kia dường như đi đến chỗ yên tĩnh hơn, giọng Lục Uyên cũng rõ ràng hơn.
Nghe đến cái này tôi lập tức hăng hái, cười tươi rói: “Cảm ơn anh!”
Cuộc gọi kết thúc, tài khoản tôi lập tức nhiều thêm một trăm nghìn.
Chậc chậc, nếu ngày nào cũng là Tết thì tốt biết mấy.
Tôi vui vẻ quay người lại.
Lục Duật cầm cái xẻng nấu ăn còn dính lá rau đứng sau lưng, làm tim tôi suýt nhảy ra ngoài.
“Em đang gọi điện cho ai?” Anh hỏi.
Tôi ra hiệu: “Gọi cho anh trai.”
“Anh trai nào?”
Dù sao tôi cũng có cả đống anh họ.
Vì chuyện Lục Duật giấu tôi chuyện bên phía mẹ anh, tôi vẫn còn giận dỗi.
Nhất là cô em gái khác cha khác mẹ kia – Đặng Đình.
“Chính là người anh trai tôi thích nhất.”
Tôi quay đầu bỏ đi.
Tôi thề rằng mình đã nhìn thấy vẻ tổn thương trên mặt Lục Duật.
Dù chỉ thoáng qua.
Trên tivi đang chiếu tiểu phẩm chẳng buồn cười chút nào, ngoài cửa sổ có vài nhà đang bắn pháo điện tử lách tách.
Lục Duật uống hết ly này đến ly khác.
Tôi biết hôm nay trong lòng anh khó chịu nên cũng không ngăn cản.
Không lâu sau, hai má anh đã ửng đỏ, ánh mắt dần trở nên mơ hồ.
Tôi sợ anh thật sự uống đến xảy ra chuyện nên đưa tay đẩy chai rượu ra xa một chút.
“Ninh Ninh, đưa tôi.” Lục Duật đột nhiên mở miệng.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh trực tiếp gọi tên tôi.
“Không được.” Tôi lắc đầu.
Lục Duật bỗng đưa tay giữ lấy cổ tay tôi, kéo cả người tôi lại gần.
“Có lúc tôi hy vọng mình không có người mẹ này.”
Tôi thở dài, vùi đầu vào hõm cổ anh: “Không cần cũng được, không cần nữa.”
Bình thường anh ít nói, bây giờ say rượu lại nói từng đoạn đứt quãng.
“Lúc mới đeo máy trợ thính, tôi sợ âm thanh bên ngoài, là dì Tiền ôm tôi đi khắp nơi làm quen với thế giới.”
“Tôi chưa từng học tiểu học, là chú Tiền kiên nhẫn dạy tôi.”
Anh tựa trên vai tôi, từng chữ từng chữ nói rất rõ ràng.
“Lúc đó tôi nghĩ, chỉ cần mọi người không vứt bỏ tôi, sau này việc gì của nhà họ Tiền tôi cũng làm. Tôi sẽ chăm sóc em thật tốt.”
Lục Duật ngẩng đầu.
Người say rượu ánh mắt thường tản ra, nhưng lúc này mắt Lục Duật lại sáng.
Tôi chưa từng nghe anh nói dài như vậy.
Giọng anh rất khẽ, như sợ làm tôi chạy mất:
“Ninh Ninh, nếu em thích người khác.”
“Tôi không biết mình sẽ làm gì.”
15
Tim tôi lỡ nhịp một cái, nhưng lại phủ nhận đáp án không thể xảy ra nhất đó.
Anh chắc chỉ là biết ơn nhà họ Tiền mà thôi.
Thỏ còn không ăn cỏ gần hang.
Huống chi là Lục Duật – người đã ở bên tôi gần nửa đời.
Nếu thật sự có ý nghĩ gì, trước đây tôi không thể nào không cảm nhận được.
“Anh trai, anh say rồi, bắt đầu nói nhảm rồi.”
Tôi bắt đầu cười nhạo anh, nhưng cười được một nửa thì không cười nổi nữa.
Trên tivi vang lên tiếng đếm ngược, đúng mười hai giờ mười lăm tôi nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới của bạn thân.
Tôi ngẩng đầu, khẽ nói: “Lục Duật, năm mới vui vẻ.”
Lục Duật không biết từ đâu lấy ra một cuốn sổ đỏ, đưa cho tôi: “Năm mới vui vẻ.”
Tôi ngạc nhiên nhìn cái tên ghi trên đó là tên của tôi, là một căn hộ nhỏ ở khu vực sang trọng.
“Lục Duật, anh làm chuyện tốt gì mà kiếm tiền dữ vậy cũng không gọi tôi. Đợi đã, chúng ta nghèo thế này, anh không phải đi cướp két sắt của Lục Uyên chứ?”
Trọng điểm của tôi lệch thẳng xuống rãnh Mariana.
“Đồ vô lương tâm.” Lục Duật bị tôi chọc cười.
Đây là lần thứ hai hôm nay tôi nghe thấy từ này.
“Nói thêm một câu ‘em thích anh Lục Duật nhất’, thích hơn cả thích anh cả.” Anh nhìn tôi với ánh mắt mơ màng vì say: “Anh sẽ tặng em một công ty.”
Người này say đến mức bắt đầu mơ rồi.
Lục Duật lực rất lớn, tôi mất thăng bằng ngã vào lòng anh, cuốn sổ đỏ trên tay cũng rơi ra.
Hơi thở thuộc về anh bao trùm lấy tôi.
Tôi nhìn đôi mắt phượng dài của anh, trong con ngươi đen chỉ phản chiếu hình bóng của tôi.
Tay anh chậm rãi vuốt lên môi tôi.
Tôi thậm chí cảm nhận được lớp chai mỏng trên đầu ngón tay.
Lục Duật càng lúc càng gần.
Ngay lúc tôi gần như quên cả hô hấp, anh bỗng nghiêng đầu vượt qua tôi, lấy chiếc điện thoại ở bên kia sofa.
“Màu son này khá đẹp. Anh gửi lì xì cho em, đi mua thêm.”
Tôi lại cảm thấy có chút hụt hẫng: “Thôi đi, đều là người nghèo cả.”
Tôi còn đang tính có nên bán căn nhà rồi gửi tiền cho ba mẹ không, nhưng lại nghĩ đây là tiền Lục Duật mua.
Tôi đưa tay ngăn anh mở khóa điện thoại.
Màn hình sáng lên, là ảnh gia đình chúng tôi chụp khi trượt tuyết ở Thụy Sĩ.
Lục Duật lắc đầu, với cánh tay dài chuyển tiền vào thẻ của tôi.
Đừng bao giờ nói lý với người say.
Tôi giật lấy điện thoại: “Mật khẩu bao nhiêu?”
Lục Duật bỗng kéo cổ áo sơ mi, nắm tay tôi đặt lên hình xăm dấu cắn ở ngực trái của anh.
Qua lớp da ấm nóng, tôi rõ ràng cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh.
“Ở đây.”
“Tôi hỏi mật khẩu điện thoại.” Tai tôi nóng lên.
Người này say rồi sao lại giở trò lưu manh?
“Là Tiền Chiêu Ninh.”
Thôi vậy, tôi đành nhập ngày sinh của anh, rồi thử ngày tốt nghiệp của anh.
Cuối cùng tôi do dự nhập ngày sinh của mình.
Vẫn không đúng.
“Lục Duật, rốt cuộc là bao nhiêu?”
“Dữ quá.” Anh chậm rãi ra hiệu, “Có việc thì gọi anh trai, không có việc thì gọi Lục Duật.”
Anh vòng tay ôm trọn tôi vào lòng, hơi thở rơi bên tai tôi.
“Ngày 30 tháng 5 năm 2002.”
Tôi sững lại.
“Là ngày đầu tiên tôi đến nhà em.”