Chương 6 - Bảy Năm Tìm Kiếm Hy Vọng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ nắm chặt lấy tay viện trưởng Dương.

“Lão Dương.

Thế nào rồi.

Nam Nguyệt có được cứu sống không.

Nam Nguyệt đâu rồi.

Sao chỉ có một mình ông đi ra.”

Viện trưởng Dương lạnh lùng hất tay mẹ ra.

“Nam Nguyệt đã được hỏa táng rồi.”

“Cái gì.

Hỏa táng rồi sao.”

Anh trai hoàn toàn phát điên.

Anh xông lên nắm chặt cổ áo viện trưởng Dương.

“Viện trưởng Dương.

Ông nói bậy cái gì vậy.

Vừa nãy tôi và mẹ tôi chẳng phải đã bảo ông đẩy Nam Nguyệt vào cấp cứu sao.

Sao lại thành hỏa táng rồi.”

“Cấp cứu à.

Là cậu nói bậy hay tôi nói bậy.”

“Cậu nói tôi nghe xem.

Người chết rồi thì cấp cứu kiểu gì.”

“Thi thể lạnh ngắt của Nam Nguyệt các người đều đã chạm vào rồi.

Vậy mà còn nói với tôi là cấp cứu.

Người chết rồi các người mới bắt đầu thương nó yêu nó sao.

Tám năm trước các người nghĩ gì.

Tám năm nay các người nghĩ gì.”

“Vậy ông đẩy nó vào phòng phẫu thuật làm gì.

Ông còn ở trong đó chín tiếng đồng hồ.”

“Tôi đẩy nó vào là không muốn các người làm phiền nó.

Không muốn để nó sau khi chết rồi vẫn không được yên ổn.”

“Vì sao tôi ở trong phòng phẫu thuật chín tiếng.

Đương nhiên là tôi làm phẫu thuật cho người khác.

Cái bệnh viện này chỉ có mỗi cậu và mẹ cậu là bệnh nhân sao.

Đồ súc sinh.”

Viện trưởng Dương hất mạnh anh trai ra.

Ngay lúc anh trai và mẹ còn đang sững sờ.

Hai y tá đã đẩy một chiếc giường bệnh được bọc kín mít rời khỏi phòng phẫu thuật…

“À đúng rồi.

Đây là thứ Nam Nguyệt để lại cho các người.

Muốn xem hay không thì tùy.”

Viện trưởng Dương nhét một chiếc USB vào tay anh trai.

Rồi theo hai y tá kia quay người rời đi…

Anh trai cầm chặt chiếc USB trong tay.

Nhìn bóng lưng viện trưởng Dương dần biến mất ở cuối hành lang.

“Bịch” một tiếng.

Anh ngã sụp xuống đất.

Anh chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn về phía mẹ, giọng run rẩy cất lên:

“Mẹ.

Nam Nguyệt chết rồi…”

“Nam Nguyệt, đứa từ nhỏ luôn theo sau con.

Cầm bình nước cho con.

Xách cặp sách giúp con.

Thay con chịu đòn.

Nó không còn nữa rồi…”

“Mẹ.

Là con hại nó.

Tám năm nay, có vô số lần con đã muốn dừng lại.

Nhưng con giống như bị người ta yểm bùa vậy.

Hết lần này đến lần khác lại nhẫn tâm hành hạ nó.

Con đúng là đồ súc sinh…”

Anh trai gào khóc ôm lấy người mẹ đã sớm nước mắt giàn giụa.

Chiếc USB trong tay rơi xuống đất kêu “choang” một tiếng.

Anh trai đột ngột bật dậy.

Lảo đảo chạy đi tìm một chiếc máy tính trong phòng bệnh.

Anh cắm USB vào máy.

“Mẹ.

Đây là thứ Nam Nguyệt để lại cho chúng ta.

Con muốn xem trong này rốt cuộc là cái gì…”

Vài đoạn video lặng lẽ nằm trong USB.

Ngón tay anh trai run rẩy nhấn mở đoạn đầu tiên…

Đó là một đoạn camera giám sát trước cổng bệnh viện.

Thời điểm đó, hẳn là năm thứ ba sau khi anh trai và mẹ “phát bệnh”.

Viện trưởng Dương nói với tôi.

Cơ thể tôi thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi.

Lần phẫu thuật tiếp theo của anh trai và mẹ.

Máu dự phòng, tôi phải tự nghĩ cách khác.

Trong tuyệt vọng.

Tôi cuối cùng cũng tìm đến người đàn ông luôn ngồi chờ trước cổng bệnh viện.

Thân hình gầy gò của tôi run rẩy bước tới trước mặt người đàn ông đó.

“Tôi muốn…

Tôi muốn cứu anh trai và mẹ tôi.

Ông có cách nào không.”

Người đàn ông đang hút thuốc chậm rãi quay người lại…

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hắn lập tức ném điếu thuốc xuống đất.

Trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng.

“Có chứ.

Một cô bé đáng yêu như vậy đến cầu xin tôi, cho dù không có cách, tôi cũng phải nghĩ cách giúp em…”

Nửa tiếng sau.

Tôi lên chiếc xe van cũ kỹ của hắn…

Sáng hôm sau.

Hắn ném tôi với quần áo rách nát trước cổng bệnh viện…

Đầu ngón tay anh trai vì phẫn nộ mà dần tái nhợt.

“Nam Hà.

Tên đàn ông đó là làm cái gì.”

Mẹ trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nghiến răng mở miệng.

“Bồi một đêm, đổi được 400cc máu.”

Từ tần suất ban đầu mỗi tháng một lần.

Về sau ngày càng dày đặc hơn.

Bởi vì “bệnh tình” của anh trai và mẹ ngày càng nghiêm trọng.

Về sau là một tháng hai lần.

Một tuần một lần.

Cho đến gần đây.

Đã là ba ngày một lần…

“Nam Hà…”

Mẹ “phịch” một tiếng quỳ sụp trước máy tính.

“Ý con là.

Suốt tám năm này.

Nam Nguyệt đã sống như vậy sao…”

7

“Không thể nào.”

Anh trai run rẩy móc điện thoại ra bấm gọi.

Cuộc gọi nhanh chóng được bắt máy.

Còn chưa kịp để anh trai nói chuyện, đầu dây bên kia đã vang lên giọng cười cợt của gã đàn ông.

“Anh.

Lại hỏi tình hình của Nam Nguyệt phải không.

Anh yên tâm đi.

Hôm nay Nam Nguyệt rất ổn.

Vừa rồi tôi còn thấy cô ấy vào một quán bar.

Đang quẩy rất sung đó.”

“Đồ súc sinh.”

Anh trai khàn giọng cắt ngang lời hắn.

“Nói.

Vì sao mày lừa tao.”

“Anh.

Tôi không lừa anh…”

“Nam Nguyệt chết rồi.

Đã thành tro rồi.

Mà mày còn nói với tao là nó đang đi quẩy bar.”

“Anh…”

“Ai sai khiến mày làm vậy.”

“Hôm nay mày không nói.

Thì đừng hòng sống sót rời khỏi kinh thành.”

“Là…

Là Nam Tinh…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)