Chương 21 - Bảy Năm Sau Gặp Lại
Anh duy trì tư thế đó rất lâu, lưng cứng ngắc như một hòn đá.
Tôi đặt tờ giấy biên nhận trả nợ trên đùi trở lại kẹp tài liệu.
“Chuyện đã qua rồi.”
Hạ Minh Xuyên ngẩng mặt lên.
“Lần nào cô cũng nói như vậy.”
“Đám cưới không thể cứ đình trệ mãi được.”
“Cô còn nhớ đến đám cưới à?”
“Tần Thư Ý đang đợi.”
“Cô nghĩ tôi bây giờ còn có thể kết hôn với cô ấy như không có chuyện gì xảy ra sao?”
“Cô ấy có sẵn lòng tiếp tục hay không, do cô ấy quyết định. Anh nên đi nói chuyện với cô ấy.”
“Còn cô thì sao?”
“Tôi làm xong công việc.”
“Rồi đợi chết?”
Tôi ngoảnh mặt đi. Hạ Minh Xuyên đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, lực rất nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì.
“Đi bệnh viện với tôi.”
“Tôi có bác sĩ rồi.”
“Đổi bệnh viện, đổi phác đồ, trong nước không được thì ra nước ngoài.”
“Không kịp nữa rồi.”
“Cô chưa thử làm sao biết?”
“Trong tám năm qua những cách có thể thử đều đã thử rồi.”
“Vậy thì thử thêm lần nữa.”
“Để làm gì?”
Tay anh khẽ siết chặt.
“Để cho tôi một cơ hội đền bù.”
Tôi rút tay về.
“Không đền bù được đâu.”
Sắc mặt Hạ Minh Xuyên hoàn toàn trắng bệch.
Tôi đẩy cửa xe ra: “Dự án đám cưới ngày mai sẽ khôi phục. Tiếp tục hay hủy bỏ, tối nay anh trả lời Tần Thư Ý.”
Anh nắm lấy gấu áo khoác của tôi.
“Tô Kiến Vị.”
Tôi dừng bước.
“Năm đó khi nói những lời ấy, trong lòng cô nghĩ gì?”
“Nghĩ muốn anh mau chóng hận tôi.”
“Thành công rồi.”
“Ừ.”
“Còn bây giờ thì sao?”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt gấu áo của anh.
“Bây giờ hy vọng anh mau chóng quay về với cuộc sống của mình.”
Bàn tay anh từ từ nới lỏng.
Tôi xuống xe.
Đi được vài bước, phía sau vang lên tiếng cửa xe bị đẩy ra. Hạ Minh Xuyên đuổi theo, chắn trước mặt tôi.
“Tôi không quay về được nữa rồi.”
“Tần Thư Ý vẫn còn đó.”
“Tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với cô ấy.”
“Cô ấy không có nghĩa vụ phải gánh chịu những điều này.”
“Tôi biết.”
“Đám cưới hủy bỏ rồi, anh cũng đừng đến tìm tôi nữa.”
Hạ Minh Xuyên nhìn tôi.
“Tại sao?”
“Tôi không còn sức lực để cùng anh trải qua mọi chuyện lại từ đầu nữa.”
Anh đứng bên đường, mọi sự sắc bén trên khuôn mặt đều tan biến.
“Tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô.”
“Hạ Minh Xuyên của bảy năm trước nói câu này, tôi sẽ rất vui. Bây giờ nghe thấy, quá muộn rồi.”
Tôi lách qua anh trở về studio.
Mười giờ tối hôm đó, Tần Thư Ý nhắn tin cho tôi.
[Đám cưới tạm dừng. Chi phí thiết kế sẽ thanh toán theo phần đã hoàn thành, tiền cọc còn lại không cần hoàn trả.]
Tôi trả lời cô ấy, studio sẽ tính toán theo hợp đồng.
Tin nhắn gửi đi, cô ấy lại gửi thêm một câu.
[Ngày mai có tiện gặp mặt không?]
10
Tần Thư Ý hẹn tôi đến khu xưởng cũ.
Việc thi công đám cưới đã dừng lại toàn bộ, sân khấu chính mới dựng được một nửa, trên mặt đất chất đầy những dải đèn chưa bóc seal và những ngọn nến trắng đóng hộp.
Cô ấy đứng dưới tấm biển hiệu cũ, trên tay cầm hai tờ giấy thanh toán.
“Khách sạn và bên cắm hoa đều đồng ý hoàn lại một phần tiền, địa điểm vốn dĩ thuộc về công ty nên không có thiệt hại gì. Thiết kế các cô đã hoàn thành, tôi sẽ thanh toán toàn bộ.”
“Trong hợp đồng có thể khấu trừ phần thi công hiện trường.”
“Khoản tiền này vốn dĩ là để chuẩn bị cho một phương án hoàn chỉnh. Thiết kế đã xong, không thi công được là do phía chúng tôi.”
Cô ấy đưa tờ giấy thanh toán đã ký cho tôi.
Tôi nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Nhẫn tôi đã trả lại cho anh ấy rồi.”
Cô ấy giơ tay trái lên, trên ngón áp út chỉ còn lại một vết hằn nhàn nhạt.
“Anh ấy giải thích với cô chưa?”
“Tối qua có đến.”
Cô ấy khẽ mỉm cười: “Anh ấy ngồi dưới nhà tôi bốn tiếng đồng hồ, câu đầu tiên mở miệng là xin lỗi.”
Tôi không nói gì.
Tần Thư Ý đi đến bên mép sân khấu dựng dở, cúi xuống đỡ lấy một thùng giấy bị đổ.