Chương 4 - Bảy Năm Chờ Đợi Một Lời Hứa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nước mắt Lâm Đường lại rơi.

“Em không hề muốn tranh giành để thắng.”

Hạ Cảnh Xuyên nhíu mày.

“Tri Hạ, cô ấy đến để xin lỗi em.”

Tôi nhếch mép: “Xin lỗi mà phải mang theo bút ghi âm à?”

Tay Lâm Đường run lên bần bật.

Hạ Cảnh Xuyên quay sang nhìn cô ta.

“Bút ghi âm gì?”

Tôi hất cằm.

“Ngăn bên hông túi xách của cô ta kìa.”

Lâm Đường vội vàng giấu túi ra sau lưng.

“Chị Hứa, chị đừng ăn nói lung tung.”

Tôi bấm chuông đầu giường.

Khi y tá bước vào, tôi bảo: “Phiền cô gọi bảo vệ giúp tôi.”

Lâm Đường hoảng sợ.

“Anh Cảnh Xuyên, em không có.”

Tôi lạnh nhạt: “Vậy cô mở túi ra cho mọi người xem đi.”

Sắc mặt Hạ Cảnh Xuyên trở nên u ám.

“Lâm Đường, mở ra.”

Lâm Đường cắn chặt môi, từ từ kéo khóa túi.

Bên trong quả nhiên có một chiếc bút ghi âm.

Ánh mắt cô y tá nhìn cô ta lập tức thay đổi.

Lâm Đường khóc lóc giải thích:

“Em chỉ sợ… chị Hứa lại đánh em thôi.”

Tôi với tay lấy chiếc bút, bấm nút phát.

Đoạn hội thoại trước khi Lâm Đường bước vào cửa vang lên rõ mồn một.

“Lát nữa tao khóc, mày đừng cản tao.”

“Chỉ cần ghi âm được cảnh bà ta chửi bới, tao sẽ gửi thẳng vào nhóm chat nhân viên.”

Một giọng nữ khác là Đường Nhã vang lên hỏi: “Sếp Hạ sẽ tin sao?”

Lâm Đường cười nhạt:

“Anh ấy bây giờ ghét nhất là cảnh bà ta làm loạn.”

Cả phòng bệnh im phăng phắc.

Sắc mặt Hạ Cảnh Xuyên khó coi đến cực điểm.

Lâm Đường cuống cuồng:

“Không phải như vậy đâu anh Cảnh Xuyên, chị ta hãm hại em!”

Tôi ném chiếc bút ghi âm trở lại vào người cô ta.

“Cầm lấy đồ của cô và cút đi.”

Cuối cùng Hạ Cảnh Xuyên cũng lên tiếng.

“Lâm Đường, em về trước đi.”

Lâm Đường không dám tin.

“Anh Cảnh Xuyên?”

“Ra ngoài.”

Cô ta ôm mặt khóc lóc chạy mất.

Y tá cũng ý tứ lui ra ngoài.

Hạ Cảnh Xuyên ngồi xuống mép giường.

“Tri Hạ, chuyện này anh sẽ xử lý.”

Tôi hỏi: “Xử lý thế nào?”

“Tâm tư cô ta không trong sáng, anh sẽ để cô ta rời khỏi công ty.”

“Đây là lần thứ ba anh nói câu này rồi.”

Anh ta im lặng.

Tôi lấy ra một tệp tài liệu, đưa cho anh ta.

“Ký đi.”

Hạ Cảnh Xuyên cầm lấy, khi nhìn rõ tiêu đề, anh ta sững người ngẩng phắt lên.

“Thỏa thuận ly hôn?”

“Đúng.”

“Hứa Tri Hạ, em đừng mang chuyện này ra dọa anh.”

“Tôi không dọa.”

“Con mất rồi, tiền cho cô ta rồi, niềm tin cũng chẳng còn.”

“Chúng ta kết thúc.”

Hạ Cảnh Xuyên xé nát bản thỏa thuận làm đôi.

“Anh không đồng ý.”

Tôi nhìn những mảnh giấy vụn rơi lả tả trên chăn.

“Anh không đồng ý cũng vô dụng.”

“Em tưởng em vẫn là Đại tiểu thư nhà họ Hứa của bảy năm trước chắc?”

Vừa buột miệng, ánh mắt anh ta lập tức hoảng hốt.

Tôi nhướng mắt.

“Hóa ra anh vẫn nhớ cơ đấy.”

Hạ Cảnh Xuyên hạ giọng.

“Tri Hạ, anh không có ý đó.”

“Vậy anh có ý gì?”

“Em cắt đứt với gia đình bảy năm rồi, nếu họ thực sự quan tâm em, họ đã sớm đến tìm em. Em bây giờ… chỉ có anh thôi.”

Tôi rút tay ra khỏi cái nắm của anh ta.

“Trước kia thì đúng.”

“Nhưng bây giờ thì không.”

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Đường Nhã đẩy cửa bước vào.

Thấy Hạ Cảnh Xuyên, cô ta lập tức đon đả cười.

“Sếp Hạ cũng ở đây ạ.”

Rồi quay sang tôi:

“Tri Hạ, cơ thể cậu đã khỏe hơn chút nào chưa?”

Tôi không thèm để ý.

Cô ta đặt túi đồ bổ xuống, tự nhiên ngồi xuống mép giường tôi.

“Cậu cũng đừng quá đau buồn.”

“Đàn ông ra ngoài xã giao, khó tránh khỏi lúc quan tâm người khác.”

Tôi lườm cô ta.

“Cậu đến đây để khuyên tôi nhịn nhục à?”

Nụ cười của Đường Nhã sượng trân.

“Mình không có ý đó.”

“Mình chỉ nghĩ, bây giờ cậu bỏ sếp Hạ thì biết đi đâu?”

“Cậu không có việc làm, lại trở mặt với nhà đẻ rồi mà.”

Hạ Cảnh Xuyên cau mày.

“Đường Nhã, nói ít lại.”

Đường Nhã vội vớt vát: “Sếp Hạ, tôi cũng là muốn tốt cho cô ấy thôi.”

Tôi hỏi cô ta: Tại tiệc tri ân, cậu nói tôi là cái gì?”

Mặt Đường Nhã tái đi.

“Cậu xem video rồi à?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)