Chương 3 - Bảy Năm Chờ Đợi Một Cái Gật Đầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một bức ảnh giấy đăng ký kết hôn giữa cô ta và Văn Nghiễn, cùng vài tin nhắn thoại.

【Dư Niệm, thiên tài thì sao? Cuối cùng không vẫn là thân bại danh liệt】

【Thật ra anh Văn Nghiễn đã ở bên em từ lâu rồi, để dỗ dành em, anh ấy cố ý để chị khổ sở suốt bảy năm】

Tôi siết chặt điện thoại, lòng nguội lạnh hoàn toàn.

Cho đến khi màn hình bật lên một tin nhắn mới:

【Dư Niệm, trước khi nhận việc mới, tặng cô món quà lớn. Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.】

Khái niệm “lúa siêu cấp” gây chấn động trong giới học thuật, Hà Hy trong phút chốc trở thành tâm điểm.

Viện nghiên cứu quyết định tổ chức họp báo công bố thành quả, sẽ có lãnh đạo cấp cao đến thị sát.

Văn Nghiễn vốn là ứng viên sáng giá cho vị trí viện trưởng mới, ai nấy đều nói sau lần này anh ta sẽ vững như bàn thạch.

Một ngày sau, chuyên cơ hạ cánh tại Nam Thành.

Những cây mạ lúa siêu cấp do tôi nuôi trồng được cẩn thận đặt vào khu trưng bày.

Để trực quan chứng minh với lãnh đạo rằng mạ có thể sinh trưởng trong mọi điều kiện khắc nghiệt,

Trung tâm nghiên cứu đã mô phỏng các môi trường cực đoan như hạn hán, lũ lụt, mưa đông… trong các buồng thí nghiệm.

Họp báo bắt đầu sau ba tiếng nữa, lãnh đạo cấp cao đã đang trên đường đến.

Giai đoạn điều chỉnh cuối cùng, Văn Nghiễn và Hà Hy tự tay đặt các mẫu mạ vào buồng thí nghiệm,

Cẩn thận chẳng khác nào đang nâng niu kết tinh tình yêu của họ.

Công tắc bật lên, thiết bị bắt đầu vận hành.

Những cây mạ được cho là có khả năng chống chịu mọi thiên tai,

Trong ánh mắt mong đợi của tất cả mọi người,

Đổ rạp xuống.

“Sư huynh, làm sao bây giờ?” — Hà Hy hoảng loạn, nắm lấy tay áo Văn Nghiễn cầu cứu.

“Sao lại thất bại được! Những thí nghiệm tương tự không phải đã làm rất nhiều lần rồi sao?” — Văn Nghiễn nhíu mày quát lớn.

Một nghiên cứu viên trẻ mồ hôi vã ra như tắm, cuống quýt giải thích:

“Tôi cũng không biết nữa! Rõ ràng tôi thấy nghiên cứu viên Dư đã làm mấy lần đều không sao mà…”

Anh ta lỡ miệng nói ra tên tôi, khiến đám đông xung quanh sững sờ.

“Lãnh đạo sắp đến rồi, bây giờ tính sao đây?!” — Phó viện trưởng kìm nén cơn giận, chất vấn.

Văn Nghiễn nhắm mắt lại, nét mặt tối sầm, lập tức gọi điện cho tôi.

Nhưng gọi thế nào cũng không liên lạc được.

Một linh cảm chẳng lành ập đến, khiến anh ta bắt đầu hoảng hốt.

Nghiến răng ra lệnh cho trợ lý:

“Tìm cách giữ chân lãnh đạo, lập tức liên hệ căn cứ Tây Bắc, bằng mọi giá phải đưa Dư Niệm về đây!”

“Hãy nói với cô ta, nếu dám không đến, thì đừng mơ lấy lại dữ liệu nghiên cứu, cả đời cũng đừng hòng bước chân vào cổng viện nghiên cứu!”

Trợ lý cuống cuồng chạy đi, nhưng chẳng bao lâu sau đã vội vã quay lại, mặt đầy hoảng loạn:

“Giáo sư Văn, căn cứ Tây Bắc trả lời rằng, nghiên cứu viên Dư đã chính thức thôi việc từ ba ngày trước rồi!”

“Còn nữa, lãnh đạo cấp cao đã khởi hành sớm, chỉ còn hai mươi phút nữa sẽ đến nơi…”

“Ai cho phép cô ta nghỉ việc!”

“Tôi chẳng phải đã nói rồi sao? Mọi thay đổi công tác của Dư Niệm đều phải thông qua tôi!”

“Các người tự ý làm chủ, có gánh nổi hậu quả không?!”

Văn Nghiễn không còn giữ nổi hình tượng quân tử ôn hoà, tức khắc nổi giận ngay tại chỗ.

“Là tôi phê chuẩn đấy.”

Một giọng nói trầm tĩnh vang lên giữa đám đông, viện trưởng già từ tốn bước tới.

“Sao? Cậu cũng muốn tôi chịu trách nhiệm à?”

Văn Nghiễn há miệng, nghẹn mãi mới nói được một câu:

“Sao thầy lại… Sao cô ấy lại đột ngột xin nghỉ việc, con không biết gì hết.”

Viện trưởng hừ lạnh:

“Sao lại nghỉ việc, trong lòng cậu không rõ sao?”

“Một nghiên cứu viên tài năng như vậy, cậu lại tuỳ tiện đày cô ấy ra tận Tây Bắc suốt bảy năm! Cậu chẳng lẽ không biết nơi đó khắc nghiệt đến mức nào? Cậu muốn cắt đứt con đường của cô ấy đúng không?!”

“Nếu không phải cô ấy nộp đơn xin nghỉ, thì đến giờ tôi vẫn còn bị bịt mắt!”

Văn Nghiễn cố gắng biện bạch:

“Viện trưởng, thầy hiểu lầm rồi, con chỉ muốn rèn luyện cô ấy một chút.”

“Xuất phát điểm của Dư Niệm quá cao, nếu không chịu khổ, sau này rất dễ đi sai đường. Thầy xem, bây giờ cô ấy nghỉ việc chẳng phải là vì không chịu được khổ sao? Loại người như vậy căn bản không thể làm nghiên cứu tử tế.”

Hà Hy bước lên một bước, môi run rẩy cãi lại:

“Cậu ơi, anh Văn Nghiễn nói đúng mà. Chị Dư Niệm tâm địa không tốt, chị ấy cố tình làm vậy!”

“Họp báo sắp bắt đầu rồi, giờ chị ấy lại mất tích, chẳng phải là đang đẩy cả viện vào chảo lửa sao?!”

Giọng viện trưởng tràn đầy giận dữ:

“Cô im miệng! Tôi không có loại cháu gái vô học như cô! Nếu cô của cô mà biết cô biến thành thế này, dưới suối vàng cũng không thể yên lòng!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)