Chương 5 - Bảy Năm Chinh Phục và Những Giọt Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cố gắng tìm kiếm chút mùi nước giặt rẻ tiền còn sót lại trên đó.

Cửa văn phòng đột ngột bị đẩy mở.

Dì Huệ xông vào.

Dì ném một lá đơn xin nghỉ việc lên mặt Phó Văn Sinh.

Sau đó, ngay trước mặt toàn bộ lãnh đạo cấp cao của công ty.

Dì Huệ lấy từ trong túi ra một đôi bảo vệ đầu gối được khâu thủ công.

Đó là thứ tôi đã thức đến đỏ mắt, tự tay khâu từng mũi cho Phó Văn Sinh khi chân anh đau vào mùa đông.

Dì Huệ lấy một chiếc kéo, ngay trước mặt Phó Văn Sinh, cắt đôi bảo vệ đầu gối ấy thành từng mảnh vụn.

Những mảnh vải bị dì không chút thương tiếc ném vào thùng rác bên cạnh.

“Loại người không bằng súc vật như cậu không xứng dùng đồ của cô chủ.”

Dì Huệ chỉ thẳng vào mũi Phó Văn Sinh, lớn tiếng mắng.

“Cậu cho rằng những loại thuốc đặc trị đau dạ dày mà Tạ Nam Diên nói đã xin được cho cậu thật sự có tác dụng sao?”

“Tất cả đều là cô chủ giấu cậu, đến trạm máu hiến máu đổi lấy tiền rồi mua thuốc nhập khẩu cho cậu.”

“Cậu lấy tiền mồ hôi xương máu của cô ấy đi mua túi cho nhân tình. Cậu còn là con người không?”

Phó Văn Sinh đột ngột lao ra khỏi góc phòng.

Anh không để ý đến hình tượng, trực tiếp nhào vào chiếc thùng rác bẩn thỉu ấy.

Dùng tay không tìm kiếm những mảnh vải đã bị cắt nát.

Cạnh kéo vô cùng sắc bén.

Ngón tay anh bị cắt thành từng vết thương sâu, máu tươi nhỏ vào thùng rác.

Nhưng anh hoàn toàn không quan tâm.

Anh cố gắng ghép những mảnh vải ấy lại với nhau.

Nhưng gương vỡ không thể lành lại, những mảnh vải dù thế nào cũng không thể trở về hình dáng ban đầu.

Phó Văn Sinh siết chặt những mảnh vải không thể ghép lại vào mặt.

Cổ họng phát ra những tiếng gào thét thê lương liên tiếp, giống như một con thú đang hấp hối.

m thanh ấy quá tuyệt vọng và thê thảm.

Khiến cả tòa nhà văn phòng im phăng phắc.

Chương 8

Một tháng sau, Tạ Nam Diên bị truy tố vì tình nghi cố ý giết người.

Tại tòa án.

Phó Văn Sinh với tư cách nhân chứng số một của bên công tố đứng trên bục nhân chứng.

Anh gầy đến mức không còn hình người, hốc mắt trũng sâu.

Anh giao nộp toàn bộ hồ sơ bệnh trầm cảm giả mạo của Tạ Nam Diên.

Cùng với bằng chứng ghi âm việc cô ta bí mật mua tinh chất ớt nồng độ cao và ác ý đầu độc.

Tất cả đều được giao cho thẩm phán.

Những chứng cứ này đều do anh vận dụng toàn bộ mối quan hệ còn sót lại để điều tra trong suốt một tháng qua.

Chủ tọa phiên tòa gõ búa, tuyên án ngay tại tòa.

“Bị cáo Tạ Nam Diên phạm tội cố ý giết người, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, tình tiết đặc biệt nghiêm trọng.”

“Tuyên án tù chung thân, tước quyền chính trị suốt đời.”

Tạ Nam Diên đứng trên bục bị cáo, hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta hét lên thảm thiết, chỉ thẳng vào Phó Văn Sinh.

“Tôi không phục.”

“Phó Văn Sinh cũng tham gia. Chính anh ta ném Thẩm Thanh Yến vào cốp xe. Chính anh ta tàn nhẫn vứt xác.”

“Anh ta mới là kẻ giết người.”

Cảnh sát tư pháp trực tiếp dùng dùi cui đè cô ta xuống đất, dùng một cục vải bẩn nhét kín miệng cô ta.

Tạ Nam Diên giãy giụa trên mặt đất rồi bị kéo ra khỏi phòng xử án.

Sau khi phiên tòa kết thúc.

Phó Văn Sinh, người đã bị tước bỏ toàn bộ tài sản và cổ phần, trở về căn biệt thự đổ nát đã bị niêm phong và cắt điện.

Anh vòng qua dây niêm phong, đi vào bãi đỗ xe ngầm.

Anh tìm thấy chiếc ô tô vẫn đang đỗ ở vị trí cũ.

Phó Văn Sinh mở cốp sau, co người bò vào trong.

Sau đó, anh khóa chặt cốp xe từ bên trong.

Anh muốn tự mình trải nghiệm cảm giác ngạt thở trong không gian chật hẹp và tối tăm khi nhốt tôi năm đó.

Tình trạng thiếu ôxy nghiêm trọng nhanh chóng khiến não anh xuất hiện ảo giác.

Trong bóng tối, anh dường như nhìn thấy tôi với mái đầu đầy máu đang nhìn mình.

Anh liều mạng dùng đầu đập vào nắp cốp xe.

“Thanh Yến, anh đau.”

“Anh thật sự rất đau.”

Cả bãi đỗ xe hoàn toàn tĩnh lặng.

Ba ngày sau.

Bảo vệ tuần tra phát hiện điều bất thường, dùng xà beng phá cốp xe rồi cứu anh ra ngoài.

Lúc này, xương trán Phó Văn Sinh đã lõm xuống và vỡ nứt.

Nửa người anh dính chặt vào vũng máu đen của tôi đã khô trên tấm lót nhựa năm đó.

Toàn thân tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.

Anh đẩy nhân viên cấp cứu đang định băng bó vết thương cho mình ra.

Khập khiễng kéo lê cái chân bị thương, đi đến bên ngoài quán lẩu.

Anh quỳ trên hành lang ngoài căn phòng xảy ra án mạng.

Hai đầu gối nặng nề đập xuống đất, bắt đầu dập đầu.

Mỗi lần dập đầu, vết thương trên trán lại rách thêm một phần, da thịt bê bết.

Chủ nhà hàng vô cùng chán ghét bước ra.

“Cút, cút, cút.”

Ông chủ sai bốn, năm bảo vệ cầm những cây lau nhà bẩn thỉu đánh đuổi anh ra khỏi cửa.

“Loại sát nhân như mày đã làm bẩn từng viên gạch phong thủy trong cửa hàng.”

Phó Văn Sinh bị bảo vệ đá một cú ngã khỏi bậc thềm.

Anh chật vật ngã vào vũng nước bẩn bên đường.

Hai tay siết chặt tờ giấy chẩn đoán dị ứng đã bị vò đến nhàu nát trong lòng.

Mưa băng lẫn tuyết trong đêm đông rơi xuống.

Khiến anh ướt sũng hoàn toàn.

Chương 9

Nửa tháng sau.

Phó Văn Sinh lưu lạc đầu đường xó chợ, định dùng số tiền ít ỏi đổi được từ việc bán máu.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)