Chương 2 - Bảy Năm Bị Lãng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cô Lâm tôi không biết cô sẽ đến, tôi chỉ mang chút cháo cho dì Châu thôi.”

Mẹ Châu vỗ vỗ tay cô ta: “Cháu cứ ngồi đi. Đứa trẻ này đúng là hiểu chuyện, nấu cháo rồi mà còn sợ người ta hiểu lầm.”

Châu Trạch Lâm liếc nhìn tôi: Đến rồi thì ngồi đi.”

Không một lời giới thiệu.

Không đưa tay đỡ lấy túi xách của tôi.

Rõ ràng chỉ hai tuần nữa thôi, tôi sẽ là nữ chính trong buổi tiệc đính hôn này.

Tôi ngồi xuống vị trí ngoài cùng, túi xách đặt trên đùi.

Trên bàn bày mười mấy món ăn, mẹ Châu bưng bát cháo đặt trước mặt Châu Trạch Lâm trước tiên.

“Niệm Niệm đã ninh suốt ba tiếng đồng hồ đấy, con nếm thử xem.”

Châu Trạch Lâm cúi đầu húp một ngụm, chân mày giãn ra: “Được.”

Mẹ Châu cười tươi: “Vẫn là Niệm Niệm chu đáo, hơn đứt mấy món dầu mỡ mặn chát bên ngoài.”

Bà không chỉ đích danh tôi. Nhưng cả bàn đều biết người đưa cơm suốt bảy năm qua là ai.

Tôi bưng ly nước trước mặt lên, thành ly rất nóng.

Châu Trạch Lâm nhìn thấy, đưa tay định lấy: “Nóng đấy, bỏ xuống đi.”

Tôi không buông tay.

Anh ta nhíu mày, trầm giọng: “Đừng có so đo trong nhà anh.”

Tôi đặt ly nước lại xuống bàn.

Hứa Niệm lập tức đứng dậy: “Đều tại tôi, có phải tôi không nên đến đây không? Cô Lâm cô đừng hiểu lầm, tôi và sếp Châu thực sự không có gì đâu.”

Cô ta nói rồi định đi, mẹ Châu liền kéo tay lại.

“Cháu đi đâu? Hôm nay lẽ ra cháu phải ở đây. Danh sách khách mời, thực đơn, sơ đồ chỗ ngồi trong tiệc đính hôn đều là một tay cháu chạy đôn chạy đáo giúp mà.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Châu Trạch Lâm.

Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, nhạt giọng đáp: “Niệm Niệm rành quy trình của khách sạn, cô ấy giúp một tay cho đỡ việc.”

Tôi hỏi: “Vậy nên tiệc đính hôn của em là do cô ta quyết định?”

Giọng anh ta vẫn bình thản: “Dạo này em bận việc ở quán, anh không muốn em bị mệt.”

Tôi quả thực rất bận.

Quán ăn nhỏ của tôi tháng trước vừa mở rộng, sổ sách, nhân viên, nguồn hàng đều đổ dồn lên vai.

Nhưng thời gian, khách sạn, thực đơn tiệc đính hôn, chưa một ai hỏi qua ý kiến của tôi.

Mẹ Châu đẩy một tờ sơ đồ chỗ ngồi đến trước mặt tôi.

“Họ hàng bên nhà cô ít, bàn tiệc chính ngồi không kín. Bà ngoại Trạch Lâm lớn tuổi rồi, Hứa Niệm chăm sóc chu đáo, nên sắp xếp cho Niệm Niệm ngồi ở bàn chính, cô ngồi bàn thứ hai cũng tiện tiếp đãi mẹ cô.”

Tôi chằm chằm nhìn tờ sơ đồ.

Trên bàn tiệc chính, cạnh tên Châu Trạch Lâm là Hứa Niệm.

Tên của tôi nằm ở bàn thứ hai, ngay cạnh dàn loa.

Châu Trạch Lâm thấy sắc mặt tôi, rốt cuộc cũng mở lời: “Chỉ là chỗ ngồi thôi, không nói lên điều gì cả.”

Tôi khẽ hỏi: “Trong tiệc đính hôn của chính mình, em không được ngồi cạnh anh, cũng không nói lên điều gì sao?”

Cả căn phòng phút chốc chìm vào im lặng.

Mắt Hứa Niệm đỏ hoe: “Sếp Châu, hay là cứ đổi lại đi. Tôi ngồi đâu cũng được, đừng để cô Lâm không vui.”

Mẹ Châu lập tức sầm mặt: “A Ninh, cô hiểu chuyện một chút đi. Niệm Niệm giúp bao nhiêu việc, cô không được một câu cảm ơn thì chớ, còn định làm khó người ta à?”

Châu Trạch Lâm đặt ly nước xuống, giọng không lớn nhưng áp đảo tất cả mọi người.

“Lâm Ninh, xin lỗi đi.”

Tôi nhìn anh ta.

Bảy năm trước, lần đầu tiên anh ta bị xuất huyết dạ dày, tôi đã thức trắng đêm canh ngoài hành lang bệnh viện.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên anh ta nói là: “Em đừng sợ, anh nhớ mà.”

Sau này anh ta nói muốn đính hôn, nói rằng sau này sẽ không bao giờ để tôi phải chờ đợi một mình nữa.

Tôi đã ngỡ rằng anh ta thực sự ghi nhớ.

Tôi đứng dậy, cầm lấy tờ sơ đồ chỗ ngồi, đầu ngón tay kẹp lấy tên của mình.

“Xin lỗi.”

Hứa Niệm ngẩn người. Sắc mặt mẹ Châu cũng dịu lại đôi chút.

Tôi xé góc giấy ghi tên mình, đặt xuống bàn.

“Vị trí này không cần giữ lại nữa.”

Sắc mặt Châu Trạch Lâm cuối cùng cũng biến đổi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)