Chương 5 - Bẫy Của Cáo Trắng
Ta khẽ cong môi, trước khi hắn kịp nhận ra có gì không đúng.
Mũi chân dùng đủ mười phần sức lực đã hung hăng đá trúng bụng dưới của hắn.
Sắc mặt Tiết Khuynh lập tức vặn vẹo, ngã xuống đất, tru lên như lợn bị chọc tiết.
Cú đá này mà hắn vẫn không tuyệt đường con cháu thì coi như hắn có thân kim cương bất hoại.
Ta rời khỏi phòng, lảo đảo chạy ra ngoài.
Hương kích tình lan khắp cơ thể, ngay cả máu cũng như sắp bốc cháy.
Ta vừa định tìm con sông lúc nãy để nhảy xuống.
Không ngờ lại đúng lúc nhìn thấy Tiêu Hoán.
Thừa lúc hắn chưa kịp đề phòng, ta kéo hắn vào một gian phòng không người.
CHƯƠNG 5
Tiêu Hoán phát hiện ta không ổn, lập tức nói:
“Lục Triều Ninh, nàng có nghe rõ ta nói không? Ta đi gọi thái y tới.”
Ta nắm chặt cổ tay hắn, không cho hắn đi.
“Vương gia, ban nãy ta muốn cảm tạ ngài nhưng không tìm thấy ngài.”
“Con mồi ta tặng thật sự có tác dụng sao? Thịt hươu đã ăn chưa, máu hươu đã uống chưa? Những thứ ấy bổ nhất.”
Trên người Tiêu Hoán có mùi đàn hương nhàn nhạt.
Làn da mát lạnh như ngọc sứ mang sức hấp dẫn trí mạng.
Gương mặt xưa nay thanh nhã của hắn bị ta ép đến có phần căng thẳng.
Ta dùng hết ý chí mới không làm ra cử chỉ đường đột.
Ban nãy trước mặt Hoàng hậu, lời hắn nói nhã nhặn, giọng cũng dễ nghe.
Không hiểu sao khiến ta nghĩ rằng, nếu có được hắn, cho dù ngay khoảnh khắc sau phải chết trận sa trường cũng đủ để nhớ mãi.
Tiêu Hoán nhìn chằm chằm vào mắt ta, mím môi:
“Thật sự có tác dụng. Thịt hươu đã ăn, máu hươu cũng uống rồi.”
“Áo choàng của nàng, ta vẫn chưa trả.”
Ta đã phát hiện điểm yếu của Tiêu Hoán.
Hắn xưa nay hơi xa cách, nếu người khác tới hỏi hắn có được hay không, thông thường hắn sẽ chọn từ chối.
Giống như những cô nương chủ động tới mời hắn.
Nhưng nếu không hỏi, cứ trực tiếp nhét cho hắn, hắn lại ngại từ chối.
Giống như áo choàng và con mồi ta tặng hắn.
Cũng giống như lúc này, hắn không đẩy ta ra.
Vóc dáng ta trong nữ tử được xem là cao, nhưng vẫn thấp hơn hắn hơn nửa cái đầu.
Ta kiễng chân, nhìn khóe môi hắn, khẽ nói:
“Tiêu Hoán, ta sắp hôn chàng. Nếu chàng không tránh, ta coi như chàng đồng ý.”
Ta nhẹ nhàng hôn lên khóe môi hắn.
Vành tai Tiêu Hoán đỏ lên, khóe môi run khẽ nhưng hắn không động.
Ta cảm nhận cổ tay hắn căng thẳng đến run lên, chắc hẳn chưa từng gần gũi nữ tử.
Cũng phải, từ nhỏ hắn đã thanh tu trong chùa, luôn dè dặt khắc chế.
Làm sao gặp được nữ tử to gan làm càn như ta.
Lần thứ hai, môi ta rơi lên môi hắn.
Tay hắn do dự một thoáng, chậm rãi đặt lên eo ta.
Tiêu Hoán nhìn thì gầy yếu mảnh khảnh, nhưng vùng eo bụng lại có một lớp cơ bắp ẩn chứa sức mạnh.
Bờ vai cũng rộng, có thể che khuất hơn nửa tầm mắt ta.
Hai canh giờ sau, dược lực của hương kích tình mới qua.
Ta chỉnh lại y phục, rời khỏi gian phòng.
Bên ngoài có phần hỗn loạn, các cung nữ bước chân vội vã.
Ta kéo một người lại hỏi, nàng khó mở miệng, hạ giọng nói:
“Tiết công tử bị người ta phát hiện ngất trong phòng, thân dưới chảy rất nhiều máu.”
“Thái y tới xem, suýt nữa tròng mắt cũng rơi ra, nói là chỗ đó vậy mà đã gãy…”
Gãy thì tốt, giữ lại cũng chỉ gây họa.
Tâm trạng ta vui vẻ, nghênh ngang rời đi.
Vài ngày sau.
Tiêu Cảnh Hoài đích thân tới phủ, mang theo ý chỉ tứ hôn của Hoàng hậu.
Cùng với cả sân cẩm y châu báu, lụa là gấm vóc.
Phụ thân và kế mẫu vui mừng khôn xiết, trên mặt cười đến sắp nở thành hoa cúc.
Lục Tuyết Diên dịu dàng e thẹn tạ chỉ, nhỏ giọng trò chuyện với Tiêu Cảnh Hoài.
Tiêu Cảnh Hoài lại lơ đãng, đột nhiên hỏi:
“Lục Triều Ninh đâu? Nàng là người Lục gia, vì sao không ra tiếp chỉ?”
Mấy người đều cứng mặt.
Phụ thân cười gượng: “Có lẽ nó không nghe thấy, thần sẽ sai người đi gọi lần nữa.”
Nha hoàn tới thúc ba lần, ta phiền không chịu nổi mới cùng Tiêu Hoán đi ra ngoài.
Hôm nay Tiêu Hoán đến tìm ta, mang cho ta mấy món binh khí thượng hạng, lại cùng ta thưởng trà, gảy đàn.
Mỗi cử chỉ của hắn đều toát ra vẻ tao nhã.
Da thịt như băng, cốt cách như ngọc, hoàn toàn để mặc ta chạm vào.
Ta dỗ hắn rất lâu, muốn cùng hắn vào phòng nghỉ ngơi.
Mặt hắn vẫn đỏ, nhưng còn cố làm ra vẻ bình tĩnh từ chối ta:
“Hôm đó là vì có nguyên do đặc biệt. Nàng và ta chưa thành hôn, không nên như vậy, không hợp lễ số.”
Ta chỉ có thể thôi, an tâm ngồi nói chuyện cùng hắn.
Bây giờ còn bị người ta cắt ngang.
Tiêu Cảnh Hoài nhìn thấy Tiêu Hoán, thần sắc phức tạp nói:
“Hoàng thúc, sao người lại ở đây?”
Tiêu Hoán thanh giọng đáp:
“Ta tới tìm Triều Ninh. Chúc mừng hoàng điệt và Lục nhị cô nương kết duyên lành.”
“Đa tạ hoàng thúc, chỉ là Lục Triều Ninh tùy hứng vô lễ, chưa bao giờ để ý cảm nhận của người khác, hoàng thúc tốt nhất vẫn nên cách xa nàng một chút.”
Giọng Tiêu Hoán lạnh xuống:
“Triều Ninh ta quen biết không giống lời ngươi nói. Nàng anh tư hiên ngang, rộng rãi thẳng thắn, chăm sóc người khác cẩn thận chu toàn. Ta cảm thấy trên đời không có nữ tử nào tốt hơn nàng.”
“Hoàng điệt thân là Thái tử, đối người đối việc nên công bằng, chớ mang thành kiến.”
Tiêu Cảnh Hoài sa sầm mặt, nhìn ta nói:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: