Chương 21 - Bầu Trời Vạn Mét Và Những Bí Mật Chưa Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hai mắt lật ngược, lần này thì ngất xỉu thật sự.

Trình Vãn Chiếu thì ngồi phệt dưới đất, mặt mày xám ngoét.

Hàn Mộ Tuyết không nhìn họ thêm một cái nào nữa.

Sánh vai cùng Giang Du Bạch bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện.

Trời bên ngoài không biết đã tạnh mưa từ lúc nào.

Chân trời nứt ra một kẽ hở, ánh tà dương vàng óng tuôn trào qua những tầng mây.

Vũng nước trên mặt đất phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

“Thực ra cô đã có thể lật bài ngửa từ sớm, tại sao cứ phải đợi anh ta tự đào hố chôn mình?”

Giang Du Bạch đưa cho cô một điếu thuốc, tự mình cũng châm một điếu.

Cô nhận lấy điếu thuốc, không hút, chỉ cầm hờ hững trên tay đùa nghịch.

“Vì chỉ khi anh ta xài hết mọi chiêu trò, phơi bày hết mọi sự bẩn thỉu đê tiện, anh ta mới thực sự hiểu được, mình đã thua thảm hại đến mức nào.”

Cô nhìn về phía mặt trời lặn trên dãy Thương Sơn ở đằng xa.

“Anh ta không xứng đáng được tha thứ, anh ta chỉ xứng đáng nhận lấy sự hủy diệt từ đầu đến chân.”

Chuyện của Thẩm Bách Chu nhanh chóng lan truyền khắp Đại Lý và trong giới hàng không.

Tờ bệnh án giả mạo và bằng chứng anh ta thao túng sai quy định.

Giống như một cơn bão, xé nát hoàn toàn hình tượng thâm tình mà anh ta đã dày công ngụy tạo bao năm qua.

Hãng hàng không nơi anh ta làm việc ngay trong ngày đã ban hành văn bản chính thức.

Không chỉ khai trừ Đảng tịch và chức vụ, mà còn đưa anh ta vào danh sách đen của toàn bộ hệ thống hàng không dân dụng.

Cả đời này của anh ta, ngay cả việc đi máy bay cũng sẽ bị vô số ánh mắt chỉ trỏ.

Về phần Trình Vãn Chiếu, vì tình nghi tống tiền và lừa đảo kinh tế, cô ta bị tống thẳng vào trại tạm giam.

Lưu Quế Phương sau khi biết đứa bé trong bụng Trình Vãn Chiếu là con hoang, đã lao vào cấu xé Trình Vãn Chiếu ngay trong phòng bệnh, cào rách cả mặt cô ta.

Cuối cùng vì đột quỵ dẫn đến liệt nửa người, đến nói cũng không tròn vành rõ chữ nữa.

Nhưng đó đã là chuyện sau này rồi.

Vết sơn đỏ trước cửa homestay đã bị rửa trôi sạch bóng.

Những nhà cung cấp vật liệu từng bị Thẩm Bách Chu mua đứt, sau khi biết Thẩm Bách Chu sa lưới, đã trắng đêm chở vật liệu trả lại.

Thậm chí còn đền bù thêm một khoản tiền nhân công coi như chuộc lỗi.

Chiều hôm đó, tấm biển hiệu của homestay cuối cùng cũng được treo lên.

“Homestay Mộ Quy” (Chiều Về).

Nam Chi vỗ tay bôm bốp, nhìn bốn chữ đó, thở hắt ra một hơi thật dài.

“Cuối cùng cũng được yên ổn rồi. Mấy ngày nay trôi qua cứ như đóng phim truyền hình ấy.”

Hàn Mộ Tuyết mỉm cười, xoay người bước vào sân.

Giang Du Bạch đang đứng dưới mái hiên.

Anh cầm thước dây đo kích thước của thanh gỗ cuối cùng.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo ba lỗ bảo hộ màu trắng, mồ hôi tuôn theo cánh tay săn chắc.

Dưới ánh nắng, tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy.

Thấy cô vào, anh đặt thước dây xuống, dùng chiếc khăn vắt trên cổ lau mồ hôi mặt.

“Bà chủ Hàn, chúc mừng nhé. Dọn dẹp xong mớ hỗn độn rồi.”

Anh bước đến trước mặt cô, khóe môi ngậm một nụ cười.

“Theo hợp đồng, công việc của tôi đã kết thúc. Phần trang trí nội thất còn lại, các người tự giải quyết đi.”

Cô nhìn anh.

Nửa tháng qua nếu không có anh âm thầm giúp đỡ điều tra rõ ngọn ngành của Trình Vãn Chiếu.

Thì cuộc phản công này đã không giành được chiến thắng vang dội như vậy.

“Tối nay rảnh không?” Cô hỏi.

Anh nhướng mày.

“Bà chủ Hàn định khao tôi à?”

“Mời nhà thiết kế trưởng của tôi uống ly rượu, ăn mừng một chút. Địa điểm tùy anh chọn.”

“Được thôi.”

Anh khẽ cười, giọng nói trầm ấm rung lên trong lồng ngực.

“Chỉ sợ bà chủ Hàn không uống lại tôi thôi.”

Tối hôm đó, Giang Du Bạch đưa cô đến một quán pub ngoài trời bên bờ hồ Nhĩ Hải.

Không có tiếng nhạc đinh tai nhức óc, chỉ có ca sĩ hát thường trú ôm đàn guitar, cất giọng hát những bản nhạc dân ca mộc mạc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)