Chương 3 - Bát Thuốc Đen Và Những Dòng Chữ Bí Ẩn
【Đúng thế, muốn báo ơn thì báo cho cha chứ, cưới con gái làm gì?】
【Nam chính bị hỏi cứng họng rồi, xem hắn còn bịa thế nào.】
【Tiêu Thừa Kỷ ngươi mau nói đi, sao lại muốn cưới nàng ấy?】
【Còn không phải là hắn thích người ta rồi sao, còn tìm cớ báo ơn làm gì.】
Ta nhìn những dòng chữ ấy, bật cười.
“Tiêu Thừa Kỷ, ngươi thích nàng ta, đúng không?”
Gương mặt Tiêu Thừa Kỷ cứng lại.
“Nàng… nàng nói bậy gì đó?”
“Ta không nói bậy. Ngươi thích nàng ta, muốn cưới nàng ta, nhưng lại sợ người khác nói ngươi thấy lợi quên nghĩa, nên mới kiếm một cái cớ báo ơn. Đúng không?”
Mặt Tiêu Thừa Kỷ đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ.
Hắn há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thốt ra được lời nào.
Ta nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một trận khoái ý.
Ba năm rồi.
Ta cùng hắn thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau. Ta vẫn tưởng chúng ta sẽ thành thân, sẽ đầu bạc răng long.
Vậy mà hắn thì sao?
Ba tháng, chỉ quen một cô gái hái sen ba tháng, đã quên mất ta.
Những dòng chữ kia lại bay lên.
【Sướng! Nữ chính mắng quá hay!】
【Tiêu Thừa Kỷ ngươi câm rồi à? Nói đi chứ!】
【Hắn chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi, bị vạch trần là giả ch/ e /c .】
【Nữ chính đừng mềm lòng, cứ mắng tiếp!】
Ta không mềm lòng.
“Tiêu Thừa Kỷ, ngươi muốn cưới nàng ta, có thể. Nhưng trước hết phải từ hôn.”
Tiêu Thừa Kỷ đột ngột ngẩng đầu.
“Từ hôn?”
“Đúng. Ngươi đã từ hôn rồi, muốn cưới ai thì cưới, không liên quan gì đến ta.”
Sắc mặt Tiêu Thừa Kỷ thay đổi.
“A Hành, nàng là muốn đoạn tuyệt với ta sao?”
Ta cười.
“Đoạn tuyệt? Tiêu Thừa Kỷ, là ngươi trước không cần ta.”
Hắn im lặng một lát, rồi bỗng thở dài.
“A Hành, ta không phải không cần nàng. Ta chỉ… chỉ là cảm thấy A Liên cần ta hơn. Nàng ấy không cha không mẹ, một mình cô độc…”
“Nàng ta không phải còn có cha sao?”
“Cha nàng ấy mất một tháng trước rồi.”
“Ồ, vậy thì càng khéo.” Ta gật đầu, “Cha nàng ta vừa qua đời được một tháng, ngươi đã muốn cưới nàng ta. Tiêu Thừa Kỷ, ngươi chắc chắn nàng ta không nhắm vào ngươi chứ?”
Gương mặt Tiêu Thừa Kỷ lại cứng đờ.
“A Hành! Nàng quá đáng rồi! A Liên không phải người như vậy!”
“Ngươi làm sao biết?”
“Ta… ta nhìn ra được!”
Ta bật cười.
“Ngươi nhìn ra được? Ngay cả cha nàng ta ch/ e /c rồi ngươi cũng biết, mà lại không biết nàng ta là hạng người thế nào?”
Tiêu Thừa Kỷ bị ta chặn đến không nói nổi lời nào.
Những dòng chữ điên cuồng lướt qua.
【Ha ha ha ha cười ch/ e /c ta rồi, miệng lưỡi nữ chính, tuyệt thật!】
【Tiêu Thừa Kỷ, ngươi biện đi, biện tiếp đi!】
【Hắn chỉ có mỗi cái miệng, còn biện được gì nữa?】
【Sướng ch/ e /c đi được sướng ch/ e /c đi được, đây mới là nữ chính ta muốn!】
Tiêu Thừa Kỷ đứng dậy.
“A Hành, ta không muốn cãi nhau với nàng. Hôm nay ta đến là để nói với nàng, ta muốn nạp A Liên làm thiếp.”
Ta nhìn vào mắt hắn.
“Nạp thiếp?”
“Đúng. Nàng vẫn là chính thê, nàng ấy chỉ là thiếp thất. Sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của nàng.”
Ta lặng im.
Những dòng chữ kia lại bay lên.
【Nạp thiếp? Hắn trước đó chẳng phải nói là bình thê sao?】
【Sợ rồi chứ gì, bị nữ chính dồn cho đến mức không dám nói nữa.】
【Thiếp? Hắn cũng nghĩ ra được thật đấy.】
【Nữ chính đừng đồng ý! Ngàn vạn lần đừng đồng ý!】
Ta ngẩng đầu, nhìn Tiêu Diễn.
“Tiêu Diễn, ta hỏi ngươi, lúc nãy đi vào đây, ngươi định nói là nạp thiếp hay bình thê?”
Sắc mặt Tiêu Diễn biến đổi.
“Nàng… nàng có ý gì?”
“Ý của ta là, vốn dĩ ngươi muốn nói là bình thê, đúng chứ?”
Tiêu Diễn há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Ta cười.
“Bị ta vạch trần rồi, mới tạm thời đổi lời thành nạp thiếp. Tiêu Diễn, ngay cả nói dối ngươi cũng không biết.”
Gương mặt Tiêu Diễn đỏ bừng.
“A Hành! Nàng đừng quá đáng!”