Chương 6 - Bất Ngờ Từ Người Đàn Ông Đáng Tin

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc đó tôi vẫn để tóc ngắn ngang tai, mặc một chiếc áo nỉ rộng thùng thình, ngồi xổm trên sân vận động cho một đàn mèo hoang ăn xúc xích, cười đến mức đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết.

Mặt sau tấm ảnh có một hàng chữ viết bằng bút máy. Mực đã hơi nhòe, nhưng vẫn có thể nhận ra.

Đó là nét chữ của Bùi Yến Thành, thanh tú và dứt khoát.

“Năm nhất đại học, ngày 17 tháng 10. Cô ấy cho tôi một viên kẹo vị dâu tây. Tôi muốn ghi nhớ cô ấy.”

Cầm tấm ảnh trong tay, sống mũi tôi đột nhiên cay xè. Nước mắt “tách” một tiếng rơi xuống mép ảnh.

Bùi Yến Thành cuống lên, luống cuống rút khăn giấy lau mặt cho tôi:

“Đừng khóc, đừng khóc. Nếu em cảm thấy anh biến thái thì sau này anh không chụp lén nữa…”

“Ai nói anh biến thái!”

Tôi đỏ mắt trừng anh, sau đó nắm chặt tấm ảnh trong tay, lao đầu vào lòng anh, buồn bực nói:

“Bùi Yến Thành, anh có ngốc không? Nếu năm nhất đại học anh đã biết tôi, tại sao không đến tìm tôi sớm hơn?”

Bùi Yến Thành bị tôi đâm vào đến lùi về sau nửa bước, sau đó vững vàng ôm lấy eo tôi, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi.

Giọng nói anh truyền qua lồng ngực, mang theo rung động khe khẽ:

“Đã tìm rồi. Năm hai đại học, anh nghe ngóng được em học khoa nào nên đã đi tìm em.”

“Nhưng lúc đó em đang ăn cơm với bạn trai cũ trong nhà ăn. Em cười với cậu ta rất vui vẻ, vì vậy anh… đã quay về.”

“Sau đó đến năm ba, anh nghe nói em chia tay, vốn dĩ muốn đi tìm em. Kết quả vừa đến dưới ký túc xá của em thì nhìn thấy em đứng cùng Giang Châu.”

“Sau đó nữa… chính là bữa tiệc đó. Anh nghe thấy hắn khoe khoang với bạn bè rằng em rất dễ mềm lòng, chỉ cần cho chút tiền thì bảo gì cũng nghe. Anh tức giận nên đã ra tay với hắn.”

“Kể từ đó, hắn biết có một người như anh luôn để ý đến em, bắt đầu đề phòng anh khắp nơi. Anh không thể tiếp cận em, vì vậy chỉ nghĩ rằng cứ đợi thôi.”

“Đợi đến khi nào?”

Tôi buồn bực hỏi.

“Đợi đến ngày em tự nguyện bước ra.”

Anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu tôi, giọng nói rất nhẹ, rất dịu dàng: “Sau đó em đã đến. Em ngồi đối diện anh, nói rằng em đến xem mắt.”

Nói đến đây, anh khẽ bật cười, lồng ngực rung lên nhè nhẹ:

“Lúc đó anh cảm thấy bảy năm chờ đợi thật sự rất đáng.”

9

Tối hôm đó tôi khóc rất lâu, khóc đến lớp trang điểm lem hết, khóc đến mức Bùi Yến Thành bất lực ôm tôi vào phòng tắm rửa mặt lại.

Anh vừa dùng khăn nóng đắp mắt cho tôi vừa nói:

“Nếu biết cho em xem một tấm ảnh sẽ khiến em khóc thành thế này, đáng lẽ anh nên vứt thẳng cuốn album đi.”

Tôi đỏ mắt trừng anh:

“Anh dám.”

Anh bật cười, cúi đầu hôn lên mí mắt sưng đỏ của tôi:

“Không dám, tất cả đều nghe em.”

“Bùi Yến Thành.” Tôi gọi tên anh.

“Ừ.”

“Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi. Ánh trăng lọt qua khe rèm, rơi vào mắt anh, sáng đến kinh người.

Anh cong khóe môi, giọng nói mang theo ý cười không thể che giấu:

“Chẳng phải hôm nay trong hôn lễ chúng ta đã nói rồi sao?”

“Đó chỉ là nghi thức.” Tôi vùi mặt vào hõm vai anh, buồn bực nói. “Tôi muốn được pháp luật công nhận.”

Anh im lặng hai giây, sau đó xoay người ôm trọn tôi vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi, giọng nói buồn bực mang theo ý cười:

“Được, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi.”

Cuộc sống cứ ngọt ngào trôi qua như vậy.

Dưới sự thay phiên chăm sóc của tôi và Bùi Yến Thành, sức khỏe của bà ngoại đã tốt hơn rất nhiều. Trước đây đi hai bước đã thở dốc, bây giờ có thể ra quảng trường khu dân cư nhảy quảng trường với nhóm chị em già suốt nửa tiếng.

Mỗi lần nhìn thấy Bùi Yến Thành, bà đều cười không khép được miệng, hận không thể mang tất cả đồ ăn ngon, đồ uống ngon trong nhà ra cho anh.

Khiến mỗi lần Bùi Yến Thành đến thăm bà ngoại đều giống như đi chúc Tết, xách túi lớn túi nhỏ bước vào, sau đó lại xách túi lớn túi nhỏ đi ra.

Bùi Yến Thành đối xử tốt với tôi, tốt đến mức gần như nuông chiều.

Tôi nói muốn ăn gì, ngày hôm sau trong tủ lạnh chắc chắn sẽ có.

Tôi nói muốn đi đâu chơi, đến cuối tuần anh đã đặt xong vé máy bay và khách sạn.

Tôi rất dễ mềm lòng, đôi khi bị bạn bè xúi giục là đồng ý với những cuộc hẹn linh tinh. Anh chưa bao giờ nói “Không được đi”, chỉ âm thầm nhét ô, sạc dự phòng vào túi tôi trước khi tôi ra ngoài rồi nói:

“Về sớm nhé, anh để phần canh cho em.”

Những ngày ở bên anh quá thuận lợi, thuận lợi đến mức tôi gần như quên mất người tên Giang Châu.

Nhưng rõ ràng Giang Châu lại không định để tôi quên anh.

10

Đó là một buổi chiều cuối tuần, tôi đang cuộn mình trên sofa đọc tạp chí thiết kế.

Bùi Yến Thành đăng ký cho tôi một lớp bồi dưỡng thiết kế, nói rằng nếu tôi đã thích thì hãy nghiêm túc học. Sau này phương hướng hình ảnh của thương hiệu mới thuộc công ty gia đình cũng có thể để tôi giúp tham khảo.

Tôi vô cùng hứng thú với chuyện này. Khoảng thời gian gần đây tôi đọc rất nhiều tài liệu, còn vẽ mấy bản phác thảo vụng về. Mặc dù cách trình độ chuyên nghiệp xa vạn dặm, nhưng mỗi lần xem, Bùi Yến Thành đều khen tôi “có linh khí”.

Khi chuông cửa vang lên, tôi tưởng đồ ăn chiều Bùi Yến Thành gọi đã được giao tới, ngay cả dép cũng chưa mang đàng hoàng đã chạy ra mở cửa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)