Chương 1 - Bất Ngờ Mang Thai Sau Ly Hôn
“Hoắc Cảnh Thâm, rốt cuộc anh có ký hay không?”
Tôi nắm chặt cây bút máy, các ngón tay run lên bần bật.
Ba năm hôn nhân, sắp sửa khép lại chỉ bằng một nét bút trên tờ đơn ly hôn mỏng tang này.
Hoắc Cảnh Thâm ngồi đối diện, vest chỉnh tề, gương mặt không chút biểu cảm nhìn tôi. Trên khuôn mặt tuấn mỹ ấy là sự xa cách lạnh lùng, như thể tôi chỉ là một người xa lạ.
“Tô Niệm, em thật sự muốn như vậy sao?”
Giọng anh rất khẽ, nhẹ như lông vũ, nhưng lại nặng nề giáng xuống trái tim tôi.
“Em chắc chắn.”
Tôi nghiến răng, ký xuống tên mình, hoàn tất nét bút cuối cùng.
Mực còn chưa kịp khô, tôi đã bắt đầu hối hận.
Nhưng đã không còn kịp nữa.
Hoắc Cảnh Thâm cầm bút, ký tên mình lên bản thỏa thuận. Nét chữ rồng bay phượng múa, giống hệt con người anh — lạnh lùng, cao ngạo, khiến người khác không với tới.
“Một tháng thời gian cân nhắc, nếu em muốn đổi ý…”
“Không đâu.” Tôi cắt ngang anh, “Hoắc Cảnh Thâm, chúng ta kết thúc rồi.”
Nói xong câu ấy, tôi cầm túi xách quay người bước đi.
Tiếng giày cao gót gõ trên nền đá cẩm thạch vang lên lanh lảnh, như đang cử hành một khúc tiễn đưa cho cuộc hôn nhân thất bại này.
Vừa bước ra đến cửa Cục Dân Chính, tôi bỗng thấy buồn nôn.
Dạ dày cuộn lên như sóng dữ, tôi vội chạy tới thùng rác bên cạnh, khom người nôn khan.
“Tô Niệm!”
Giọng Hoắc Cảnh Thâm vang lên phía sau, xen lẫn sự căng thẳng.
Tôi xua tay, ra hiệu anh đừng lại gần.
“Em không sao, chắc là sáng chưa ăn gì.”
Anh dừng lại cách tôi ba bước, mày nhíu chặt.
“Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”
“Không cần.”
Tôi lau khóe môi, cố gắng đứng thẳng người.
“Hoắc Cảnh Thâm, chúng ta đã ly hôn rồi, mong anh giữ khoảng cách.”
Sắc mặt anh càng thêm khó coi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, quay người bước về phía chiếc Maybach màu đen đỗ bên lề đường.
Khoảnh khắc xe khởi động, tôi bỗng thấy sống mũi cay xè.
Ba năm trước, chúng tôi cũng đăng ký kết hôn ở nơi này, anh từng nói sẽ cho tôi một đám cưới thật long trọng.
Ba năm sau, cũng tại nơi này, chúng tôi ký vào đơn ly hôn, thậm chí không có lấy một câu níu giữ.
Rốt cuộc tôi còn mong đợi điều gì chứ?
Điện thoại bỗng reo lên, là Trần Tiểu Nhã — cô bạn thân nhất của tôi.
“Tô Niệm, cậu đang ở đâu? Sao giọng nghe khó chịu vậy?”
“Tớ… tớ vừa ra khỏi Cục Dân Chính.”
“Cái gì? Cậu thật sự ly hôn với Hoắc Cảnh Thâm rồi à?”
Giọng Trần Tiểu Nhã cao vút lên, “Tô Niệm, cậu điên rồi sao? Đó là Hoắc Cảnh Thâm đấy! Bao nhiêu phụ nữ vắt óc tìm cách gả cho anh ta!”
“Tiểu Nhã, tớ mệt rồi.”
“Cậu đang ở đâu? Tớ qua đón ngay.”
Cúp máy, tôi đứng một mình trước cổng Cục Dân Chính, nhìn dòng người qua lại.
Có những đôi uyên ương hớn hở bước vào, cũng có những người như tôi, thần sắc ảm đạm bước ra.
Đời người là vậy, có hợp thì có tan, có bắt đầu thì có kết thúc.
Trần Tiểu Nhã đến rất nhanh. Cô lái chiếc MINI màu đỏ của mình, từ xa đã thấy tôi liền bấm còi.
“Lên xe!”
Tôi chui vào ghế phụ lái, Trần Tiểu Nhã lập tức ôm tôi thật chặt.
“Rồi rồi, đừng buồn nữa. Thiên hạ đàn ông thiếu gì, không được người này thì đổi người khác.”
“Tiểu Nhã…”
“Đừng nói gì hết, tớ đưa cậu đến bệnh viện trước đã. Vừa nãy cậu nôn dữ như vậy, lỡ đâu mắc bệnh gì thì sao?”
Tôi định từ chối, nhưng cô ấy đã nổ máy.
“Không được phản kháng, đây là mệnh lệnh.”
Hai mươi phút sau, chúng tôi đến bệnh viện trung tâm thành phố.
Trần Tiểu Nhã kéo tôi thẳng đến khoa nội, lấy số rồi bắt đầu xếp hàng.
“Bác sĩ, cô ấy vừa đột nhiên buồn nôn và nôn ói, nhờ bác sĩ kiểm tra xem sao.”
Nữ bác sĩ trẻ ngẩng đầu nhìn tôi, hỏi: “Gần đây kinh nguyệt có đều không?”
“Đều mà, chỉ là tháng này hình như trễ vài ngày…”
Tôi nói đến đây thì khựng lại.
Không đúng, đâu chỉ trễ vài ngày, hình như đã hơn nửa tháng rồi.
Vì bận cãi vã lạnh nhạt với Hoắc Cảnh Thâm, tôi hoàn toàn không để ý đến chuyện này.
“Lần cuối cùng có kinh là khi nào?”
Tôi cố nhớ lại, “Khoảng một tháng rưỡi trước.”
Bác sĩ và Trần Tiểu Nhã nhìn nhau.
“Khuyên cô nên làm xét nghiệm máu, kiểm tra HCG.”
HCG?
Đầu óc tôi trống rỗng.
Không thể nào…
Nửa tiếng sau, kết quả xét nghiệm có.
Bác sĩ cầm tờ phiếu xét nghiệm, tươi cười nói: “Chúc mừng cô, đã mang thai, hơn nữa còn là song thai.”
“Cái gì?!”
Tôi và Trần Tiểu Nhã đồng thanh kêu lên.
“Song thai?” Giọng tôi run rẩy, “Bác sĩ chắc chắn không nhầm chứ?”
“Chỉ số HCG rất cao, khả năng là song thai không sai. Một tuần sau cô nên đến siêu âm để xác nhận.”
Tôi ngơ ngác nhận lấy tờ xét nghiệm, những con số trên đó như đang chế giễu tôi.
Vừa ký xong đơn ly hôn, đã phát hiện mình mang thai.
Còn là song thai.
Đây rốt cuộc là trò đùa gì của ông trời?
“Tô Niệm, cậu ổn không?” Trần Tiểu Nhã lo lắng lay vai tôi.
“Tớ… tớ cần yên tĩnh một chút.”
Ra khỏi bệnh viện, đầu óc tôi vẫn rối như tơ vò.
Tôi và Hoắc Cảnh Thâm quả thực có đời sống vợ chồng, nhưng vẫn luôn rất cẩn thận, sao lại có thể mang thai được chứ?
Hơn nữa lại đúng vào lúc này!
“Tô Niệm, cậu định làm thế nào?” Trần Tiểu Nhã dè dặt hỏi.
Làm thế nào?
Tôi còn có thể làm thế nào?
Đứa bé là vô tội, tôi không thể bỏ.
Nhưng còn Hoắc Cảnh Thâm thì sao? Tôi có nên nói cho anh biết không?
Hay là cứ như vậy, một mình sinh con ra?
“Tớ muốn về nhà.”
“Để tớ đưa cậu về.”
Trần Tiểu Nhã đưa tôi đến dưới chung cư. Đây là tổ ấm của tôi và Hoắc Cảnh Thâm sau khi kết hôn — căn hộ duplex một trăm tám mươi mét vuông, được bài trí rất ấm áp.
Giờ nhìn lại, tất cả đều trở thành một sự châm biếm.
“Tô Niệm, có chuyện gì nhớ gọi cho tớ.”
Tôi gật đầu, kéo lê thân thể mệt mỏi bước vào thang máy.
Khoảnh khắc mở cửa nhà, tôi sững người.
Ở lối vào đặt một đôi giày da nam, còn có mùi nước hoa nam quen thuộc thoang thoảng trong không khí.
Hoắc Cảnh Thâm đã về?
Chúng tôi chẳng phải đã ly hôn rồi sao?
“Anh làm gì ở đây?”
Trong phòng khách, Hoắc Cảnh Thâm đang ngồi trên sofa xem tài liệu. Nghe thấy tiếng tôi, anh ngẩng đầu lên.
“Đây là nhà của tôi.”
Anh nói rất bình thản, như thể chuyện vừa ký đơn ly hôn chưa từng xảy ra.
“Nhưng chúng ta đã…”
“Thời gian cân nhắc vẫn chưa kết thúc.” Anh cắt ngang tôi, “Trong một tháng này, về mặt pháp lý chúng ta vẫn là vợ chồng.”
Tôi cắn môi, định phản bác, nhưng trong bụng đột nhiên dâng lên một cơn buồn nôn.
Tôi vội che miệng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
“Ọe—”
Tôi cúi bên bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng, cảm giác như mật cũng sắp bị ói ra.
Hoắc Cảnh Thâm xuất hiện ở cửa nhà vệ sinh, sắc mặt rất khó coi.
“Rốt cuộc em bị làm sao vậy?”
Tôi yếu ớt tựa vào tường, nhìn thẳng vào mắt anh.
Có nên nói cho anh biết không?
Về chuyện tôi đang mang thai song sinh?
Chương hai
“Em không sao.”
Cuối cùng, tôi vẫn chọn giấu kín.
Hoắc Cảnh Thâm nheo mắt, rõ ràng không tin lời tôi.
“Tô Niệm, sắc mặt em rất tệ, tôi đưa em đến bệnh viện.”
“Không cần!” Phản ứng của tôi có phần gay gắt, “Hoắc Cảnh Thâm, chúng ta đã ly hôn rồi, xin anh đừng quản chuyện của tôi nữa.”
Anh im lặng vài giây, rồi quay người rời khỏi nhà vệ sinh.
Tôi tưởng anh đã đi, nhưng lại nghe thấy tiếng động trong bếp.
Một lúc sau, anh bưng tới một bát cháo trắng và vài món ăn kèm.
“Ăn chút gì đi.”
“Tôi nói rồi, không cần anh lo.”
“Tô Niệm.” Giọng anh rất nhẹ, nhưng mang theo sự kiên quyết không cho phép từ chối, “Dù thế nào đi nữa, bây giờ em vẫn là vợ tôi.”
Vợ sao?
Tôi cười khổ.
Nếu tôi thật sự là vợ anh, anh sẽ vì Lâm Thi Hàm về nước mà lạnh nhạt với tôi sao?
Nếu tôi thật sự là vợ anh, anh sẽ không do dự ký tên khi tôi đề nghị ly hôn sao?
“Hoắc Cảnh Thâm, thứ quan tâm giả tạo đó miễn đi.”
Tôi đứng dậy định rời đi, nhưng bị anh giữ lấy cổ tay.
“Ăn xong rồi đi.”
Bàn tay anh rất ấm, hoàn toàn trái ngược với con người lạnh lẽo ấy.
Tôi giật tay ra, lạnh lùng nói: “Hoắc Cảnh Thâm, chúng ta kết thúc rồi.”
“Chưa.” Ánh mắt anh sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tôi, “Tô Niệm, thời gian cân nhắc là để cho nhau một cơ hội.”
“Cơ hội gì? Để anh tiếp tục sỉ nhục tôi sao?”
“Tôi đã bao giờ sỉ nhục em?”
“Ngày Lâm Thi Hàm về nước, anh nghe điện thoại của cô ta ngay trước mặt tôi, nói chuyện suốt hai tiếng đồng hồ, đó không phải sỉ nhục thì là gì?”
Sắc mặt Hoắc Cảnh Thâm khẽ thay đổi.
“Cô ấy vừa về nước, lạ nước lạ cái…”
“Vậy nên anh có thể coi như tôi không tồn tại sao?” Tôi cắt ngang anh, “Hoắc Cảnh Thâm, trong lòng anh căn bản không có tôi. Thà rằng dứt khoát chia tay còn hơn miễn cưỡng duy trì trong đau khổ.”
Nói xong, tôi cầm túi bước lên lầu.
“Tô Niệm.”
Anh gọi tôi lại, trong giọng nói có sự mệt mỏi mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Tôi chưa bao giờ coi như em không tồn tại.”
Tôi không quay đầu, tiếp tục đi lên.
Về đến phòng ngủ, tôi khóa cửa, dựa lưng vào cửa rồi chậm rãi trượt ngồi xuống sàn.
Trong điện thoại vẫn còn lưu ảnh kết quả kiểm tra hôm nay.
Trên đó viết rất rõ ràng: Song thai.
Tôi đưa tay sờ lên bụng mình vẫn còn phẳng lì, lòng ngổn ngang trăm mối.
Hai sinh linh bé nhỏ đang lặng lẽ lớn lên nơi đây, còn cha của chúng thì hoàn toàn không hay biết.
Tôi phải làm sao đây?
Có nên nói cho Hoắc Cảnh Thâm không?
Nếu nói, anh có cho rằng tôi cố tình mang thai để cứu vãn cuộc hôn nhân này không?
Nếu không nói, một tháng nữa chúng tôi chính thức ly hôn, tôi sẽ một mình nuôi hai đứa trẻ sao?