Chương 3 - Bát Đĩa Và Những Bí Mật
“Không chỉ có anh. Trước anh, căn hộ này đã từng có ba người ở. Người đầu tiên ở hai tháng, bát đĩa ngâm trong bồn suốt một tuần, anh ta bắt đầu đập phá đồ đạc, đi rồi. Người thứ hai ở năm tháng, lén lắp camera trong phòng tôi, báo cảnh sát xử lý rồi. Người thứ ba ở tám tháng, trông có vẻ rất hiền lành, nhưng sau khi chuyển tiền thuê nhà vào thì đi vay nặng lãi trên mạng để cá độ bóng đá.”
Cô ấy khựng lại một nhịp.
“Sau đó anh đến.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Anh không cằn nhằn, không nổi cáu, không tính toán. Bát đĩa chất đống cao thế nào anh cũng rửa. Tôi cố tình làm khét đáy nồi, anh ngâm thêm một lúc rồi cọ sạch. Tôi làm lẩu bày ra mười mấy cái bát đĩa, anh rửa từng cái một, rồi lau sạch cả mặt bếp.”
“Trong hai năm, anh chưa từng lục lọi bất cứ đồ đạc gì của tôi, không tự ý vào phòng tôi, không nhìn trộm điện thoại của tôi, không nói xấu tôi sau lưng dù chỉ một câu.”
“Triệu Khải khuyên anh dọn đi, anh nói vì tiền thuê nhà rẻ. Nhưng lương tháng anh chín ngàn, căn nhà năm ngàn anh cũng thuê được.”
“Anh không đi, không phải vì muốn tiết kiệm tiền.”
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
“Tự anh biết tại sao.”
Tay tôi siết chặt mép tệp tài liệu, đốt ngón tay trắng bệch.
Biết hay không?
Có thể là biết.
Nhưng đó không phải chuyện quan trọng nhất lúc này.
“Cho dù những chuyện này đều là thật,” tôi cố gắng giữ cho giọng mình thật vững, “Sang tên căn nhà mười một triệu cho một người lạ rửa bát suốt hai năm? Bố cô điên hay là cô điên rồi?”
“Chẳng ai điên cả.”
Tô Niệm cầm điện thoại lên, bấm gọi một số, bật loa ngoài.
Đổ chuông hai tiếng thì có người bắt máy.
“Niệm Niệm?”
Là giọng của bố cô ấy.
“Bố, anh ấy hỏi rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó là một tiếng cười.
“Hỏi rồi thì tốt, chàng trai, chú đợi cuộc điện thoại này cũng gần ba tháng rồi.”
Tôi bám chặt tay vịn sô pha, không biết nên nói gì.
“Cháu có phải đang muốn hỏi chú tại sao không?”
“… Vâng.”
“Vậy ngày mai cháu đến văn phòng chú, chúng ta nói chuyện trực tiếp. Địa chỉ Niệm Niệm sẽ gửi cho cháu.”
Điện thoại cúp máy.
Tô Niệm đặt điện thoại xuống.
“Ông ấy cứ thế là xong à?” Tôi hỏi.
“Ông ấy luôn thế.”
Tôi cúi đầu nhìn túi hồ sơ và tệp tài liệu trong tay, cuốn sổ đỏ mười một triệu tệ và bản báo cáo điều tra cuộc đời hai mươi bảy năm của tôi.
Phòng khách chìm vào im lặng chừng hai phút.
“Bát vẫn chưa rửa.” Tô Niệm bỗng lên tiếng.
Tôi nhìn về phía nhà bếp, rồi lại nhìn cô ấy.
Cô ấy mỉm cười.
Lần đầu tiên trong suốt hai năm tôi thấy cô ấy cười.
“Hôm nay để tôi rửa.”
Cô ấy đứng dậy bước vào bếp, vặn vòi nước.
Tiếng nước chảy rào rào.
Tôi ngồi trên sô pha, tay nắm chặt túi hồ sơ, đầu óc rối tung.
Không đúng.
Có quá nhiều chuyện không đúng.
Một Chủ tịch công ty bất động sản, dùng một căn nhà mười một triệu tệ để lập mưu, chỉ để thử lòng một kẻ bình thường lương tháng chín ngàn?
Không hợp lý.
Thử thách cái gì? Sức chịu đựng? Nhân phẩm?
Những thứ đó đáng giá mười một triệu tệ sao?
Thêm nữa, Tô Niệm ngày nào cũng nấu ăn, cô ấy thừa sức gọi giúp việc, gọi đồ ăn ngoài, gọi bất cứ ai—nhưng cô ấy nhất quyết tự nấu, rồi cố tình không rửa bát.
Tại sao?
Dòng chữ “Người này dùng được” trên bản báo cáo kia—Dùng vào việc gì?
Và câu hỏi mấu chốt nhất.
Ban nãy cô ấy nói “Tự anh biết tại sao không dọn đi”.
Tôi đúng là biết.
Nhưng tôi không muốn thừa nhận vào lúc này.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Tô Niệm gửi đến một định vị: Tầng ba mươi tám tòa nhà Cẩm Huy, phòng Chủ tịch.
Tôi mặc chiếc áo sơ mi chỉnh tề nhất ra khỏi cửa.
Đến dưới chân tòa nhà Cẩm Huy, ngửa đầu nhìn tòa cao ốc văn phòng bốn mươi tầng này, bốn chữ “Bất động sản Cẩm Huy” mạ vàng sáng chóe trong đại sảnh.
Lương tôi chín ngàn.