Chương 29 - Bát Đĩa Và Những Bí Mật
“Nhiệm vụ của con là làm bẩn bát.”
Nó toét miệng cười hì hì.
Tô Niệm ló đầu ra từ phòng khách.
“Anh đang dạy con cái gì đấy?”
“Dạy con hiểu về quy luật vận hành của thế giới.”
“Quy luật gì cơ?”
“Có người nấu cơm, có người rửa bát, có người làm bẩn bát. Thiếu ai cũng không được.”
Em nhìn tôi hai giây.
“Bây giờ anh hay tuôn đạo lý quá nhỉ. Có phải làm Phó Tổng lâu ngày bị ngốc luôn rồi không?”
“Không làm Phó Tổng nữa.”
“Hửm?”
“Tuần trước Chủ tịch Tô—tức là bố em—có nói chuyện với anh rồi. Ông dự định năm sau sẽ chính thức nghỉ hưu.”
Sắc mặt em thay đổi.
“Ông ấy nói gì với anh thế?”
“Ông ấy bảo anh tiếp quản vị trí Chủ tịch.”
Điều khiển TV trong tay Tô Niệm rơi bộp xuống sô pha.
“Cái gì cơ?”
“Chủ tịch Hội đồng quản trị tiếp theo của Bất động sản Cẩm Huy. Nguyên văn lời bố em là—’Cái ghế này bố giữ ba mươi năm rồi, bây giờ phải có người ngồi vào’.”
“Ông ấy chọn anh? Sao không chọn Triệu Quang Minh?”
“Sếp Triệu làm Tổng giám đốc hợp hơn. Chính ông ấy cũng nói vậy.”
“Nhưng anh mới vào công ty được năm năm—”
“Bảy năm. Tính cả hai năm đi rửa bát nữa.”
Em nhìn tôi.
Hồi lâu không thốt nên lời.
Tiểu Oản giậm chân bộp bộp xuống sàn gỗ trước cửa bếp.
“Anh đồng ý rồi à?”
“Chưa. Anh muốn hỏi em.”
“Hỏi em việc gì?”
“Lúc em lấy anh, anh chỉ là một kẻ lương tháng chín ngàn chuyên đi rửa bát. Bây giờ kẻ đó sắp trở thành Chủ tịch công ty niêm yết rồi. Em có thể như trước đây… cãi nhau với anh, sai anh đi rửa bát, chê đạo lý của anh dở hơi không?”
Em bước đến trước mặt tôi.
“Trần Viễn.”
“Ừ.”
“Cho dù anh có là người giàu nhất thế giới, thì về đến nhà bát vẫn là anh rửa.”
“Được.”
“Anh đồng ý rồi?”
“Đồng ý rồi.”
“Đồng ý làm Chủ tịch hay đồng ý rửa bát?”
“Đều đồng ý cả.”
Em đưa tay chọc vào trán tôi một cái.
“Vậy thì đi rửa bát đi. Ngâm trong bồn cả buổi chiều rồi.”
Tôi quay vào bếp.
Trong bồn rửa có ba cái bát, hai cái đĩa, một cái nồi.
Giống y chang ngày đầu tiên tôi chuyển đến căn hộ này bảy năm về trước.
Tôi vặn vòi nước.
Bảy năm trước tôi không hiểu những cái bát này đại diện cho ý nghĩa gì.
Nhưng bảy năm sau thì tôi đã rõ—
Mỗi một cái bát, thứ đựng bên trong không phải là thức ăn thừa, mà là một sự tin tưởng mà người ta rụt rè trao đi.
Còn cách tôi hồi đáp, chỉ là rửa sạch nó đi.
Rồi tiếp tục đợi bữa cơm sau.
Dòng nước chảy rào rào qua miệng bát, cuốn trôi đi dầu mỡ và hạt cơm.
Phía sau lưng vang lên hai giọng nói.
Một giọng người lớn, một giọng trẻ con.
“Bố rửa bát!”
“Ừ, bố đang rửa bát.”
“Mẹ đâu rồi?”
Tô Niệm ngồi xổm xuống, bế Tiểu Oản lên.
“Mẹ ở đây.”
Em ôm con trai đứng ngoài cửa bếp, nhìn tôi.
Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt em.
Tô Niệm của bảy năm trước—không giao tiếp, không ra khỏi cửa, một mình giam mình trong phòng đếm từng ngày trôi qua.
Bây giờ em đang cười, một nụ cười rất rạng rỡ.
Tự đáy lòng.
Kiểu cười đó không thể mua được bằng mười một triệu tệ, không đổi được bằng cái chức Chủ tịch hào nhoáng.
Nó được đánh đổi bằng bảy trăm ba mươi hai lần rửa bát.
Từng lần một.
Từng ngày một.
Kéo em về từng chút một từ thế giới u ám ngày đó.
“Đừng xả nước to quá, phí nước.”
“Anh biết rồi.”
Tôi vặn nhỏ vòi nước lại.
Cái bát cuối cùng được rửa sạch, úp lên giá.
Mặt bếp được lau bóng loáng.
Bồn rửa được xả sạch sẽ.
Tắt đèn.
Gia đình ba người cùng bước ra khỏi bếp.
Ngoài cửa sổ là cảnh đêm của thành phố—hàng vạn ngọn đèn lung linh.
Có vài ngọn đèn trong số đó được thắp sáng trong những tòa nhà do Cẩm Huy xây dựng.
Nhưng ngọn đèn sáng nhất sẽ luôn nằm ở tầng ba mươi hai.
Đó là ngọn đèn của gia đình.
Ngọn đèn để nấu cơm.
Và ngọn đèn để rửa bát.
Tôi nắm tay Tô Niệm, em bế Tiểu Oản.
“Mai ăn món gì em?”
“Tùy tâm trạng.”
“Thế còn bát thì sao?”
“Anh rửa.”
“Được.”