Chương 27 - Bát Đĩa Và Những Bí Mật
Ba năm trước, cô ấy được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, một mình bó gối trong căn nhà vắng lặng đếm từng ngày trôi qua Hai năm trước, tôi dọn vào, không mảy may hay biết gì, chỉ lặp đi lặp lại điệp khúc rửa bát nấu cơm đi làm tan ca.
Tôi tưởng đó là cuộc sống.
Còn cô ấy coi đó là sự cứu rỗi.
Nhưng thực chất—
“Là thói quen.” Tôi nói.
“Thói quen?”
“Quen với cơm cô nấu, quen với việc trong bồn rửa lúc nào cũng có bát, quen với việc lúc về nhà luôn có một ngọn đèn bật sáng. Quen với việc thỉnh thoảng cô ném ra vài câu khiến người ta tức nghẹn họng, quen với câu chúc ngủ ngon cô nói ngoài cửa phòng, quen với chuyện trong tủ lạnh lúc nào cũng có cháo.”
“Thói quen không phải là thích.”
“Thói quen rồi thì không dứt ra được. Không dứt ra được tức là—”
Tôi ngừng lại một chút.
“Tức là sao?”
“Cô để tôi nói hết có được không? Lần nào cô cũng ngắt lời vào lúc quan trọng nhất là sao.”
Cô ấy ngậm miệng lại.
“Không dứt ra được—tức là muốn rửa bát cho em cả đời.”
Các món ăn trên bàn vẫn bốc khói nghi ngút.
Tô Niệm nhìn tôi, trong đáy mắt có thứ gì đó đang lấp lánh.
“Trần Viễn.”
“Hửm.”
“Đây là anh đang chính thức tỏ tình à?”
“Nếu dùng câu ‘muốn rửa bát cho em cả đời’ để tính là tỏ tình thì—đúng vậy.”
Cô ấy cúi đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt lợn chua ngọt bỏ vào bát tôi.
“Ăn cơm đi.”
“Em vẫn chưa trả lời mà.”
“Trả lời cái gì?”
“Anh tỏ tình với em rồi, em cũng phải có thái độ rõ ràng chứ.”
“Thái độ của em, từ ngày thứ 408 đã thể hiện rõ ràng rồi.”
Ngày thứ 408.
Cô ấy nấu cho tôi một bát mì, tôi bảo ngon thật đấy.
Từ hôm đó, cô ấy quyết định ngày nào cũng nấu cơm cho tôi ăn.
Đó là lời tỏ tình của cô ấy.
Mà tôi phải mất trọn bảy trăm ba mươi hai ngày mới hiểu.
Tôi cầm đũa, gắp miếng thịt đó cho vào miệng.
Ngọt, chua.
Rất ngon.
Tối hôm đó ăn cơm xong, hai chúng tôi cùng nhau rửa bát.
Hai người đứng trước bồn rửa.
Em rửa, tôi lau.
Bọt nước bắn lên mu bàn tay em, em vẩy một cái, bắn tung tóe lên mặt tôi.
“Em cố tình đấy à.”
“Không cố ý đâu.”
“Thế em cười cái gì?”
“Em vui.”
Cái bát cuối cùng được rửa sạch, úp lên giá.
Căn bếp được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Mặt bếp lau bóng loáng.
“Từ nay về sau cứ thế này đi—em rửa anh lau.” Tôi nói.
“Ai quy định thế? Từ ngày mai anh rửa. Anh làm Phó Tổng rồi, phải có ý thức tự giác rửa bát.”
“Thế em làm gì?”
“Em nấu cơm.”
“Em nấu cơm hai năm nay rồi. Không mệt à?”
“Nấu cơm không mệt. Đợi anh rửa bát mới mệt.”
Tôi nhìn em.
Bảy trăm ba mươi hai ngày.
Ngày nào nấu cơm xong em cũng đợi.
Đợi tôi rửa bát.
Đợi tôi hỏi tại sao.
Đợi tôi nói tôi ở đây.
Em đã đợi trọn hai năm.
Từ hôm nay trở đi, không cần phải đợi nữa.
Ba tháng sau.
Bất động sản Cẩm Huy công bố báo cáo kết quả kinh doanh thường niên.
Dự án “Cẩm Huy • Vân Đình” ở khu Nam đạt doanh thu mở bán trước lên tới hơn mười hai tỷ tệ.
Giá cổ phiếu của công ty lập đỉnh mới trong năm, giá trị vốn hóa lần đầu tiên vượt mốc tám tỷ tệ.
Tôi ngồi trong phòng làm việc Phó Tổng trên tầng ba mươi tám, trước mặt là kế hoạch kinh doanh của quý tới.
Trên bàn làm việc đặt một bức ảnh—tôi và Tô Niệm đứng ngoài ban công của căn hộ vừa mới sửa sang lại.
Căn hộ mười một triệu tệ đó, tên trên sổ đỏ đã đổi từ “Tô Niệm” thành “Trần Viễn”.
Nhưng thực tế, ngôi nhà này chưa bao giờ thuộc về riêng một người.
Điện thoại rung lên.
Tô Niệm gửi một bức ảnh.
Một cái bát.
Sứ trắng, bên trong không có gì cả, vô cùng sạch sẽ.
Kèm dòng chữ: *Hôm nay em rửa đấy. Chứng cứ rõ ràng.*
Tôi bật cười.
Trả lời lại: *Chụp ảnh lưu bằng chứng, sau này em rửa bát lần nào anh sẽ ghi lại lần đó.*
Em rep ngay lập tức: *Không cần. Em không đếm nữa.*
*Sao lại không đếm nữa?*
*Vì không cần đếm nữa. Anh vẫn đang ở ngay đây mà.*