Chương 1 - Bát Canh Định Mệnh
Trong bữa tiệc nhận thân của nhà họ Cố, mặt anh ruột tôi xanh lè ngay tại chỗ.
Nguyên nhân bắt đầu từ một bát canh.
Bát canh đó đặt bên tay tôi. Nước canh trắng sữa, lơ lửng vài hạt kỷ tử.
Lúc Cố Minh Châu bưng nó đi về phía tôi, tôi đang cúi đầu bóc tôm.
Tôi vừa bóc xong một con, còn chưa kịp chấm sốt, cổ tay cô ta bỗng nghiêng một cái.
Nửa bát canh đổ hết lên váy cô ta.
Cố Minh Châu hít một hơi, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Chị ơi, em không cố ý đâu.”
Tay đang gắp tôm của tôi khựng giữa không trung.
Không phải chứ.
Canh đổ lên người cô, sao cô lại xin lỗi tôi trước?
Ở đầu kia bàn dài, anh cả Cố Nghiên Lâm đặt dao nĩa xuống, chân mày đã nhíu lại.
Năm nay anh hai mươi tám tuổi, phó tổng của Tập đoàn Cố thị. Ngoại hình đúng kiểu có thể dọa người, khuy măng sét trên tay áo vest sáng lóa dưới ánh đèn. Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi chẳng khác gì nhìn một con mèo hoang lỡ chạy vào nhà hàng.
“Cố Chi.” Giọng anh lạnh đi. “Minh Châu đã nhường vị trí đại tiểu thư nhà họ Cố cho cô rồi. Cô còn muốn thế nào nữa?”
Tôi: “…”
Tôi còn muốn ăn tôm.
Thật đấy.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi về nhà họ Cố, vali còn chưa mở. Người nhà họ Cố nói sẽ tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho tôi, tôi còn tưởng ít nhất cũng được ăn một bữa ngon.
Kết quả món ăn chưa kịp ăn mấy miếng, vở kịch đã khai màn trước.
Cố Minh Châu đứng bên cạnh tôi, nước mắt chực rơi mà chưa rơi: “Anh, anh đừng trách chị. Là do em tự không bưng vững.”
Mẹ Cố, Ôn Lam lập tức đứng dậy, cầm khăn giấy lau váy cho cô ta: “Có bị bỏng không? Mau để mẹ xem nào.”
Bố Cố, Cố Thừa Nhạc, ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt cũng trầm xuống.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người tôi.
Tôi lặng lẽ đặt con tôm đã bóc vào bát, gật đầu: “Ừm, tôi không muốn thế nào cả.”
Bề ngoài tôi rất ngoan.
Trong lòng thì rất bận.
【Thôi bớt diễn đi.】
【Có thời gian bênh em gái, không bằng đi xem vị hôn thê của anh đi.】
【Cô ta đang ở trên du thuyền của anh, cùng anh em tốt của anh mở tháp champagne kìa.】
Phòng ăn bỗng im phăng phắc.
Yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy ngọn lửa trên chân nến bên cạnh “tách” một tiếng.
Cố Nghiên Lâm nhìn chằm chằm tôi, sắc mặt dần thay đổi.
Tôi bị anh nhìn đến khó hiểu.
“Sao vậy?” tôi hỏi.
Không ai nói gì.
Nước mắt của Cố Minh Châu treo trên lông mi, quên cả rơi xuống. Khăn giấy trong tay mẹ Cố dừng giữa không trung. Bố Cố bưng tách trà, ánh mắt nặng trĩu như vừa bị người ta nợ tám trăm tỷ ngay trước mặt.
Tim tôi “lộp bộp” một cái.
Không phải chứ.
Chẳng lẽ vừa rồi tôi nói suy nghĩ trong lòng ra miệng?
Tôi vội nhớ lại một lượt.
Không có mà.
Miệng tôi rõ ràng ngậm rất chặt.
Đúng lúc này, trong đầu tôi vang lên một giọng máy móc.
【Hệ thống hóng drama thân thiện nhắc nhở: Ký chủ vừa kích hoạt drama đội nón xanh giới hào môn.】
【Nhân vật chính của drama: Cố Nghiên Lâm.】
【Tóm tắt drama: Vị hôn thê Trâu Vũ Vi và bạn thân Lục Kỳ đang hẹn hò trên du thuyền Lâm Hải”, tiện tay sao chép tài liệu dự án năng lượng mới của Cố thị.】
【Phần thưởng hóng drama: 10.000 tệ tiền mặt.】
Giây tiếp theo, điện thoại tôi rung lên.
Tài khoản ngân hàng nhận được: 10.000,00 tệ.
Tôi cúi đầu nhìn một cái, tâm trạng lập tức tốt lên.
Hệ thống này tôi mới liên kết ba ngày trước.
Hôm đó tôi vừa được người nhà họ Cố tìm thấy, đang ngồi xổm trước cổng khu chung cư cũ ăn bánh lạnh nướng. Hệ thống đột nhiên nhảy ra, nói tôi là thiên kim thật bị bế nhầm của một gia đình hào môn, chỉ cần hóng drama là có thể kiếm tiền.
Lúc đó tôi còn tưởng nó lừa đảo.
Cho đến khi nó chuyển trước cho tôi hai nghìn tệ gói quà tân thủ.
Con người tôi không có ưu điểm gì khác, chỉ được cái biết thời thế.
Từ khoảnh khắc đó, tôi quyết định chung sống hòa bình với nó.
Còn nhà họ Cố, tôi không có cảm giác thuộc về. Hai mươi năm không gặp, đột nhiên nói họ là người thân của tôi, tôi cũng chẳng khóc nổi. Sau khi bà mất, tôi sống một mình hơn nửa năm, bài học hiểu rõ nhất chính là: tình cảm chưa chắc đáng tin, tiền vào tài khoản mới là thật.
Nhà họ Cố bảo tôi về, tôi liền về.
Cho tiền thì tốt nhất.
Không cho tiền, bao ăn bao ở cũng được.
Nhưng tôi không ngờ, bữa cơm đầu tiên đã hóng được một drama to như vậy.
Cố Nghiên Lâm đột nhiên đứng dậy.
Chân ghế ma sát với sàn nhà, âm thanh chói tai.
Mẹ Cố cau mày: “Nghiên Lâm?”
Cố Nghiên Lâm không trả lời, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Cố Minh Châu cũng hoảng: “Anh, anh đi đâu vậy?”
Bước chân anh khựng lại, giọng đè rất thấp: “Anh gọi điện thoại.”
Tôi chớp mắt.
【Không phải chứ, trùng hợp vậy sao?】
【Anh ta thật sự định gọi cho quản gia du thuyền à?】
Bóng lưng Cố Nghiên Lâm cứng đờ.
Tôi ngẩn ra.
Sao anh lại cứng người nữa rồi?
Cố Nghiên Lâm đi tới bên cửa kính sát đất, bấm điện thoại. Anh cách bàn ăn không xa, giọng nói nghe rất rõ.
“Đêm nay ai đang dùng Lâm Hải?”
Đầu dây bên kia không biết nói gì.
Sắc mặt Cố Nghiên Lâm càng khó coi: “Tôi hỏi cậu, Trâu Vũ Vi có ở trên thuyền không?”
Trong phòng ăn không ai động đũa nữa.
Tôi cũng không dám ăn.
Chủ yếu là bầu không khí này không thích hợp để nhai.
Cố Nghiên Lâm nghe vài giây, cười lạnh: “Bảo phòng giám sát gửi hình ảnh boong tàu và phòng nghỉ tầng hai cho tôi. Ngay bây giờ.”
Cúp máy xong, không khí như bị đóng băng.
Cố Minh Châu gượng cười: “Anh, có phải có hiểu lầm gì không? Chẳng phải chị Vũ Vi nói tối nay ở nhà thử váy cưới sao?”
【Thử váy cưới?】
【Ồ, đúng là cô ta có thử.】
【Nhưng thử tốc độ Lục Kỳ kéo khóa váy cho cô ta thôi.】
“Khụ—”
Bố Cố đột nhiên sặc trà.
Tay mẹ Cố run lên, khăn giấy rơi xuống đất.
Cố Nghiên Lâm quay phắt đầu nhìn tôi.
Tôi: “?”
Nhìn tôi làm gì?
Tôi vô tội cầm cốc nước lên, giả vờ mình không biết gì hết.
Chưa đầy hai phút sau, điện thoại Cố Nghiên Lâm vang lên.
Anh bấm mở.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi thấy gân xanh trên mu bàn tay anh nổi hết cả lên.
Anh không đưa điện thoại cho ai, chỉ cúi đầu nhìn. Sắc máu trên mặt rút sạch từng chút một.
Tôi đoán hình ảnh chắc là đặc sắc lắm.
Dù sao hệ thống cũng đồng bộ phát sóng bằng chữ cho tôi.
【Tháp champagne trên boong tàu đổ mất nửa bên.】
【Cúc áo sơ mi của Lục Kỳ đã mở đến nút thứ ba.】
【Trâu Vũ Vi đeo nhẫn đính hôn Cố Nghiên Lâm tặng, đang đút dâu tây cho Lục Kỳ ăn.】
【Ồ, còn hôn nhau nữa.】
Cố Nghiên Lâm nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, anh úp điện thoại xuống bàn, giọng thấp đến đáng sợ: “Chuẩn bị xe.”
Quản gia lập tức đáp: “Vâng, đại thiếu gia.”
Cố Minh Châu không dám khóc nữa.
Mẹ Cố cũng không còn lo cái váy, dè dặt hỏi: “Nghiên Lâm xảy ra chuyện gì vậy?”
Cố Nghiên Lâm nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy rất phức tạp.
Kinh ngạc, nghi ngờ, còn có chút chật vật khó nói.
Anh không trả lời, chỉ nói với bố Cố: “Bố, Lục Kỳ có thể đã động vào tài liệu dự án năng lượng mới.”
Sắc mặt bố Cố lập tức thay đổi: “Con chắc không?”
“Con đi xác nhận.”
Nói xong, anh xoay người rời đi.
Đến cửa, bước chân anh lại khựng.
Tôi đang cúi đầu gắp tôm.
Trong lòng vẫn đang cảm thán.
【Thảm.】
【Vị hôn thê và anh em cùng đâm sau lưng.】
【Nếu là phim truyền hình thì phải quay ba tập mới hết.】
【Nhưng anh cả cũng không lỗ, ít nhất bây giờ phát hiện ra còn hơn cưới xong, con ba tuổi mới biết.】
Chân Cố Nghiên Lâm lảo đảo một cái.
Tôi suýt bị tôm làm sặc.
Hôm nay anh ấy bị tụt đường huyết à?
Sau khi Cố Nghiên Lâm rời đi, phòng ăn càng yên tĩnh.
Bố Cố nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt đó như đang nhìn một tập hồ sơ mật bỗng từ trên trời rơi xuống.
Tôi bị nhìn đến tê da đầu, chỉ có thể cứng rắn tiếp tục ăn.
Tôm nhà giàu đúng là ngon thật.
Không ăn thì phí.
Cố Minh Châu đứng tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Canh trên váy cô ta đã lau gần hết, nhưng cô ta không nhắc đến chuyện bị bỏng nữa, cũng không nói tôi đừng để bụng nữa.
Tôi cảm thấy ánh mắt cô ta nhìn tôi hơi lạ.
Vừa sợ, vừa hận.
Mẹ Cố rất nhanh khôi phục vẻ đoan trang, dịu dàng cười với tôi: “Tiểu Chi, vừa về nhà có quen không con?”
Tôi gật đầu: “Khá tốt ạ.”
【Không tốt lắm.】
【Bàn ăn nhà mọi người kích thích hơn cả hiện trường cung đấu.】
【Không biết bữa cơm này có tính là tăng ca không.】
Nụ cười của mẹ Cố cứng lại.
Cốc trà của bố Cố chạm xuống bàn, “cốc” một tiếng.
Tôi lặng lẽ ngậm miệng.
Dĩ nhiên, tôi nói là ngậm miệng trong lòng.
Nhưng thứ gọi là trong lòng này, nó không nghe lời cho lắm.
Bố Cố đột nhiên lên tiếng: “Cố Chi.”
Tôi ngẩng đầu: “Dạ?”
“Trước đây con sống ở đâu?”
Câu này hôm nay ông đã hỏi một lần.
Tôi cũng đã trả lời một lần.
Nhưng nếu ông muốn nghe lại, tôi sẽ nói lại: “Khu phố cũ Nam Thành, sống với bà nội. Bà mất mùa đông năm ngoái, sau đó con làm việc ở cửa hàng tiện lợi.”
Mày bố Cố khẽ động.
Trong mắt mẹ Cố cũng hiện lên một tầng áy náy: “Những năm qua là chúng ta nợ con.”
Tôi còn chưa kịp khách sáo, Cố Minh Châu đã nhẹ giọng nói: “Chị chịu khổ rồi. Sau này em nhất định sẽ chăm sóc chị thật tốt.”
Cô ta nói rất chân thành.
Nếu hệ thống không đồng bộ tư liệu của cô ta trong đầu tôi, suýt nữa tôi đã tin rồi.
【Chăm sóc thật tốt?】
【Ý là ngày mai sai người hầu xếp phòng tôi cạnh phòng chứa đồ cuối hành lang?】
【Hay là gửi ảnh tôi vào nhóm chị em của cô, nói nhìn tôi là biết chưa từng thấy việc đời?】
Mặt Cố Minh Châu trắng bệch.
Đũa trong tay tôi khựng lại.
Lạ thật.
Sao cô ta trông như vừa bị đánh vậy?
Rõ ràng vừa rồi tôi không nói gì.
Bố Cố nhìn Cố Minh Châu, giọng lạnh hơn: “Phòng của Tiểu Chi được sắp xếp ở đâu?”
Môi Cố Minh Châu mấp máy: “Con… con không biết, là quản gia sắp xếp.”
Quản gia đứng bên cạnh, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Mẹ Cố lập tức hòa giải: “Vừa về quá vội, phòng chắc chắn còn phải dọn lại. Đêm nay cứ ở phòng hướng nắng trên tầng ba trước đi, mẹ sẽ bảo người trang trí lại.”
Phòng hướng nắng?
Lúc đến tôi có đi ngang qua.
Đó là căn phòng có ánh sáng tốt nhất cả tầng ba, có ban công, còn có phòng thay đồ riêng.
Móng tay Cố Minh Châu bấm vào lòng bàn tay.
Tôi nhìn cô ta, bỗng hơi hiểu ra.
Hào môn thiên kim thật giả mà.
Mô típ này tôi hiểu.
Thiên kim thật trở về, thiên kim giả sợ mất sủng, người thân thiên vị con gái nuôi, thiên kim thật bị bài xích. Tiếp theo sẽ đến lượt tôi nhẫn nhục chịu đựng, nỗ lực vươn lên, cuối cùng giẫm tất cả bọn họ dưới chân.
Nhưng tôi không có chí chiến đấu gì.
Tôi chỉ muốn cầm tiền.
Ai thích làm đại tiểu thư thì làm.
Tôi đang tính trong lòng có thể thương lượng với bố Cố một khoản bồi thường trưởng thành hay không, thì bên Cố Nghiên Lâm truyền tin về.
Điện thoại bố Cố vang lên.
Ông bắt máy, nghe vài giây, sắc mặt trầm đến cực điểm.
“Đưa người về đây.”
Nói xong ông cúp máy.
Tôi thầm vỗ tay trong lòng.
【Bắt được rồi?】
【Hiệu suất cao thật.】
【Lục Kỳ cũng gan to thật, trộm tài liệu còn trộm ngay trên thuyền của người ta, tưởng tổng tài bá đạo không biết xem camera à.】
Bố Cố lại nhìn tôi một cái.
Tôi cúi đầu uống canh.
Đừng nhìn tôi.
Tôi chỉ là một quần chúng hóng drama yếu đuối bất lực thôi.
Bữa cơm này cuối cùng tan tác không ra gì.
Cố Minh Châu nói mình không khỏe, lên lầu trước. Mẹ Cố đi cùng cô ta về phòng. Bố Cố vào thư phòng. Người hầu dẫn tôi tới căn phòng hướng nắng trên tầng ba.
Phòng rất rộng.
Rộng hơn cả căn nhà trước đây tôi và bà từng ở.
Ga giường mới thay, trong tủ treo vài bộ quần áo còn nguyên mác. Ngoài ban công có thể nhìn thấy vườn nhà họ Cố, đèn sáng từng chiếc, giống một dòng sông vàng.
Tôi đóng cửa lại, việc đầu tiên là kiểm tra số dư ngân hàng.
Tiền vẫn còn đó.
Tôi lập tức yên tâm.
Hệ thống nổi bong bóng trong đầu tôi.
【Ký chủ lần đầu hóng drama thành công, có muốn xem nhiệm vụ tân thủ không?】
Tôi nằm lên chiếc giường lớn: “Xem.”
【Nhiệm vụ tân thủ: Sống sót ở nhà họ Cố bảy ngày.】
Tôi: “?”
Sống sót?
Từ này có hơi nghiêm trọng quá không?
Hệ thống giả chết.
Tôi ngồi bật dậy, bỗng thấy căn phòng này không còn thoải mái đến vậy nữa.
Ánh mắt người nhà họ Cố nhìn tôi đều không đúng lắm.
Nhất là mấy lần im lặng kỳ quái trong phòng ăn vừa rồi.
Tôi càng nghĩ càng bất an.
Chẳng lẽ tôi thật sự nói tiếng lòng ra ngoài rồi?
Tôi thử nói với không khí: “Thôi bớt diễn đi.”
Không ai phản ứng.
Tôi thở phào.
Xem ra tôi nghĩ nhiều rồi.
Tôi tắm xong, vừa chuẩn bị ngủ thì điện thoại bỗng rung lên.
Là số mới bố Cố bảo quản gia mang tới, nói sau này tiện liên lạc.