Chương 3 - Bát Bảo và những giọt nước mắt
Hồi các người bắt tay nhau dồn tôi vào chân tường, có ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?
“Tôi không biết.”
Tôi buông ra bốn chữ, lạnh nhạt như đang nói về thời tiết.
Sự day dứt với Bát Bảo trong tôi đã không còn cách nào diễn tả được bằng lời.
Nó dùng cách riêng để bảo vệ tôi, vậy mà tôi lại vì sự yếu đuối và nhân nhượng mà khiến nó phải chịu đựng sự thiệt thòi, chia ly không đáng có.
Cảm giác tội lỗi đó như một ngọn lửa, thiêu đốt nội tạng tôi, đồng thời thắp lên trong tôi một ý chí mà tôi chưa từng có trước đây.
Còn sự căm ghét với Trương Lệ, trong giây phút này đã đạt đến đỉnh điểm.
Người đàn bà ích kỷ, giả tạo, chuyên đảo lộn trắng đen ấy, chính là nguồn gốc của mọi chuyện.
Tôi sẽ không tiếp tục bị động chờ đợi phán xét nữa.
Tôi muốn tự mình đứng lên, kéo cái nguồn phát ra tiếng ồn kia khỏi bóng tối.
Không chỉ vì tôi muốn có một giấc ngủ yên.
Mà là để đòi lại công bằng cho Bát Bảo của tôi.
Tôi muốn để tất cả mọi người biết, con chó của tôi, không phải vấn đề — nó chính là chìa khóa để giải quyết vấn đề.
Tôi đóng sầm cửa lại, chặn đứng lời van nài của quản lý Vương.
Cả thế giới chợt yên lặng.
Chỉ còn dư âm của cái tiếng ù ù kia, vẫn như vang vọng trong tai tôi.
Tôi pha cho mình một ly cà phê thật đặc, ngồi xuống trước máy tính, bắt đầu tỉnh táo rà soát lại mọi chuyện.
Tôi mở nhóm cư dân lên, kéo từng tin nhắn từ hôm qua lên xem lại.
Các tin khiếu nại bắt đầu nổ ra tập trung từ đúng 12 giờ đêm.
Tôi ghi chú lại toàn bộ những từ khóa miêu tả âm thanh đó: trầm, liên tục, cộng hưởng, điên đầu, nhức óc.
Sau đó, tôi đăng tin nhắn đầu tiên trong nhóm.
Avatar của tôi là một hình vẽ hoạt hình dễ thương, nhìn vô hại và thân thiện.
“Chào mọi người, tôi là Lâm Vãn ở căn 1502. Tối qua tôi cũng có nghe thấy âm thanh đó, đúng là rất ảnh hưởng đến giấc ngủ.”
Sự xuất hiện của tôi khiến cả nhóm im bặt vài giây.
Dù gì tôi cũng chính là “người nuôi chó gây ồn bị khiếu nại” hôm trước.
Trương Lệ lập tức nhảy dựng lên như thể bị giẫm trúng đuôi.
“Ôi kìa, chẳng phải cái cô nuôi chó à? Gì đấy, chó đem đi rồi mà vẫn mất ngủ hả?”
Giọng bà ta đầy mỉa mai, khoái trá như được dịp cười trên nỗi đau người khác.
Tôi không thèm phản ứng.
Cãi nhau với loại người như bà ta chỉ làm tôi hạ thấp chính mình.
Tôi tiếp tục gõ tin nhắn vào nhóm, giọng điệu ôn hòa và lý trí.
“Tôi muốn hỏi mọi người một chút, tiếng ồn đó mọi người nghe rõ nhất ở vị trí nào? Gần cửa sổ hay trong phòng ngủ?”
“Và… khoảng thời gian nào thì tiếng đó bắt đầu rõ rệt hơn?”
Câu hỏi của tôi rất cụ thể, lập tức có người phản hồi.
7-2103: “Phòng ngủ chính nhà tôi rõ nhất! Tựa đầu vào tường là cảm giác cả cái đầu như rung theo luôn ấy!”
6-1201: “Đúng đúng! Tôi cũng thế! Cảm giác như âm thanh vọng từ bên trong tường ra!”
11-0902: “Tôi bị đánh thức lúc tầm hơn 1 giờ sáng, tiếng không to nhưng cứ lặp đi lặp lại, như ai tụng kinh ngay bên tai, nghe muốn phát điên!”
Tôi đã thành công trong việc hướng chủ đề về phía tiếng ồn thực sự.
Ngày càng nhiều cư dân bắt đầu chia sẻ cảm nhận của họ, từng mảnh ghép dần tạo nên bức tranh toàn cảnh về âm thanh đó.
Rất nhanh, một thông tin then chốt nổi lên.
Rất nhiều người ở chính tòa nhà tôi đều phản ánh rằng tiếng ồn như phát ra từ tầng trên, và càng lên cao thì càng nghe rõ hơn.
Nhà Trương Lệ, nằm ở tầng 16 – tầng cao nhất.
Bà ta lập tức lại nhảy vào nhóm, giọng đanh lại như thể sắp xuyên thủng màn hình.
“Cái gì mà từ tầng trên chứ? Tôi ở tầng cao nhất đấy! Trên nhà tôi không có ai cả! Tôi thấy là do ống dẫn trong tòa nhà này có vấn đề thì có!”
“Lâm Vãn, cô đừng có ở đây mỉa mai, dẫn dắt dư luận! Cô tưởng tôi không biết cô định làm gì à? Chó bị đưa đi rồi, giờ cô muốn trả thù tôi đúng không?!”
Bà ta hằn học gán cho tôi cái mác “cố ý trả đũa”.
Lần này, tôi không im lặng nữa.
“Cô Trương, tôi chỉ đang cùng mọi người khách quan thảo luận về vấn đề tiếng ồn, mong sớm tìm ra nguyên nhân để tất cả được ngủ ngon.”
“Cô phản ứng dữ dội như vậy… là vì chột dạ sao?”
Lời đáp của tôi bình tĩnh, kiềm chế, nhưng như một cái bạt tai thẳng mặt bà ta.
Cả nhóm bỗng im lặng như tờ.
Một lúc sau, mới có vài cư dân rụt rè lên tiếng hoà giải.
Tôi tắt điện thoại, không buồn nhìn xem bà ta còn gào thét gì nữa trong nhóm.
Tôi đã có được thứ mình cần.
Tôi âm thầm liên hệ với một vài cư dân cùng tầng, cũng bị tiếng ồn làm phiền – trong đó có cả anh bên tầng 21, người bảo tựa đầu vào tường mà thấy rung.
Chúng tôi lập một nhóm nhỏ, quyết định sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.
Tối hôm đó, thiết bị đo âm thanh đơn giản mà tôi đặt mua online đã được giao đến.
Tôi như một đặc vụ chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ bí mật, kiên nhẫn chờ thời điểm nửa đêm buông xuống.
Kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ sáng.
Tiếng động chết tiệt ấy lại xuất hiện, đúng giờ không chệch một phút.