Chương 4 - Báo Ứng Của Thiên Mệnh
trong trận hỏa hoạn hậu viện, xà ngang đổ xuống đè trên người ta. Ta mắc kẹt giữa biển lửa, bị bỏ rơi, chỉ còn tuyệt vọng.
Vẫn là bàn tay ấy vươn vào biển lửa, lật xà ngang, kéo ta ra ngoài.
Ta mất đôi chân, trở thành phế nhân bị giam chết trên xe lăn nơi hậu viện.
Hắn mất nửa cái mạng, dưỡng thương ngoài kinh nửa tháng mới tỉnh.
Cuối cùng,
ngày ta chết,
cùng mấy người Bùi gia phun máu rồi ngã trong chính viện,
vẫn là bàn tay ấy đẩy cửa gỗ, ôm thân thể tàn tạ của ta vào lòng.
Nước mắt hắn rơi xuống hõm cổ ta, đôi mắt đỏ ngầu vì hận:
“Nếu có kiếp sau, ta tuyệt đối không nhường nữa.”
“Hôn sự có thể không từ. Bùi Hoài Cẩn không xứng, còn có ta.”
Trước mắt, Bùi Tuân lên tiếng, đôi mắt đen lại nhìn thẳng về phía ta:
“Đừng ép nàng. Để nàng tự chọn.”
Hắn nói hờ hững,
nhưng dưới nửa miếng ngọc kia là ơn cứu mạng hắn từng trao cho ta,
mà bàn tay hắn siết chén trà cũng đang khẽ run.
Bùi phu nhân miễn cưỡng nói:
“Tuy tuổi tác xấp xỉ, nhưng vẫn lệch bối phận.”
Lời nói cho mọi người nghe, nhưng ánh mắt lại chỉ rơi trên người ta.
Chính bà từng nói Bùi Tuân moi mắt người, thủ đoạn tàn nhẫn, quá đáng sợ.
Chính bà từng nói dưới Tú Xuân đao của Bùi Tuân đè vô số mạng người, nghe thôi đã rợn.
Cũng chính bà nói mỗi lần Bùi Tuân từ ngục trở về phủ, trên người đều mang mùi máu tanh hôi, phải tránh xa hắn.
Ta sợ Bùi Tuân, hơn nửa là vì bà.
Nhưng những lời ấy, không hoàn toàn là sự thật.
Ta lấy nửa miếng ngọc còn lại bên hông ra:
“Năm đó người cứu ta là Bùi nhị gia.”
“Nếu luận ân cứu mạng mà định hôn sự, người ta nên gả cũng là hắn.”
Chén trà của Bùi Tuân khựng bên môi, hàn ý nơi đáy mắt tan dần như xuân tuyết.
Hắn sinh ra rất đẹp.
Xương mày sắc, đường nét như dao khắc.
Bùi phu nhân siết chặt mép bàn:
“Con thật sự muốn bỏ tình nghĩa nhiều năm để gả cho người khác? Uyển Hoa, con có biết bước này một khi bước ra, sẽ không còn đường quay lại?”
Ta thu mắt:
“Năm đó ta rơi xuống nước, là nhị gia cứu. Hắn vì bị thương mà được phu nhân ngay trong đêm đưa xuống Giang Nam dưỡng bệnh, còn ân tình lại rơi lên đầu thế tử.”
“Phu nhân có biết, phần ban thưởng cho ân cứu mạng năm ấy được khiêng từ trong cung vào Hầu phủ. Hành vi này chính là… khi quân.”
Bùi phu nhân đột ngột nhìn ta:
“Giấu mà không báo là ta không đúng. Nhưng con đến người cứu mạng mình là ai cũng không nhận ra, chẳng lẽ không hề có lỗi?”
“Sai ở đâu?”
Bùi Tuân tựa lưng ghế thái sư, ngón tay thờ ơ gõ từng nhịp lên bàn trà, mỗi tiếng đều như chuông cảnh tỉnh nện vào thể diện Bùi phu nhân.
“Nàng hôn mê ba ngày, tỉnh lại chỉ nghe nói là Bùi gia cứu nàng.”
“Bùi Hoài Cẩn đem trâm hoa nàng làm rơi khi rơi xuống nước tới trả, vô hình trung đã nhận lấy ân cứu mạng ấy.”
“Bùi Hoài Cẩn khi ấy sáu tuổi, không thể tự có chủ ý lớn như vậy. Lục tiểu thư còn nhỏ, càng không hiểu toan tính danh lợi.”
Hắn khẽ cười, nhẹ thôi mà khiến Bùi phu nhân run lên:
“Chị dâu nghĩ lại xem. Rốt cuộc người sai là ai?”
Bùi phu nhân chột dạ:
“Đều là trùng hợp, không phải cố ý tính toán.”
Bà lại vội nhìn ta:
“Hoài Cẩn không cưỡng nổi lời ngon tiếng ngọt, nhất thời hồ đồ, là nó có lỗi với con trước.”
“Nhưng ta biết trong lòng nó có con, chỉ vì quá trọng thể diện.”
“Uyển Hoa, có thể nhìn vào hơn mười năm tình nghĩa, cho Hoài Cẩn một cơ hội lựa chọn rồi hãy quyết định không?”
Ta ngước mắt, ánh nhìn lướt qua bàn tay bỗng siết chặt kia, rồi dứt khoát nói:
“Ta chỉ cần Bùi Tuân.”
Lời vừa dứt,
cửa phòng bị đẩy mạnh.
Ngoài cửa là Bùi Hoài Cẩn, sắc mặt lạnh như sắt…
07
“Dẫn người Lục gia đến tận cửa ép hôn, còn cố ý gọi nhị thúc về chống lưng cho nàng. Ỷ thế hiếp người như vậy, là hành vi của quý nữ kinh thành sao?”
Hắn xông tới, hất văng chén trà bên tay ta.
Mảnh sứ bắn tung tóe. Ta theo bản năng lùi lại tránh.
Trước mắt bỗng tối sầm.
Tấm cẩm cừu Bùi Tuân tung lên đã che kín ta từ đầu đến chân.
Vẻ tái nhợt vì kinh hoảng chưa tan trên mặt ta đập vào đôi mày đang trầm xuống vì giận dữ của hắn.
Bùi Hoài Cẩn hoàn toàn không biết gì, vẫn tự mình thao thao bất tuyệt:
“Ta và Vân Sanh đã lùi một bước. Hai người không phân lớn nhỏ, cùng ngày nhập môn. Nàng còn ép nàng ấy mất mặt trước người, sau đó lại bị lời đời dị nghị, thân nhân trách mắng. Hôm nay nàng ấy suýt treo cổ, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Hận ý trong mắt Bùi Hoài Cẩn như lưỡi dao, từng tấc từng tấc cắt lên mặt ta:
“Từ sau lần rơi xuống nước lúc năm tuổi, nàng đã theo sau ta suốt hơn mười năm. Cả kinh thành ai chẳng biết, rời ta nàng còn chẳng sống nổi.”
“Mấy năm qua để lấy lòng ta, trân bảo nàng tặng chất đầy cả kho. Bây giờ thật sự buông hôn sự này, nàng cam tâm sao?”
“Hơn nữa, nàng không cha không mẹ dạy dỗ, hành vi phóng túng. Nhiều lần đêm khuya mới từ Hầu phủ trở về phủ Tướng quân, thanh danh sớm đã chẳng còn.”
“Rời ta ra, còn ai dám nhặt một đôi giày rách?”
Hơi thở ta nghẹn lại. Trong gương đồng hiện lên gương mặt trắng bệch của chính mình.
Ngay sau đó.
Bốp!
Một cái tát hung hãn của Bùi Tuân giáng thẳng lên mặt Bùi Hoài Cẩn.