Chương 5 - Báo Thù Vì Một Đứa Con
Tôi dửng dưng nhìn anh ta:
“Anh không phải có bản lĩnh hô mưa gọi gió với đám họ hàng hút máu của anh sao? Sao đến cả một triệu tệ viện phí cỏn con cũng không lấy ra nổi thế?”
“Đinh Ninh, sự chịu đựng của anh có giới hạn thôi, em đừng ép anh, nếu không anh sẽ ly hôn với em.”
Tôi bình thản lôi tờ giấy thỏa thuận ly hôn vừa nhờ luật sư gửi tới, ném thẳng lên bàn.
“Ký đi, chẳng phải anh muốn ly hôn sao?”
Sắc mặt Lục Phong đột ngột biến đổi.
Đúng lúc này, đám cô dì chú bác chen lấn ùa vào phòng.
“Chuyện gì thế cháu trai, nó muốn ly hôn à?”
Lục Phong mặt mũi khó coi, nhìn tôi chằm chằm.
Ông bác cả chộp lấy cây bút trên bàn dúi vào tay Lục Phong:
“Cái con tiện nhân này tao chướng mắt từ lâu rồi, mày mau ly hôn với nó đi!”
Bà dì cả trừng mắt hùa theo: “Đúng thế, ly hôn không phải chỉ để chia một triệu tệ sao, để chúng tôi gom lại cho Tiểu Yến.”
Rồi bà ta lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh bợ: “Chỉ là… lúc đó cháu nhớ tăng lương cho các bác các dì là được.”
Lục Phong ngớ người, thấy tôi không thèm phản ứng, anh ta gật đầu bừa: “Dạ, dì cả và mọi người gom trước cho cháu một triệu tệ. Đến lúc đó, cháu sẽ tăng… tăng lương cho mọi người.”
Nghe xong, ông bác cả và đám người kia không nói hai lời, bắt đầu bấm điện thoại chuyển khoản rào rào.
Ông bác hai say khướt cười hềnh hệch: “Thằng quỷ sứ, lúc đó phải trả cho các cậu hai mươi nghìn tệ một tháng đấy nhé.”
“Còn nữa, đám con cái của tụi tao cũng đang làm trong công ty của mày, cũng phải tăng lương cho chúng nó nữa đấy.”
Bà dì hai giơ màn hình điện thoại lên: “Đúng rồi cháu trai, mấy đứa em họ của cháu cũng phải được thăng chức tăng lương đấy nhé.”
Nhìn một triệu tệ vừa được chuyển đến đầy đủ trong điện thoại, Lục Phong lườm tôi một cái cháy máy rồi vội vàng chạy đi nộp viện phí.
Đám họ hàng lếch thếch bám theo sau: “Cháu trai à, đây toàn là tiền dưỡng già của các bác các dì, cháu đừng có quên ân huệ này nhé.”
Một lát sau, Lục Phong đóng tiền xong quay lại. Anh ta cụp mắt xuống, nói: “Đinh Ninh, chuyện này coi như bỏ qua tạm thời anh sẽ không ly hôn với em.”
“Sao lại không ly hôn? Bắt buộc phải ly hôn với nó!”
Lục Phong nhìn đại đội họ hàng đang bám đuôi theo mình, rồi lại dùng ánh mắt van lơn nhìn tôi.
Bà dì cả đã cầm sẵn tờ giấy thỏa thuận ly hôn dí thẳng vào mặt anh ta:
“Nó có cái gì tốt đẹp đâu, lại còn tịt đẻ rồi, nhà mình hoàn toàn có thể tìm người khác tốt hơn.”
Bà dì hai mỉa mai: “Đúng thế, hôm nay mà mày không ly hôn thì mày không phải cháu tao.”
Tôi bình tĩnh nhìn Lục Phong:
“Ký đi, rồi còn về mà tăng lương cho đám họ hàng cho anh vay tiền nữa kìa.”
“Ôi dào, chậc chậc, người ta phải moi hết cả vốn liếng ra để gom tiền phẫu thuật cho mẹ anh đấy.”
Lục Phong mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nghiến răng nghiến lợi: “Đinh Ninh, anh đã nói là anh không ly hôn.”
Nhưng ông bác cả tính tình cục súc, kéo mạnh tay Lục Phong một cái, ký luôn chữ ký rồng bay phượng múa của Lục Phong lên giấy ly hôn.
Tôi đưa tay rút lấy tờ thỏa thuận, quay số gọi thẳng cho công ty.
“Đúng, tìm lý do sa thải toàn bộ nhân viên có quan hệ họ hàng với Lục Phong, và đuổi việc luôn cả Lục Phong.”
“Nhớ kỹ, những người bị sa thải này tuyệt đối không đền bù hợp đồng (N+1).”
“Dù sao cũng toàn là lũ sâu mọt cả tháng chẳng đi làm ngày nào.”
“Công ty không kiện đòi lại tiền lương đã trả là may phúc cho họ lắm rồi.”
Bà dì cả nghe tôi gọi điện thoại thì “Phụt” cười phá lên.
“Mày đừng nói nữa, con tiện nhân này diễn cũng giống lắm.”
Ông bác cả hừ lạnh: “Người không biết lại tưởng nó là giám đốc công ty cơ đấy.”
Bác hai thì say xỉn đang đứng lẩm bẩm nói mớ. Dì hai vừa ngắm bộ móng tay mới làm vừa bĩu môi:
“Cái bộ dạng hèn mọn của nó mà là sếp tổng, thì mấy đứa con nhà tao đã làm Tỉnh trưởng hết rồi.”