Chương 2 - Báo Thù Trong Cung
Quý phi giật phắt chiếc vòng, cầm lên ngắm qua rồi giơ tay, ném mạnh xuống nền.
Vòng ngọc đỏ thẫm như máu vỡ “choang” một tiếng, gãy thành mấy đoạn; những mảnh vụn nhỏ hơn còn bắn tung tóe, rạch toạc mắt cá chân ta.
Quý phi nhặt lên mảnh lớn nhất, áp sát vào má ta.
“Năm đó tỷ tỷ nàng, chắc cũng dựa vào gương mặt này mới được liếc thêm vài mắt, kết cục thì sao? Chết đến chẳng còn nổi một thân xác nguyên vẹn, nàng còn không an phận hơn cả nàng ta…” Giọng nàng hạ xuống rất thấp, lạnh buốt, “Nàng nói xem, nếu ta hủy gương mặt này của nàng, hoàng thượng còn thèm nhìn nàng thêm một lần không?”
Ta quỳ trên đất, hai tay bị bẻ quặt ra sau giữ chặt, không sao nhúc nhích, chỉ có thể ngửa đầu nhìn nàng.
Hoàng thượng trước khi rời đi đêm qua đã nói, hạ triều xong sẽ sang thăm ta.
Tính thời gian, hoàng thượng hẳn sắp đến rồi.
Vở kịch lớn giữa Quý phi và ta, hai người diễn cho ai xem, dĩ nhiên cũng phải để hoàng thượng tận mắt chứng kiến.
Ta nhìn vào mắt Quý phi, nhếch môi cười khiêu khích một cái.
Quý phi bị nụ cười ấy kích đến giật thót giữa mày, vẻ độc ác trong mắt càng dày, cổ tay nhấc lên, nhằm thẳng mặt ta mà rạch mạnh xuống.
Đúng lúc này, bên ngoài có người xướng: “Hoàng thượng giá đáo—”
Quý phi hoảng hốt, không ngờ hoàng thượng lại đến ngay lúc này.
Ta nhân cơ hội hất văng hai bà mụ, ngã sụp xuống đất, vừa lau nước mắt vừa giả bộ bộ dạng chịu uất ức tột cùng.
Quý phi cũng vội ném mảnh vỡ đi, bước nhanh tới trước hoàng thượng, giọng đã kịp khoác lên lớp tủi thân vừa vặn.
“Hoàng thượng!” Nàng uyển chuyển cúi lạy, đầu ngón tay hơi run run chỉ về phía ta, “Ngài cuối cùng cũng đến rồi! Nghi tần thật quá lớn mật! Thần thiếp chỉ tới dạy nàng vài câu quy củ, nàng chẳng những không nghe, còn ra tay tát thần thiếp!”
Nàng nghiêng mặt, phô trọn dấu bàn tay, hốc mắt nói đỏ liền đỏ, “Thần thiếp nhất thời tức giận, sai người trừng phạt nhẹ một chút, nàng lại giãy giụa chống cự, làm rơi vỡ vật ngự tứ. Thần thiếp hoảng sợ không biết phải bẩm báo với hoàng thượng thế nào đây.”
Nói xong, nàng buồn bã cúi đầu, bờ vai khẽ run, như thể chịu oan khuất và kinh hãi tày trời.
Hoàng thượng không lên tiếng ngay, ánh mắt trước tiên rơi vào đống ngọc vỡ kia, trong đáy mắt không thấy rõ cảm xúc, rồi chậm rãi lướt qua Quý phi, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Ta ngồi bệt dưới đất, búi tóc rối loạn, y phục vì vừa giãy giụa cũng xộc xệch đôi chút.
Bộ dạng này, chẳng cần mở miệng hoàng thượng cũng biết đã xảy ra chuyện gì; vào những lúc thế này, nhận lỗi vĩnh viễn dễ khiến hoàng thượng thương xót hơn là giải thích.
Ta ngẩng mặt, nước mắt chẳng báo trước đã ứa tràn.
Ta sụt sịt, giọng nghẹn ngào nói: “Quý phi nương nương nói đúng, đều là lỗi của thần thiếp.”
Ta vùi mặt thật sâu, vai co rúm: “Nương nương hỏi xin chiếc vòng, thần thiếp lẽ ra phải lập tức tháo xuống, hai tay dâng lên. Đó là vật ngự tứ, thần thiếp không xứng đeo, để nương nương đeo mới là phải đạo. Thần thiếp không nên che giữ, mới chọc giận nương nương, làm vỡ chiếc vòng…”
Giọng ta nghẹn lại, đầu cúi càng thấp: “Tất cả đều là lỗi của thần thiếp, xin hoàng thượng ngàn vạn lần đừng trách tội nương nương, thần thiếp nguyện chịu mọi hình phạt.”
Quý phi không ngờ ta lại nói như vậy, chỉ vào ta tức tối mắng, buột miệng: “Con tiện nhân! Nàng nói bậy bạ gì thế?!”
Nàng quay sang hoàng thượng, vội giải thích: “Hoàng thượng, nàng ta đang bịa đặt, chiếc vòng rõ ràng là do chính nàng ta tự làm rơi…”
“Đủ rồi.”
Dung Tịch ngắt lời Quý phi.
Ngài sải mấy bước tới, dừng trước mặt ta, đỡ ta đứng dậy.
Chân ta vẫn mềm nhũn, phải dựa vào cánh tay ngài chống đỡ mới miễn cưỡng đứng vững, vậy mà nước mắt lại rơi càng dữ.
Dung Tịch nhìn Quý phi, giọng nhàn nhạt: “Quý phi, vật ngự tứ trẫm ban cho nàng còn ít sao?”
Quý phi rùng mình một cái, chân mềm quỵ xuống: “Hoàng thượng minh giám! Là nàng ta ra tay trước, nhục mạ đánh thần thiếp, thần thiếp mới động thủ! Trong cung xưa nay nghiêm trị kẻ phạm thượng, thần thiếp quản trị hậu cung nhiều năm, khi nào từng bị…”
Dung Tịch lại cắt ngang lời nàng, trong giọng lộ ra một tia mất kiên nhẫn: “Hôm nay nàng làm hư hại ngự vật, tự ý dùng hình, điều nào là dáng vẻ nên có của người quản lục cung?”
Quý phi hoàn toàn hoảng loạn: “Hoàng thượng! Thần thiếp một mực giữ đúng cung quy, hôm nay thật sự là bị con tiện nhân này…”
“Truyền chỉ,” hoàng thượng không thèm nhìn nàng nữa, nói với tổng quản thái giám bên cạnh, “Quý phi họ Triệu, ngôn hành thất thố, thất lễ mất thể thống, từ hôm nay bị cấm túc tại Trường Xuân cung để tự kiểm điểm. Không có ý chỉ của trẫm, không được bước ra khỏi cửa cung nửa bước.”
“Hoàng thượng!” Quý phi thất thanh kêu lên, cả mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Hoàng thượng đã xoay người, cánh tay vẫn hờ đỡ lấy ta, giọng dịu xuống: “Bị dọa rồi à? Về để thái y xem qua.”
Trong ngữ khí không nghe ra quá nhiều cảm xúc, nhưng từng lời đều là ý che chở.
Ta được nửa đỡ nửa dìu, chậm rãi đi vào nội điện.
Sau lưng, là tiếng nức nở bị đè nén của Quý phi.
Ta hạ mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khoái ý.
Triệu Quý phi, vở kịch hay mới chỉ vừa bắt đầu, những gì ngươi đã làm với a tỷ ta, ta sẽ đòi lại trên người ngươi gấp ngàn lần, vạn lần.
Đêm ấy, Dung Tịch lại đến Chiêu Dương điện.
Dưới ánh nến, ánh mắt hắn dừng trên cổ chân ta đang quấn lớp sa mỏng, khẽ vuốt tóc ta.
“Còn đau không?” Giọng hắn ôn hòa.
Ta lắc đầu, hạ mắt: “Tạ hoàng thượng quan tâm, đã không sao nữa rồi.”
Hắn cười cười, từ trong tay áo lại lấy ra một vật, kéo tay ta, đeo vào.
Chạm vào lạnh buốt nặng trĩu, lại là một chiếc vòng huyết ngọc.
Chiếc này, màu sắc còn đậm hơn chiếc ban sáng rất nhiều, đỏ đến gần như ngả đen, dưới ánh nến chiếu vào, lại giống như máu tươi đang lưu động.
“Thích không?” Hắn vuốt ve cổ tay ta.
Ta ngẩng đầu, nặn ra một nụ cười vừa mừng vừa sợ: “Hoàng thượng ban gì, thiếp đều thích, màu này thật đặc biệt.”
“Thích là được.” Hắn dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.
Sau đó hắn ngồi dậy khỏi giường: “Đã thích như vậy, trẫm đưa nàng đi xem một nơi.”
Tim ta khẽ giật: “Muộn thế này rồi, hoàng thượng định đi đâu?”
“Một nơi thú vị.” Dung Tịch khoác ngoại bào, lại cầm một chiếc áo choàng dày quấn kín cho ta.
Hắn không gọi bất kỳ cung nhân nào theo hầu, chỉ xách một chiếc đèn sừng dê ánh vàng lờ mờ, dắt ta ra cửa sau của Chiêu Dương điện.
Đêm tối dày đặc, cung đạo yên lặng không tiếng động.