Chương 6 - Bảo Mẫu Đáng Thương Hay Giấc Mơ Đổ Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh và Liễu Thanh Hà chỉ là tình một đêm. Anh chỉ muốn xác nhận xem rốt cuộc mình có bệnh hay không. Anh không có tình cảm với cô ta.”

“Anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với em. Người anh yêu từ đầu đến cuối vẫn là em. Đời người còn dài, đừng vì một sai lầm mà kết án tử hình anh, được không?”

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo:

“Bùi Vũ, anh biết tôi là người có bệnh sạch sẽ, trong tình cảm cũng vậy.”

“Đã bẩn thì là bẩn, không thể cần được nữa.”

Mắt anh ta lập tức đỏ lên, cảm xúc hoàn toàn bùng nổ:

“Chẳng lẽ em cảm thấy bản thân mình không có chút lỗi nào sao?”

“Mấy năm nay, anh sống dưới cái bóng của em và nhà họ Mạnh, đến thở cũng thấy ngột ngạt!”

“Ở bệnh viện, anh trai em lúc nào cũng giám sát anh, hơi không vừa ý là chỉ tay năm ngón!”

“Còn em nữa! Em rõ ràng rất để ý chuyện anh không thể sinh con, sau lưng đã hỏi bao nhiêu chuyên gia, em thật sự nghĩ anh không biết à?”

“Anh chỉ muốn có một người chịu lắng nghe anh nói, an ủi anh, cho anh một chút ấm áp. Anh sai sao?!”

“Em có thể dịu dàng hiểu chuyện như Thanh Hà không? Em không thể! Em chỉ biết lạnh lùng chỉ trích anh!”

Anh ta vừa trách móc vừa móc mỉa, càng nói càng cảm thấy mình có lý.

Cuối cùng thậm chí nghẹn ngào nói:

“Mạnh Tuyết, em không có trái tim, em chính là một con quái vật máu lạnh!”

Sau mấy ngày tự xây dựng tâm lý, tôi đã hoàn toàn rút khỏi vở kịch hoang đường này.

Nội tâm bình tĩnh đến mức không còn gợn sóng.

Tôi chỉ thấy khó hiểu.

“Nếu Liễu Thanh Hà tốt trăm bề như vậy, anh còn quay lại tìm tôi làm gì? Anh muốn gì ở tôi?”

“Tôi và nhà họ Mạnh chẳng phải đều là thứ anh ghét nhất sao? Không đến mức anh còn muốn lợi dụng thứ này chứ?”

Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy đau khổ và không cam lòng:

“Vì anh yêu em, Mạnh Tuyết. Anh yêu em, như vậy còn chưa đủ sao?”

Nói xong, anh ta che mặt khóc lớn.

Tiếng khóc át cả tiếng mưa, nhưng tôi vẫn không hiểu anh ta lấy tư cách gì để đau lòng như vậy.

Người phản bội hôn nhân là anh ta.

Người tùy ý giẫm đạp lên tấm chân tình của tôi cũng là anh ta.

Người hết lần này đến lần khác bảo vệ Liễu Thanh Hà trước mặt tôi, vẫn là anh ta.

“Bùi Vũ, tình yêu của anh quá rẻ mạt, tôi không cần nữa.”

Chương 10

Nói xong, tôi đi vào trong cổng.

Không nhìn lại anh ta đang gào khóc thêm lần nào.

Vài ngày sau, vụ ly hôn của tôi và Bùi Vũ chính thức mở phiên tòa.

Suốt quá trình, anh ta chỉ tê dại gật đầu, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về việc phân chia tài sản.

Cho đến khi thẩm phán tuyên bố ly hôn có hiệu lực, anh ta mới hoảng hốt nhìn tôi:

“Tiểu Tuyết, chúng ta thật sự kết thúc rồi sao?”

Tôi khẽ mỉm cười:

“Đừng quên đi nhận giấy ly hôn.”

“Đợi đến ngày anh và Liễu Thanh Hà kết hôn, tôi sẽ tặng anh một món quà lớn.”

Anh ta suy sụp nhắm mắt:

“Được.”

Bùi Vũ đã đen danh đến mức không công ty tử tế nào dùng anh ta.

Anh ta cũng mất hết ý chí, tìm một công việc giao đồ ăn bán thời gian.

Bố mẹ Liễu Thanh Hà lấy việc nhảy lầu ra uy hiếp, yêu cầu Bùi Vũ cưới Liễu Thanh Hà.

Cuối cùng Bùi Vũ thỏa hiệp. Chưa đầy mấy ngày sau, anh ta và Liễu Thanh Hà đã đăng ký kết hôn.

Không tổ chức đám cưới, vì không có tiền.

Ngày nhận giấy đăng ký kết hôn, tôi gửi cho Bùi Vũ một bản báo cáo xét nghiệm ADN.

Cặp con trai sinh đôi của Liễu Thanh Hà, cha ruột về mặt sinh học là chồng cũ của cô ta.

Chúng căn bản không phải con của Bùi Vũ.

Tôi nhịn đến lúc họ kết hôn mới vạch trần, chính là muốn để anh ta cũng nếm thử cảm giác đột ngột bị phản bội là như thế nào.

Tôi muốn anh ta biết, nỗi đau này là vết thương cả đời cũng không lành được.

Mặt Bùi Vũ lập tức trắng bệch. Giấy đăng ký kết hôn trong tay rơi “bộp” xuống đất.

Còn chưa kịp hoàn hồn, thư yêu cầu bồi thường của luật sư do anh trai tôi gửi đến đã theo sát phía sau.

Vì anh ta vi phạm thỏa thuận cược hiệu suất với bệnh viện, gây ra khoản lỗ khổng lồ, cần bồi thường một trăm triệu tệ, thời hạn thanh toán trong vòng một tháng.

Trước mắt Bùi Vũ tối sầm, anh ta ngã thẳng xuống đất.

Liễu Thanh Hà thấy sự việc bại lộ, lại biết Bùi Vũ gánh khoản nợ khổng lồ, ngay trong đêm đã mang cả nhà bỏ trốn.

Bùi Vũ hôn mê trong bệnh viện vài ngày, lại nợ thêm một khoản viện phí.

Khi về nhà, anh ta mới phát hiện căn nhà đã được cho người khác thuê.

Ngoài vài chiếc đồng hồ và túi xách có giá trị bị Liễu Thanh Hà cuỗm đi, toàn bộ quần áo của anh ta đều bị vứt cạnh thùng rác bên đường.

Bùi Vũ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, vô lực ngồi sụp xuống cạnh thùng rác.

Từ đó, anh ta trở thành kẻ lang thang.

Anh ta lang bạt khắp nơi trong cả nước, dựa vào ăn xin và nhặt rác để miễn cưỡng sống qua ngày.

Hai năm sau, tôi nhìn thấy anh ta trên một bản tin xã hội.

Anh ta tìm được Liễu Thanh Hà. Cô ta lại bám được vào một người đàn ông học thức cao, lừa đối phương ly hôn, còn khiến người đó cam tâm tình nguyện nuôi năm đứa con trai giúp cô ta.

Thấy Bùi Vũ nhìn chằm chằm mình, cô ta không nhận ra anh ta, ngược lại còn che mũi, mặt đầy ghét bỏ:

“Lão ăn mày già không biết xấu hổ, nhìn tôi làm gì? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, ghê tởm!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)