Chương 16 - Báo Cáo Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ta như bám được thứ gì đó, lập tức đứng dậy.

“Anh.”

Cố Hoài Chu đi đến, sắc mặt rất trầm.

“Chẳng phải anh đã bảo em đừng tìm cô ấy nữa sao?”

Tống Tri Dao khóc dữ hơn.

“Em chỉ muốn xin lỗi.”

“Bây giờ em thật sự không còn gì nữa.”

“Tài khoản mất rồi, khoa cũng tạm đình chỉ em.”

“Em không biết sau này phải làm sao.”

Cô ta nhìn Cố Hoài Chu, trong giọng mang theo sự sắc nhọn sau khi suy sụp.

“Khi đó rõ ràng anh nói đây là chuyện chung của vợ chồng hai người, anh có thể quyết định.”

“Anh nói cô ấy sẽ không biết.”

“Anh nói chỉ cần che thông tin là không sao.”

Trong quán cà phê có người nhìn sang.

Cố Hoài Chu đứng đó, sắc mặt trong chớp mắt xám đi.

Tống Tri Dao còn muốn nói tiếp.

“Anh, em tin anh nên mới…”

“Đủ rồi.”

Giọng Cố Hoài Chu rất thấp.

Anh nhìn tôi, trong mắt giống như có thứ gì đó cuối cùng cũng bị nghiền nát.

“Là vấn đề của anh.”

“Tài liệu là anh đưa.”

“Giấy ủy quyền là anh ký.”

“Em nghĩ anh có thể quyết định là vì anh đã khiến em nghĩ như vậy.”

Tống Tri Dao sững người.

Có lẽ cô ta không ngờ Cố Hoài Chu sẽ nhận hết trách nhiệm trước mặt tôi.

Nhưng trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm.

Anh đã thừa nhận.

Điều đó rất tốt.

Nhưng khi lời thừa nhận đến quá muộn, nó cũng chỉ là gọi đúng tên đống đổ nát thêm một lần.

Tôi đứng dậy.

Tống Tri Dao theo phản xạ nhìn tôi.

“Chị Văn Tang, em thật sự…”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô không bị hủy hoại vì tôi.”

“Cô bị hủy hoại vì cô cho rằng nỗi đau của người khác có thể bị cô lấy ra kể.”

Mặt cô ta trắng bệch.

Tôi cầm túi lên.

Cố Hoài Chu định đi theo, bị tôi giơ tay ngăn lại.

“Đừng theo.”

Anh dừng lại.

Khi tôi đi ra khỏi quán cà phê, điện thoại vang lên.

Bệnh viện gửi thông báo.

【Cô Văn, vui lòng xác nhận người liên hệ trong thỏa thuận lưu trữ phôi đông lạnh và ý định lưu trữ tiếp theo trong tuần này.】

Tôi đứng bên lề đường, gió thổi khiến mắt cay xè.

Hai phôi ấy vẫn nằm trong bình nhiệt độ thấp của bệnh viện.

Yên lặng.

Mong manh.

Không ai biết chúng có tương lai hay không.

Nhưng ít nhất lần này, tôi không muốn bất kỳ ai thay tôi quyết định nữa.

13

Ngày đến bệnh viện, thời tiết rất đẹp.

Mẹ dậy sớm nấu cháo.

Bà sợ tôi không ngon miệng nên chỉ múc một bát nhỏ, bên cạnh đặt nửa quả trứng đã bóc vỏ.

Khi tôi ngồi xuống, bà đẩy bình giữ nhiệt sang.

“Hôm nay mang theo cái này.”

Tôi nhận lấy.

Vẫn là chiếc bình cũ.

Mép túi bọc bình đã hơi mòn, là thứ hồi đại học tôi mua tặng bà.

Bây giờ nó theo tôi chạy đến bệnh viện, đựng nước ấm, cũng đựng chút hiện thực cuối cùng đã đỡ lấy tôi trong khoảng thời gian này.

Trước khi ra khỏi nhà, tôi kiểm tra lại túi hồ sơ một lần.

Căn cước.

Thẻ khám bệnh.

Thỏa thuận lưu trữ phôi đông lạnh.

Phiếu xác nhận thay đổi người liên hệ.

Những điều cần chú ý do luật sư đưa.

Và mảnh tờ giấy hẹn chuyển phôi đã bị xé.

Ban đầu tôi muốn vứt nó đi.

Cuối cùng vẫn đặt vào.

Không phải không nỡ buổi sáng đã bị hủy ấy.

Mà muốn nhớ mình đã kéo bản thân trở về từ đâu.

Bệnh viện rất đông người.

Trong thang máy có một đôi vợ chồng trẻ, người phụ nữ đặt tay lên bụng dưới, người đàn ông cầm áo khoác và cốc nước giúp cô ấy.

Họ đứng rất gần nhau, nhỏ giọng nói gì đó.

Tôi đứng trong góc, không cố ý tránh đi.

Trước đây nhìn thấy cảnh này, tôi sẽ khó chịu.

Bây giờ cũng vậy.

Chỉ là nỗi khó chịu ấy không còn kéo tôi quay về nữa.

Nó giống một cơn gió, thổi đến, lạnh một chút rồi đi qua.

Đến quầy, nhân viên nhận ra tôi.

Sau khi kiểm tra giấy tờ, cô ấy đẩy một phiếu xác nhận sang.

“Cô Văn, hiện tại cô lựa chọn tiếp tục lưu trữ, đúng không?”

“Đúng.”

“Trước mắt gia hạn một năm?”

“Vâng.”

Cô ấy cúi đầu nhập dữ liệu.

Tiếng bàn phím rất khẽ.

Mẹ đứng bên cạnh, giữ miệng túi hồ sơ mở ra để tôi lấy giấy tờ cho tiện.

Nhân viên lại hỏi:

“Người liên hệ nhận thông báo sau này vẫn là cô Mạnh Thanh Hòa, đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

Cô ấy đưa phiếu đã in cho tôi.

“Ký ở đây.”

Tôi cầm bút.

Khi đầu bút chạm vào giấy, tôi bỗng nhớ đến lần đầu tiên ký tên ở đây ba năm trước.

Khi đó Cố Hoài Chu đứng sau lưng tôi, trong tay cầm một xấp giấy.

Bác sĩ nói quy trình phức tạp, bảo chúng tôi mang về từ từ xem.

Tôi đọc đến hoa mắt, hỏi anh: “Những thứ này có nhiều quá không?”

Anh nói: “Không sao, anh sẽ đi cùng em từng bước một.”

Sau đó chúng tôi thật sự đi từng bước.

Kích trứng.

Chọc hút trứng.

Đông lạnh.

Thanh toán.

Tái khám.

Thất bại.

Thử lại một lần nữa.

Tôi không thể nói ba năm ấy đều là giả.

Thứ giả dối không thể chống đỡ lâu như vậy.

Chỉ là có những điều từng là thật, về sau bị chính tay anh đưa cho người khác.

Vì vậy chúng không còn có thể bảo vệ tôi nữa.

Tôi ký xong tên, đưa phiếu lại.

Nhân viên đóng dấu.

“Xong rồi.”

“Sau này nếu có bất kỳ thay đổi nào về ý định lưu trữ hoặc chuyển phôi, hệ thống sẽ thông báo cho cô và cô Mạnh.”

Tôi đặt giấy xác nhận vào túi hồ sơ.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng không đột nhiên nhẹ nhõm.

Cũng không có cảm giác buông bỏ như tưởng tượng.

Chỉ là một thứ đã treo lơ lửng rất lâu cuối cùng cũng rơi vào chính tay tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)