Chương 1 - Bảo Bối Bị Lãng Quên Từ Nhỏ
Thầy bói nói với bố mẹ giàu nhất thành phố của tôi rằng từ nhỏ tôi đã có mức độ hiện diện cực thấp.
Mẹ tôi bật cười: “Có thể thấp đến mức nào chứ?”
Bố tôi cũng lắc đầu: “Dù có ít được chú ý đến đâu thì vẫn là bảo bối của bố.”
Kết quả, một tuần sau khi xuất viện, họ mới đột nhiên nhớ ra mình quên mang con về.
Nhưng lúc ấy tôi đã bị cô lao công tưởng là rác rồi quét ra khỏi bệnh viện từ lâu.
Từ đó về sau, tôi ăn cơm chẳng có ai thu tiền, làm bài tập chẳng có ai thu bài.
Ngay cả khi bị bắt cóc,
đám bắt cóc cũng nhất quyết không nhìn thấy tôi đang ngồi trong góc, đếm người đến mười lần vẫn tưởng gặp ma, sợ đến mức ngay trong đêm chạy đi xuất gia.
Tôi đói đến không chịu nổi, chỉ đành lần theo định vị tự đi bộ về nhà, tiện thể báo cảnh sát.
Lúc cảnh sát trao tiền thưởng vì hành động nghĩa hiệp, trong ảnh chỉ có một mảng làm mờ.
Mãi đến khi bố mẹ ruột kéo biểu ngữ đến nhận tôi về biệt thự.
Tối hôm đó, thiên kim giả Tô Dao Dao khóc lóc gõ cửa phòng bố mẹ, cho họ xem cánh tay bị rạch.
“Chị không hài lòng vì em chiếm thân phận của chị, nên dùng kéo rạch em, còn bắt em cút ra ngoài…”
Anh trai dẫn theo bố mẹ đang nổi trận lôi đình đá tung cửa phòng tôi, định dạy tôi quy củ.
Nhưng trong phòng lại không có một bóng người.
Mọi người lục tung đồ đạc tìm suốt nửa tiếng, cuối cùng mới nhìn thấy tôi đang ngồi thiền phía sau cây phát tài trong góc tường, trên đầu còn đội một chiếc lá.
Không khí lập tức chết lặng.
Tôi dè dặt thò đầu ra:
“Thật ra… từ tối qua em vẫn luôn ở đây, vừa rồi mọi người còn giẫm lên em bốn lần.”
Gương mặt anh trai cứng đờ, bố mẹ kinh ngạc quay sang nhìn Tô Dao Dao:
“Dao Dao, con còn chẳng nhìn thấy chị con ở đâu, vậy nó rạch con bị thương kiểu gì?”
1
Tô Dao Dao lau nước mắt, đưa cánh tay đến trước mặt mẹ.
“Chị không ở trong phòng không có nghĩa là vừa rồi chị chưa từng tới.”
“Chị ấy ra vào chẳng ai chú ý, ai biết có phải chị ấy nhân lúc con không để ý rồi rạch con hay không.”
Tô Kiêu Trạch lập tức tiếp lời: “Đúng, từ nhỏ nó đã lớn lên bên ngoài, ai biết nó có thể làm ra chuyện gì.”
“Dao Dao sẽ không lấy loại chuyện này ra vu oan cho người khác.”
Mẹ nhìn tôi nhưng không lập tức lên tiếng.
Bố cau mày nói: “Nhưng vừa rồi nó nói tối qua nó đã ở đây rồi.”
Tô Dao Dao cắn môi hỏi: “Bố, có phải chị không thích con không?”
“Chị đã trở về rồi, con có thể nhường vị trí, mọi người đừng vì con mà cãi nhau.”
Tô Kiêu Trạch sa sầm mặt, bước tới túm lấy cổ tay tôi.
“Tô Chiêu, cô nghe cho kỹ, Dao Dao đã ở trong nhà này mười tám năm, không phải cô vừa về một ngày là có thể đuổi em ấy đi.”
“Nếu cô còn muốn ở lại thì xin lỗi em ấy trước đi.”
Anh ta kéo mạnh, tôi loạng choạng nửa bước, chiếc dép rơi xuống đất.
Hai người giúp việc nhỏ giọng bàn tán.
“Vừa mới về đã gây chuyện, đúng là chẳng bớt lo được.”
“Bình thường cô Dao Dao mềm lòng nhất, chắc chắn là bị bắt nạt rồi.”
Tôi nhìn vết thương một cái, mép vết cắt rất đều, không giống vết cào: “Không phải tôi.”
Tô Kiêu Trạch cười khẩy: “Không phải cô, chẳng lẽ là Dao Dao tự rạch mình?”
“Tô Chiêu, cô có thể làm nên sóng gió gì chứ, đừng nghĩ mình thông minh quá.”
Tô Dao Dao cúi đầu: “Anh, anh đừng nói chị như vậy, có lẽ chị chỉ thiếu cảm giác an toàn thôi.”
Cô ta tiến lại gần tôi, đưa tay ôm tôi.
Tôi không tránh.
Ngón tay cô ta móc vào chiếc trâm cài hình ong mật cũ trên cổ áo tôi, khẽ giật một cái.
Chiếc trâm rơi xuống đất, lăn đến bên chân Tô Kiêu Trạch.
Tô Dao Dao lùi nửa bước, che miệng.
“Chị, sao chị vẫn còn đeo chiếc trâm cũ thế này?”
“Có phải chị cố ý đeo mãi để bố mẹ thương chị không?”
Tô Kiêu Trạch giẫm một chân lên chiếc trâm, lớp vỏ lập tức nứt ra.
Tôi cúi xuống nhặt, anh ta dùng chân nghiến chặt chiếc trâm.
“Loại đồ này đừng mang vào nhà họ Tô.”
Chiếc trâm là thứ cảnh sát Trần nhét cho tôi trên đường tôi trở về nhà.
Chú ấy nói sợ sau này tôi lại xảy ra chuyện mà chẳng ai phát hiện.
Bên trong có thiết bị định vị và sao lưu lên đám mây, chú bảo tôi tuyệt đối đừng tháo ra.
Tôi nhặt chiếc trâm lên, lau sạch bụi.
Tô Dao Dao nhìn chiếc trâm: “Nếu chị thích thì ngày mai em mua cái mới cho chị.”
Tô Kiêu Trạch nói: “Cô ta không xứng dùng đồ mới, học quy củ trước rồi tính.”
Mẹ nói: “Chiêu Chiêu, Dao Dao bị thương rồi, con cúi đầu trước đi.”
“Đừng khiến gia đình không được yên.”
Bố nói: “Đều là người một nhà, không cần làm ầm lên.”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
Tôi cài chiếc trâm trở lại cổ áo: “Xin lỗi.”
Tô Dao Dao nép vào lòng mẹ.
Tô Kiêu Trạch chỉ ra cửa: “Tối nay cô ngủ ở phòng chứa đồ tầng hai, phòng này tạm thời nhường cho Dao Dao.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Khóa cửa phòng chứa đồ đã hỏng, bên trong chất đầy ghế cũ và vali.
Quản gia ôm đến một chiếc chăn mỏng, muốn nói rồi lại thôi: “Đại tiểu thư, hay để tôi nói với ông chủ một tiếng?”
“Không cần.”
Tôi ấn nhẹ vào chiếc trâm, chấm đỏ lóe lên một cái.
Quản gia nhìn chằm chằm chiếc trâm: “Đây là…”
Ngoài cửa vang lên giọng Tô Kiêu Trạch: “Quản gia, bố mẹ bảo ông đi nấu trà an thần cho Dao Dao.”
“Đừng lãng phí thời gian vào cô ta.”
Quản gia cúi đầu đáp: “Vâng.”
Sau khi cửa đóng lại, tôi ngồi lên vali, đưa chiếc trâm lại gần tai.
Chiếc trâm phát ra một tiếng.
“Đồng bộ đám mây hoàn tất.”
2
Lúc ăn sáng, Tô Dao Dao đẩy bát cháo đến trước mặt tôi: “Chị, chuyện tối qua đã qua rồi.”
“Bát này em múc cho chị.”
Tô Kiêu Trạch cười nói: “Vẫn là Dao Dao hiểu chuyện.”
Tôi vừa chạm vào mép bát, Tô Dao Dao đã che miệng, sắc mặt trắng bệch.
“Chị, sao trong cháo lại có tôm khô?”
“Chị biết rõ em dị ứng hải sản mà.”
Tô Kiêu Trạch đập bàn đứng dậy: “Tô Chiêu!”
Tôi nói: “Là cô ấy đẩy cho tôi.”
Tô Dao Dao đỏ hoe mắt nói: “Chị, em chỉ muốn hòa thuận với chị thôi.”
“Nếu chị không thích em thì có thể nói thẳng, tại sao lại lấy mạng của em ra đùa?”
Mẹ kéo cô ta lại kiểm tra: “Mau gọi bác sĩ gia đình.”
Bố nói: “Chiêu Chiêu, con khiến bố quá thất vọng.”
Đám người giúp việc dừng tay, nhỏ giọng bàn tán.
“Cô Dao Dao đã chủ động làm hòa rồi mà cô ta còn như thế.”
“Dù sao cũng không lớn lên ở nhà họ Tô.”
Tô Kiêu Trạch đổ bát cháo vào thùng rác.
“Từ hôm nay cô không được lên bàn ăn nữa, đừng để Dao Dao nhìn thấy cô.”
Tôi đặt thìa xuống: “Được.”
Tô Dao Dao vừa lau nước mắt vừa nháy mắt với tôi.
Buổi chiều có vài người họ hàng đến nhà gặp tôi.
Lúc tôi xuống phòng khách, Tô Dao Dao đang dựa vào mẹ, trên tay đeo vòng ngọc phỉ thúy.
Cô hai đảo mắt quanh phòng mấy vòng mới nhìn thấy tôi, bĩu môi nói: “Đây là đứa vừa tìm về à?”
“Vừa rồi tôi còn chẳng nhìn thấy nó.”
Chú ba tiếp lời: “Không thích nói chuyện cũng tốt, đỡ ra ngoài làm mất mặt.”
Tô Kiêu Trạch ném túi giấy xuống bên chân tôi: “Thay đi.”
“Tối nay có tiệc gia đình, đừng ăn mặc nghèo nàn quá.”
Trong túi giấy là một chiếc váy dạ hội cũ đã bung chỉ, gấu váy còn dính vết bẩn.
Tô Dao Dao nói: “Chị đừng hiểu lầm, chiếc váy này em chỉ mặc một lần thôi.”
“Kích cỡ mới vẫn chưa chỉnh xong, chị mặc tạm chiếc này trước đi.”
Mẹ gật đầu: “Dao Dao suy nghĩ chu đáo.”
Tôi nhặt túi giấy lên: “Ừ.”
Cô hai nhìn thấy chiếc trâm thì cau mày: “Đây là cái gì?”
“Tiệc gia đình đừng đeo loại đồ thế này.”
Tô Dao Dao cười nói: “Chị quý nó lắm.”
“Hôm qua anh trai giẫm hỏng chiếc trâm, chị buồn rất lâu.”
Tô Kiêu Trạch nói: “Chỉ là miếng nhựa rách thôi.”
Anh ta đưa tay muốn giật chiếc trâm.
Tôi lùi lại một bước.
Tô Dao Dao nhìn tôi: “Chị, có phải chị vẫn trách anh không?”
“Tối qua anh cũng là vì muốn tốt cho em.”
Cô hai sa sầm mặt: “Vừa mới về đã bày sắc mặt?”
“Dao Dao thay cô ở nhà họ Tô mười tám năm, cô còn chưa biết đủ à?”
Chú ba nói: “Loại người này không thể chiều, thu hết đồ trên người nó lại.”
Tô Kiêu Trạch giật chiếc trâm xuống rồi ném vào bể cá.
Chiếc trâm chìm xuống đáy nước, đèn đỏ lóe lên một cái.
Phòng khách im bặt.
Tô Dao Dao che miệng: “Chị, xin lỗi, anh cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi.”
Tôi đi tới, thò tay vào bể nước.
Nước ngập qua cổ tay.
Cô hai lùi lại một bước: “Chẳng có chút giáo dưỡng nào.”
Tôi vớt chiếc trâm lên, lau khô rồi cài lại lên cổ áo.
Tô Kiêu Trạch nhìn chằm chằm tôi: “Tô Chiêu, cô không hiểu tiếng người à?”
“Hiểu.”
“Vậy tại sao còn đeo?”
Tôi nhìn anh ta: “Sợ mọi người không tìm thấy tôi.”
Không ai đáp lại.
Tô Dao Dao siết chặt ngón tay rồi cười nói: “Chị đúng là biết đùa.”
“Tối nay dự tiệc gia đình chị đừng trốn đi, mọi người tìm chị sẽ bất tiện.”
Cô ta khoác tay mẹ.
Quản gia đứng ngoài cửa nói: “Ông chủ, cảnh sát Trần gửi đến một tập tài liệu, nói là cho đại tiểu thư.”
Tay Tô Dao Dao khựng lại.
Tô Kiêu Trạch hỏi: “Tài liệu gì?”
Quản gia nhìn tôi một cái: “Là hồ sơ bổ sung trong thời gian đại tiểu thư mất tích.”
Lúc bố đưa tay định nhận, Tô Dao Dao bỗng ôm ngực ngã vào lòng mẹ: “Mẹ, con chóng mặt quá.”
Tất cả mọi người lập tức vây quanh Tô Dao Dao.
Tô Kiêu Trạch ném tập tài liệu vào thùng rác.
Tôi nhặt tập tài liệu từ trong thùng rác lên.
3
Trong tiệc gia đình, Tô Dao Dao mặc váy trắng đứng giữa đám đông.
Tôi mặc chiếc váy cũ kia, đứng cạnh tủ đựng đồ ăn.
Chú ba liếc tôi một cái rồi cười: “Thiên kim thật ở đây à?”
“Tôi còn tưởng là nhân viên phục vụ.”
Đám họ hàng bật cười.
Tô Dao Dao nói: “Chú ba, chú đừng nói chị nữa.”
Cô hai nói: “Thế này đã buồn rồi à?”
“Con gái nhà họ Tô không yếu đuối như thế.”
Tô Kiêu Trạch đẩy một tập tài liệu đến trước mặt tôi: “Ký đi.”
Tài liệu là tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế Tô thị, tên tôi đã được in sẵn bên trên.
Tô Dao Dao đè tay lên tài liệu: “Anh, anh đừng làm vậy.”
“Chị vừa mới về, anh bắt chị ký, người khác sẽ hiểu lầm em.”
Tô Kiêu Trạch nói: “Em đúng là quá mềm lòng.”
“Cô ta vừa trở về đã làm em bị thương, còn suýt khiến em dị ứng.”
“Tô thị không thể giao vào tay cô ta.”
Đám họ hàng lần lượt khuyên tôi ký: “Ký đi, cô chưa từng đóng góp gì cho nhà họ Tô.”
“Dao Dao lớn lên trong nhà họ Tô, cổ phần nên để cho nó.”
“Cô nên biết rõ vị trí của mình.”
Mẹ tránh ánh mắt tôi: “Chiêu Chiêu, chuyện này chỉ là tạm thời.”
“Sau này bố mẹ sẽ bù đắp cho con.”
Bố nói: “Ký trước đi, đừng làm mọi người khó xử.”
Khi tôi cầm bút lên, Tô Dao Dao nhìn chằm chằm vào bản tuyên bố.
Đúng lúc đầu bút sắp chạm xuống, một người giúp việc chạy vào: “Mặt ngọc của cô Dao Dao mất rồi!”
Tô Dao Dao đưa tay sờ cổ: “Đó là quà trưởng thành mẹ tặng con.”
Tô Kiêu Trạch nhìn tôi: “Tô Chiêu, vừa rồi chỉ có cô đến gần Dao Dao.”
Tôi nói: “Tôi không chạm vào cô ấy.”
Cô hai đứng dậy: “Lục soát người.”
Mẹ do dự: “Như vậy không hay lắm.”
Tô Dao Dao nhỏ giọng nói: “Thôi bỏ đi mẹ, có thể là con tự làm mất.”
“Nếu chị thích thì con có thể tặng chị.”
Cô hai lập tức đi về phía tôi.
Tô Kiêu Trạch giữ vai tôi: “Lộn túi ra.”
Anh ta đẩy tôi ra giữa phòng khách.
Mọi người đều nhìn tôi.
Trong túi tôi chỉ có chiếc trâm và tập tài liệu cảnh sát Trần đưa.
Tô Kiêu Trạch rút tập tài liệu ra nhìn một cái: “Đơn xin tiền thưởng vì hành động nghĩa hiệp?”
“Cô cũng biết tự dát vàng lên mặt mình đấy.”
Anh ta vò tập giấy thành một cục rồi ném xuống chân tôi.
Chú ba cười nói: “Ảnh còn chẳng chụp rõ được mặt mà đòi hành động nghĩa hiệp, ai tin?”
Tô Dao Dao nói: “Anh, đừng làm vậy.”
Tô Kiêu Trạch lấy từ phía trong gấu váy tôi ra mặt ngọc.