Chương 7 - Bánh Ú Nổi Lên
Khi cảnh sát đi từng nhà tìm kiếm người sống sót, tôi chợt nghĩ đến Trần Tố Tố.
Tôi chủ động dẫn đường.
“Trần Tố Tố chắc vẫn còn sống. Có lẽ cô ấy trốn rồi, hoặc đang ở căn hầm từng nhốt cô ấy!”
Chúng tôi tìm đến đó.
Quả nhiên cô ấy ở bên trong.
Cô ấy run lẩy bẩy trốn trong hầm, cả người co lại thành một cục, miệng liên tục kêu:
“Đừng qua đây, đừng giết tôi, tôi không phải dân làng này!”
Tôi nhào tới ôm cô ấy.
“Tố Tố, không sao rồi, trời sáng rồi.”
Cô ấy nằm trong lòng tôi rất lâu mới ngẩng đầu lên.
Cô ấy đưa tay ra, để lộ vết thương do lấy máu.
“Tôi đau quá. Tôi chảy nhiều máu lắm. Tôi muốn đến bệnh viện.”
Tôi đỡ cô ấy dậy.
“Được, chúng ta đi bệnh viện.”
Dưới sự hộ tống của cảnh sát, chúng tôi rời khỏi làng, đến bệnh viện trong thành phố.
Bác sĩ kiểm tra toàn diện cho chúng tôi.
Xác định cô ấy chỉ bị mất máu nhiều và suy dinh dưỡng, nghỉ ngơi một thời gian là có thể hồi phục.
Còn những con sâu xác nước cô ấy từng ăn vào, may mắn không ký sinh trong cơ thể.
Trong cái rủi vẫn còn cái may.
Còn tôi, ngoài suy dinh dưỡng ra, tạm thời không có triệu chứng gì khác.
Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp theo là mười tiếng đồng hồ phối hợp với cảnh sát ghi lời khai riêng.
Đợi chúng tôi nói đến khô cả miệng, kể lại toàn bộ những gì đã trải qua trong làng, cảnh sát bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với chúng tôi.
Họ cũng đã cho người xuống sông trục vớt thi cốt của những thanh niên tri thức năm xưa, chuẩn bị làm xét nghiệm ADN với tôi để xem có thể chứng minh lời khai của chúng tôi hay không.
Còn người nhà họ Tống đã trên đường đến đón Trần Tố Tố.
Sau này cô ấy sẽ có tương lai rất tốt.
Nhưng điều tôi không ngờ là mạng của bà ngoại đúng là quá lớn.
Nhiều dân làng chết như vậy, mà người phụ nữ đích thân hại chết cả nhà thanh niên tri thức Vương Trường Quân là bà ta, lại vì giả làm tôi, nằm trên giường tôi, dính mùi của tôi mà tránh được kiếp nạn này.
Khi cảnh sát tìm thấy bà ta, bà ta đang đeo túi, chuẩn bị men theo đường nhỏ rời khỏi làng.
Trong điện thoại của bà ta, cảnh sát tìm thấy lịch sử liên lạc giữa bà ta và những người mua minh hôn.
Thậm chí trong túi bà ta còn có sổ ghi chép giao dịch mua bán người nhiều năm qua của làng.
Bà ngoại bị bắt tại chỗ.
Bà ta bị nghi liên quan đến nhiều tội nghiêm trọng.
Cảnh sát nói, theo luật hình sự hiện tại bà ta chắc chắn một trăm phần trăm sẽ bị tuyên án tử hình.
Sau khi bị bắt, bà ngoại ầm ĩ đòi gặp tôi.
Trong trại tạm giam, bà ta mắng tôi:
“Đồ vong ân bội nghĩa! Uổng công tao tin mày như vậy, còn định tha cho mày một mạng! Mày hại tao, cũng hại cả cái làng này!”
Khi đến gặp bà ta, lần đầu tiên tôi mặc một chiếc váy mới.
Lần đầu tiên trong mắt tôi không còn sợ hãi và yếu đuối.
Tôi nhìn chằm chằm bà ta, như muốn nhìn thủng một lỗ trên người bà.
“Bà giỏi thật đấy! Bà hại chết người thân của tôi, hại chết bao nhiêu người như vậy, thế mà vẫn còn sống. Loại người như bà đáng chết từ lâu rồi!
“Còn cái làng đó, cả làng toàn là giết người. Chết cũng đáng đời. Cái làng ấy vốn không nên tồn tại Mất đi càng tốt!”
Bà ngoại tức đến mức giơ tay định đánh tôi.
Nhưng tôi ở ngoài cửa kính, bà ta ở bên trong.
Bà ta không với tới tôi.
Bà ta không còn cách nào động tay với tôi nữa.
Bà ta chỉ có thể nhìn tôi bằng đôi mắt đầy hận thù, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Hai tay bà ta siết chặt song sắt.
“Mày đã nói sẽ phụng dưỡng tao đến cuối đời! Mày nói không giữ lời!”
Nhưng tại sao tôi phải giữ lời với kẻ buôn người và giết người?
Bà ta xứng sao?
Từ giây phút biết bà ta là kẻ thù của mình, tôi chỉ muốn bà ta nợ máu phải trả bằng máu.
11
Sau khi vụ án được truyền thông công khai, cư dân mạng chấn động.
【Làng Hắc Sơn này đúng là đen tối thật. Hại chết nhiều người như vậy.】
【Những thanh niên tri thức và những người bị đưa đến đó lao động năm xưa thảm quá!】
【Dùng người sống để ghép minh hôn, đúng là không còn tính người. Đám dân làng đó chết đáng lắm.】
【Nể phục hai cô gái kia, vừa gan dạ vừa mưu trí!】
Sau khi sự việc lan rộng, vô số người kính phục lòng dũng cảm vạch trần tất cả của hai chúng tôi.
Ngày Trần Tố Tố được người nhà đón đi, tôi cũng gặp một người thân lâu lắm rồi mới xuất hiện trong đời mình.
Đó là một ông cụ tóc bạc phơ.
Ông nói ông là chú họ của ông nội tôi.
Ông còn nói, năm đó sau khi nghe tin cả nhà ông nội tôi mất tích, cha ông vì đau lòng quá độ mà tuyệt thực nửa tháng.
Mẹ ông cũng vì chuyện đó mà bệnh nặng một trận.
Hiện tại hai cụ đều đã không còn, nhưng vẫn để lại cho ông nội tôi một mảnh đất.
Mảnh đất ấy vẫn luôn được giữ lại.
Sau này nó là của tôi.
Tôi có thể về đó xây nhà, cũng có thể bán đi.
Tôi không còn là người không nơi nương tựa nữa.
Đây đúng là một tin tốt.
Sau khi kết quả giám định ADN có, tôi nhận lại những bộ xương trắng của người thân đã bị ngâm dưới nước nhiều năm từ nhà tang lễ.
Tôi sắp xếp, gói ghém từng bộ hài cốt, rồi đưa họ về quê hương của ông nội.
Tôi an táng họ trong phần mộ tổ tiên nhà họ Vương.
Vương Trường Quân là người đàn ông bà ngoại yêu mà không có được.