Chương 7 - Bánh Trôi Chẳng Ngọt Ngào

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

9

Nhìn người đàn ông yếu đuối trước mắt, tia dao động cuối cùng trong lòng tôi cũng lặng lẽ tan biến.

“Lý Minh Hạo, em không hề bốc đồng.”

Giọng tôi bình thản, như thể đang kể lại câu chuyện của người khác:

“Đây là sự tỉnh ngộ mà em phải đánh đổi bằng bốn năm ấm ức.”

“Vợ ơi, anh không để em đi đâu!”

Hắn ôm chặt lấy chân tôi, nước mắt nước mũi dính đầy ống quần.

“Xin lỗi, em mệt rồi. Em không muốn tiếp tục đóng vai trong vở kịch ‘gia đình hòa thuận vạn sự hưng’ của anh nữa.”

Tôi cúi người, từng ngón một gỡ tay hắn ra.

Mẹ chồng thấy vậy liền giơ tay chỉ vào mặt tôi mà mắng:

“Đồ vong ân bội nghĩa! Nhà họ Lý chúng tôi nuôi cô bốn năm, mà cô dám đối xử như vậy? Lương tâm cô bị chó tha rồi à?”

Tôi còn chưa kịp đáp lời, mẹ tôi đã tát mạnh tay bà ta ra, ánh mắt sắc như dao:

“Bà nuôi nó? Một trăm hai mươi tám vạn tiền hóa đơn đang bày đây, bà dùng con mắt nào thấy là bà nuôi nó?”

“Là phần cơm thừa canh cặn bà cho nó như nuôi lợn, hay là cái ơn ép nó rời khỏi nhà vào đêm ba mươi Tết?”

“Bà…” Mẹ chồng tức đến run người.

Tôi khoác tay mẹ, không ngoái đầu, đi thẳng về phía cửa.

Đến cửa ra vào, tôi dừng bước, quay đầu lại nhìn những khuôn mặt đáng ghét đó:

“Thư của luật sư đã được gửi đến. Các người cứ từ từ bàn bạc, tôi chờ phản hồi. Nhưng nhớ cho kỹ — tôi không có nhiều kiên nhẫn.”

Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng sập lại.

Cắt đứt tiếng gào rú điên dại của mẹ chồng, tiếng thở dài giả nhân giả nghĩa của bác cả, và cả tiếng “vợ ơi” ai oán đến tê dại của Lý Minh Hạo.

Tôi không ngoái đầu.

Trong thang máy, mẹ ôm lấy tôi. Lớp ngụy trang mạnh mẽ cuối cùng trong tôi cũng sụp đổ.

“Hiểu Vân, con khổ rồi.”

Tôi tựa đầu lên vai mẹ, hít lấy mùi đàn hương nhè nhẹ trên người bà. Bao nhiêu uất ức đè nén bấy lâu như lũ tràn đê mà tuôn ra.

“Mẹ ơi…”

Gió lạnh đêm đông cắt da, nhưng không thổi nổi sự nhẹ nhõm trong lòng tôi.

Tôi quay đầu nhìn tòa nhà cao ngất ngưỡng phía sau.

Đèn trong nhà vẫn sáng, mờ mờ thấy được những bóng người đang giằng co trong phòng khách hỗn loạn.

Nơi từng được tôi xem là bến đỗ ấy, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn nhơ nhuốc.

Tôi thu lại ánh mắt, nắm tay mẹ thật chặt, sải bước đi vào màn đêm.

Nửa tháng sau, Lý Minh Hạo như phát điên gọi điện liên tục cho tôi.

“Hiểu Vân, về đi mà. Mẹ anh nói rồi, sau này Tết em muốn ăn gì thì cả nhà sẽ nấu cái đó.”

Tôi cúp máy.

“Vợ ơi, chuyện nhà cửa có thể bàn lại mà. Đừng để luật sư gửi giấy nữa được không? Sếp anh cũng đã gọi anh lên nói chuyện rồi…”

Tôi vẫn cúp máy.

Thì ra, thứ anh ta thật sự lo lắng — không phải là tôi, mà là cái bát cơm sắt của anh ta.

Lần gọi thứ N, giọng hắn đầy tuyệt vọng:

“Rốt cuộc em muốn sao?”

“Ly hôn. Con để tôi nuôi. Còn anh — tay trắng ra đi.”

“Hiểu Vân… em tàn nhẫn quá rồi đấy…”

“Chỉ vậy thôi. Ba ngày không ký, gặp nhau tại tòa.”

Tôi dứt khoát cúp máy, ném điện thoại lên bàn.

Mẹ từ bếp mang ra chén tổ yến vừa chưng xong:

“Thật không để cho họ chút đường lui à?”

“Để đường cho họ, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.”

Tôi nhận lấy chén yến, ánh mắt cương quyết:

“Mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi.”

Ba ngày sau, Lý Minh Hạo hẹn gặp tôi ở quán cà phê dưới cục dân chính.

Hắn ngồi đối diện tôi, râu ria xồm xoàm, mắt hõm sâu, cả người như già đi mười tuổi.

“Hiểu Vân, chúng ta… thật sự không thể quay lại sao?”

“Anh nghĩ sao?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng sau cùng có chút hậu ngọt.

Tôi đẩy một xấp giấy tờ tới trước mặt hắn:

“Đây là thỏa thuận ly hôn. Tôi đã ký rồi.”

Hắn run tay nhận lấy.

Điều khoản rõ ràng:

Quyền nuôi con thuộc về người mẹ.

Người cha hàng tháng phải chu cấp 3.000 tệ.

Có quyền thăm nom định kỳ.

Hắn nhìn chằm chằm con số 3.000, khóe môi nhếch lên nụ cười chua chát.

Đối với người thu nhập cả triệu tệ mỗi năm như tôi, đây là một sự mỉa mai tượng trưng.

Nhưng với kẻ lương tháng bốn ngàn như hắn, lại là gánh nặng nghiệt ngã.

“Em… thật độc ác.”

“Kẻ tám lạng, người nửa cân.”

Hắn cầm bút, tay run lẩy bẩy, nhưng cuối cùng vẫn ký tên.

Hai mươi phút sau, chúng tôi bước ra khỏi cục dân chính, cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn.

Đứng trên bậc thềm, hắn bất chợt gọi tôi lại:

“Hiểu Vân, anh hỏi em một câu cuối cùng được không?”

“Câu gì?”

Tôi dừng bước, không quay đầu.

“Nếu… anh nói là nếu… hôm đó lúc em ăn bánh trôi, anh lên tiếng bênh em, thì liệu chúng ta có đến bước này không?”

Gió thổi xào xạc qua ngọn cây.

Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình, nở nụ cười chân thành nhất trong bốn năm qua.

“Lý Minh Hạo, anh nói đúng.”

“Chỉ tiếc… trên đời này, không có chữ ‘nếu’.”

Hắn cúi đầu, vai run lên bần bật. Giây phút đó, tôi biết hắn đã thật sự hối hận.

Nhưng sự hối hận ấy — quá muộn, cũng quá nhẹ.

Tôi xoay người bước xuống bậc thềm, tiếng gót giày gõ xuống mặt đất vang vọng, dứt khoát.

Phía trước, mẹ đang dắt con tôi đứng bên xe chờ.

Ánh nắng rọi lên người họ.

Đó — mới là tương lai mới thật sự thuộc về tôi.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)