Chương 3 - Bánh Trôi Chẳng Ngọt Ngào

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tốt! Đây mới là con gái của mẹ chứ!”

Chưa đầy một lát sau, mẹ chồng lại gọi đến.

“A lô, Lâm Hiểu Vân! Cô đi đâu rồi? Sáng sớm không thấy bóng dáng đâu cả!”

“Hôm nay nhớ gói nhiều bánh trôi đấy nhé, bác cả của anh Minh Hạo mai đến ăn Tết. Nhớ là phải ngọt! Đừng chỉ lo mỗi mình, mất mặt nhà họ Lý chúng tôi đấy!”

Giọng điệu ra lệnh, như thể tôi là giúp việc họ thuê bằng tiền.

Tôi thản nhiên đáp:

“Biết rồi.”

Cúp máy, tôi không đi siêu thị, mà gọi thẳng đến một nhà hàng sang trọng.

“Xin chào, tôi muốn đặt phòng riêng cho đêm giao thừa, hai người.”

“Dạ vâng, xin hỏi quý khách có yêu cầu đặc biệt nào không ạ?”

“Chọn phòng có view đẹp nhất, có thể ngắm pháo hoa, giá cả không thành vấn đề. Ngoài ra, chuẩn bị giúp tôi một con cua hoàng đế lớn nhất.”

Gác máy, tôi nhắn tin cho mẹ:

“Mẹ, đêm giao thừa năm nay, bữa cơm đoàn viên của hai mẹ con mình. Bữa này, con mời mẹ.”

Mẹ lập tức nhắn lại một chữ “Được”, kèm theo một biểu tượng mặt cười thật lớn 😊

Về đến nhà, tranh thủ lúc không ai có mặt, tôi lấy máy tính và tập sao kê ra.

Tổng tiền vay mua nhà: 600.000

Tiền sửa sang: 150.000

Đồ nội thất điện máy: 80.000

Quà sinh nhật Lý Mộng: 100.000

Phí nhập viện của ba chồng: 50.000

Tiền sinh hoạt thường xuyên…

Con số trên màn hình máy tính không ngừng nhảy, cuối cùng dừng lại ở một mức choáng ngợp: 1.280.000 tệ

Bốn năm qua tôi không chỉ là bảo mẫu không công, mà còn là con ngốc rút ruột bỏ ra 1.280.000 tệ.

Tôi nhìn con số ấy, bật cười.

6

Sáng sớm ngày giao thừa, bác cả của Lý Minh Hạo đã tới.

Ngay từ sớm, mẹ chồng đã bắt đầu sai khiến tôi pha trà, rót nước, rửa rau, thái thịt.

Lý Mộng thì ngồi chễm chệ trên ghế sofa, học theo mẹ mình:

“Chị dâu, bác cả không dễ gì mới đến một lần, món súp vi cá của chị hầm lâu thêm chút nha, đừng tiếc nguyên liệu đó.”

Nghe đến đây, tôi tắt vòi nước, vẩy nhẹ tay cho khô:

“Xin lỗi, tôi có việc gấp.”

Phòng khách lập tức im phăng phắc.

Mẹ chồng dựng cả lông mày lên:

“Cô nói gì? Tết nhất cô muốn đi à?”

“Tối nay giao thừa, tôi và mẹ tôi ra ngoài ăn bữa cơm mặn đàng hoàng.”

“Chẳng phải chính bà nói rồi sao? Không theo quy củ nhà này thì ra ngoài ăn, bà bao tiền.”

Mẹ chồng không ngờ tôi lại dùng chính lời bà ta để đáp trả:

“Tôi… tôi chỉ nói khách sáo thôi! Với lại, mấy quán nhỏ ngoài kia có gì ngon đâu? Cô thật định dẫn mẹ mình đi tới mấy chỗ mất mặt đó à?”

“Ai nói là quán nhỏ?” Tôi nhướng nhẹ mày, bình thản đáp.

“Tôi và mẹ tôi đi ăn Tết đúng nghĩa.”

Mặt mẹ chồng lập tức biến sắc:

“Vậy cũng phải chuẩn bị hết món tối nay rồi hãy đi chứ! Bao nhiêu họ hàng đang nhìn vào, cô đi rồi thì tôi biết giấu mặt vào đâu? Trước đó chẳng phải đã nói rõ rồi sao?”

Lý Mộng cũng châm chọc:

“Đúng đấy, bình thường nhìn ngoan ngoãn, đến lúc quan trọng thì lại chơi bài chuồn. Chị dâu, chẳng lẽ vì chuyện bánh trôi lần trước mà vẫn còn thù hằn? Tưởng mình là món gì quý lắm à?”

“Lý Mộng, cô tưởng mình là món gì sao?”

Tôi nhìn cô ta lạnh lùng:

“Đáng tiếc, chỉ là món nguội để lâu bị ôi thiu thôi.”

“Cô…” Lý Mộng tức đến bật dậy, định chỉ tay mắng chửi.

Mẹ chồng vội vàng giữ lại:

“Lâm Hiểu Vân! Giỏi rồi đấy nhỉ! Không nghĩ xem mấy năm qua ai nuôi cô, ai cho cô ăn! Hôm nay cô dám bỏ mặc như thế, sau này đừng hòng bước chân về cái nhà này nữa!”

Nhìn gương mặt vặn vẹo vì tức giận của bà ta, tôi bỗng cảm thấy cực kỳ chán ghét.

Tôi tháo tạp dề, tiện tay ném vào bồn rửa:

“Được thôi, thì không về nữa.”

Nói xong, tôi xoay người trở về phòng.

Không lâu sau, Lý Minh Hạo đẩy cửa bước vào:

“Vợ à, em vẫn còn giận sao?”

Tôi không ngẩng đầu:

“Không.”

“Vậy tối nay… em thật sự không về ăn cơm?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)