Kỳ nghỉ đông kết thúc, đại học khai giảng, tôi vẫn như thường lệ ghé vào quầy bán bánh lạnh cuộn nướng của chị Triệu.
Vừa nhận xong một suất “toàn gia phúc” 25 tệ, chị Triệu lại sầm mặt:
“Bạn học, em ăn bánh lạnh cuộn nướng của chị ba năm rồi, rốt cuộc khi nào mới trả tiền đây?”
Tôi ngẩn ra, vừa định nói tôi không phải mới đưa chị tờ tiền sao.
Nhưng chị Triệu đã lớn tiếng kêu oan:
“Mọi người tới phân xử giúp tôi đi! Cô ta một tuần ít nhất đến quầy tôi ba lần, lần nào cũng gọi suất toàn gia phúc, nhưng lần nào cũng không trả tiền!”
“Ba năm hơn rồi, không đến vạn thì cũng tám nghìn chứ ít gì! Làm ăn nhỏ như chúng tôi làm sao chịu nổi kiểu ăn quỵt thế này chứ!”
“Mọi người không tin cứ tra lịch sử thu tiền trên WeChat và Alipay đi, xem có đồng nào chuyển vào tài khoản của Triệu Cầm Dung tôi không!”
Ngay cổng trường đúng giờ cao điểm buổi tối, người qua kẻ lại toàn là sinh viên, lập tức bị Triệu Cầm Dung đang nói chắc như đinh đóng cột thu hút sự chú ý.
“Đệt, quả nhiên học vấn không phải máy kiểm tra nhân phẩm, Đại học S cũng có loại cặn bã này!”
“Cái này còn quá đáng hơn cả ăn cắp đồ ăn ngoài! Bà chủ vẫn quá mềm lòng, để cô ta ăn quỵt suốt ba năm! Ăn nhiều thế sao không đi chết đi!”
Triệu Cầm Dung không biết rằng tôi có thói quen thuê người quay video ghi lại cuộc sống.
Càng không biết rằng mẹ tôi là cục trưởng Cục Quản lý Đô thị, giấy phép quầy hàng của bà ta là do cấp dưới của mẹ tôi ký duyệt.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận