Chương 2 - Bằng Chứng Từ Dòng Bình Luận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cúi đầu hôn lên trán con bé.

Những dòng bình luận lóe lên trong ánh phản chiếu của đèn phẫu thuật.

【Ba giờ mười bảy phút, mất điện.】

Tám giờ tối, Cố Cảnh Trầm cầm một bình sữa đi vào.

“Sữa do khoa dinh dưỡng pha. Em vừa phẫu thuật xong, sữa mẹ chưa về, cho con uống một chút trước.”

Tôi nhìn thân bình.

Không có tem niêm phong.

Nhãn được viết tay.

Mục nồng độ pha sữa để trống.

Tôi hỏi: “Y lệnh đâu?”

Giọng Cố Cảnh Trầm rất mệt mỏi: “Nam Tinh, em lại bắt đầu rồi.”

“Tôi lại bắt đầu thì sao? Anh cầm một bình sữa không nhãn mác, không nguồn gốc, không tiêu chuẩn cho trẻ sơ sinh uống, tôi hỏi một câu mà anh tủi thân như vừa bị bạo lực mạng vậy.”

Sắc mặt anh ta trầm xuống.

“Đây là con gái anh, anh sẽ hại con sao?”

“Lúc hỏi câu này, trong lòng anh không chột dạ sao?”

Anh ta nhìn chằm chằm tôi.

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng máy theo dõi kêu tít tít.

Mẹ tôi cầm bình sữa lên ngửi, rồi đặt thẳng về khay.

“Mang đi.”

Cố Cảnh Trầm nhìn bà: “Mẹ, trạng thái hiện tại của Nam Tinh không tốt, mẹ không thể hùa theo cô ấy nghi thần nghi quỷ.”

Mẹ tôi thản nhiên nói: “Nó mang thai mười tháng, bụng bị mổ qua bảy lớp. Bây giờ nó muốn nghi ai thì người đó cứ ngoan ngoãn đứng yên cho nó nghi.”

Tôi suýt vỗ tay cho mẹ.

Cố Cảnh Trầm bị chặn họng, không nói nên lời.

Y tá bước vào hòa giải: “Anh Cố cũng chỉ vì thương vợ.”

Tôi nhìn sang: “Bảng tên của cô bị lệch.”

Y tá sững ra, cúi đầu chỉnh lại.

Tôi đọc tên cô ta: “Lý Tình. Tối nay cô trực phụ trách trẻ sơ sinh?”

Sắc mặt cô ta hơi thay đổi: “Đúng vậy.”

“Vậy cô nhớ cho kỹ. Đứa bé rời khỏi chiếc giường này một bước, lúc báo cảnh sát tôi sẽ đọc tên cô.”

Lý Tình cười rất gượng gạo: “Cô Thẩm, cô căng thẳng quá rồi.”

“Tôi căng thẳng là hợp pháp. Tay cô run mới là phạm pháp.”

Cô ta không cười nữa.

Mười giờ rưỡi tối, Bạch Lê lại đến thăm khám.

Bà ta mang theo một tờ giấy đồng ý.

“Cô Thẩm, sau khi chào đời em bé có biểu hiện sặc nước ối nhẹ, đề nghị chuyển vào phòng theo dõi trong bốn tiếng.”

Tôi nhìn tờ giấy đó.

Mục chẩn đoán bên trên để trống, chỉ có bốn chữ ‘theo dõi trẻ sơ sinh’.

“Biên bản sặc nước ối đâu?”

“Đây là đánh giá lâm sàng.”

“Độ bão hòa oxy bao nhiêu?”

“Hiện tại bình thường.”

“Nhịp thở?”

“Cũng bình thường.”

“Màu da?”

“Bình thường.”

Tôi gật đầu.

“Tất cả đều bình thường, vậy mà vẫn phải đưa đi bốn tiếng. Logic của Gia Hòa các người giống hệt khu bình luận video ngắn, mở đầu hoàn toàn dựa vào bịa chuyện.”

Sắc mặt Bạch Lê lạnh xuống.

Cố Cảnh Trầm không nhịn được: “Thẩm Nam Tinh, bác sĩ hiểu hơn em.”

“Bác sĩ hiểu y học, không có nghĩa bà ta hiểu cách làm người.”

Bạch Lê hạ thấp giọng: “Nếu cô cứ từ chối việc theo dõi cần thiết, sau này xảy ra rủi ro thì rất khó xác định trách nhiệm.”

Tôi giơ tay chỉ vào camera.

“Tôi tuyên bố, tôi từ chối chuyển đứa bé đi khi không rõ nguyên nhân, đồng ý theo dõi ngay bên giường. Máy đo độ bão hòa oxy, súng đo nhiệt độ, máy đo vàng da đều có thể dùng tại chỗ. Các người có y lệnh, tôi phối hợp; các người muốn đưa đứa bé đến nơi camera tắt đen, không có cửa đâu.”

“Camera tắt đen?” Ánh mắt Cố Cảnh Trầm thay đổi. “Ai nói với em?”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh vội gì chứ? Tôi nói bệnh viện cao cấp thế này thì camera chắc phải rõ. Sao anh tự nhận vào mình vậy?”

Môi anh ta mím thành một đường thẳng.

Mẹ tôi chụp tờ giấy đồng ý rồi gửi cho luật sư Lương.

Luật sư Lương trả lời rất nhanh.

“Đừng ký. Yêu cầu bệnh viện cung cấp thông báo rủi ro bằng văn bản và ảnh chụp y lệnh. Ghi âm toàn bộ quá trình trao đổi.”

Tôi đưa điện thoại cho Bạch Lê xem.

“Ý kiến của luật sư.”

Bạch Lê xem xong, sắc mặt càng khó coi.

Không lấy được chữ ký, bà ta chỉ có thể rời đi.

Mười một giờ, Cố Cảnh Trầm ngồi bên giường.

“Nam Tinh, chúng ta nói chuyện đi.”

“Nói đi.”

“Có phải em đã nghe ai nói gì không?”

“Nghe điện thoại của anh nói.”

Anh ta hít sâu một hơi.

“Niệm Vãn đúng là đang ở bệnh viện, hai ngày nay trạng thái của cô ấy không ổn định. Trước đây cô ấy mang thai thất bại, rất nhạy cảm với trẻ sơ sinh. Anh sợ cô ấy nghĩ quẩn.”

Tôi nhìn anh ta: “Vậy nên anh định dùng con gái tôi để kéo dài mạng sống cho cô ta?”

“Em đừng dùng những lời độc địa như vậy.”

“Độc địa?” Tôi cười. “Cố Cảnh Trầm, anh giấu tôi nhắn cho người phụ nữ khác ‘cứ theo kế hoạch’, tôi còn chưa khâu miệng anh lại mà anh đã chê tôi nói khó nghe.”

Anh ta im lặng rất lâu.

Khi mở miệng lần nữa, giọng đã mềm xuống.

“Anh biết em để ý chuyện Niệm Vãn. Nhưng anh và cô ấy quen nhau hơn hai mươi năm, cô ấy không còn người thân nữa.”

Tôi chỉ vào chiếc nôi.

“Con gái tôi mới quen tôi sáu tiếng, nó cũng không có người mẹ nào khác.”

Câu nói đó đâm trúng anh ta, sắc mặt anh ta hơi trắng đi.

“Anh sẽ không động vào con bé.”

“Tốt nhất anh nên nhớ câu này. Sau này vào biên bản, cảnh sát thích nghe lắm.”

Anh ta đột nhiên đứng dậy.

“Em nhất định phải coi anh là tội phạm sao?”

“Nếu anh trong sạch, tối nay mở túi ra đi.”

Anh ta theo bản năng nhìn về phía tủ.

Mẹ tôi đã đứng cạnh tủ.

Ánh mắt Cố Cảnh Trầm trở nên sắc lạnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)