Chương 1 - Bằng Cấp Giả Hay Cuộc Chiến Thầm Lặng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Năm thứ ba sau khi vào làm, nhân sự gọi tôi vào phòng họp.

Trên bàn là một bức thư tố cáo.

“Có người phản ánh cô làm giả bằng cấp.”

Ngồi đối diện tôi là Phương Cẩm Dao, bạn thân của tôi.

Cô ta cắn môi, mắt đỏ hoe: “Trên hệ thống giáo dục không tra ra được thông tin sinh viên của cậu, mình cũng vì muốn tốt cho công ty nên mới báo cáo.”

Giám đốc lật tài liệu: “Đại học Đông Giang khóa 2018, không có hồ sơ của người này.”

Phương Cẩm Dao lau nước mắt: “Tôi đã điều tra suốt ba tháng, từ trường học đến sở giáo dục, hoàn toàn không có.”

Giám đốc gấp kẹp tài liệu lại: “Làm giả bằng cấp để vào làm, công ty có quyền báo cảnh sát.”

Qua kẽ tay đang ôm mặt, Phương Cẩm Dao để lộ một nét cười mờ nhạt.

Cái danh ngạch thăng chức hồi năm ngoái, cô ta vẫn ghim hận đến tận bây giờ.

Bảo vệ đã đứng sẵn ngoài cửa.

Tôi không giải thích.

Chỉ thong thả rút từ trong túi xách ra một tấm thẻ màu xanh lục thẫm, đặt lên bàn.

Trên thẻ không có tên trường, chỉ có một dãy số hiệu và mộc chìm quốc huy.

“Tôi quả thực chưa từng học ở Đại học Đông Giang.”

“Nhưng hồ sơ của tôi ở đâu, các người không có tư cách để biết.”

01

“Thứ này, từ đâu ra?”

Giám đốc cầm tấm thẻ xanh lên, móng tay cạo nhẹ qua những đường vân của mộc chìm, lật qua lật lại dưới ánh đèn huỳnh quang.

Nước mắt Phương Cẩm Dao còn chưa khô, nhưng giọng điệu đã thay đổi: “Đồ giả phải không? Cô ta đến bằng cấp còn dám làm giả, làm thêm cái thẻ này thì có khó gì.”

Giám đốc không đáp, cầm điện thoại lên bấm dãy số hiệu in ở mặt sau tấm thẻ.

Phòng họp chìm vào im lặng chừng bốn mươi giây.

Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia chỉ nói một câu, rất ngắn gọn.

Biểu cảm của giám đốc từ nghi ngờ chuyển sang ngưng trọng.

Ông ta cúp máy, nhẹ nhàng đặt tấm thẻ lại lên bàn.

“Bên kia nói, thông tin nhân sự tương ứng với số hiệu này thuộc danh sách bảo mật, từ chối cung cấp thông tin xác minh cho bất kỳ đơn vị nào không được ủy quyền.”

Phương Cẩm Dao sững sờ hai giây, nhưng phản ứng cực nhanh.

“Thế chẳng phải càng chứng tỏ cô ta có vấn đề sao? Người bình thường ai lại có thứ này?”

Cô ta quay sang nhìn tôi, vành mắt lại đỏ thêm một vòng, giọng run rẩy: Lâm Lâm mình không nhắm vào cậu, cậu mau lấy bằng tốt nghiệp bình thường ra đi, như vậy thì mọi chuyện sẽ êm xuôi cả, có đúng không?”

Lâm Lâm.

Mỗi lần sợ hãi, cô ta đều gọi tôi như vậy.

Giám đốc không chắc chắn, ông ta nhìn bảo vệ, rồi lại nhìn tôi.

“Thế này đi, trong lúc chờ điều tra rõ ràng, cô tạm thời đình chỉ công tác. Lương vẫn phát đủ, nhưng phải bàn giao lại toàn bộ dự án đang làm.”

Phương Cẩm Dao là người gật đầu đầu tiên.

Còn nhanh hơn cả giám đốc.

Tôi đứng dậy, lấy lại tấm thẻ.

Phương Cẩm Dao đi theo tôi ra khỏi phòng họp, tiếng giày cao gót gõ vội vã dọc hành lang.

“Lâm Lâm cậu đừng trách mình, mình thật sự lo cho cậu nên mới đi điều tra. Nhỡ sau này bị người khác phát hiện ra, lúc đó cậu mới thật sự xong đời.”

Tay cô ta đặt lên vai tôi, những ngón tay hơi dùng sức.

Chiếc nhẫn ngọc trai trên ngón áp út bàn tay trái của cô ta cọ vào xương quai xanh của tôi.

Chiếc nhẫn ngọc trai này là do cô ta tự đeo lên vào cái ngày công bố danh sách thăng chức năm ngoái.

Không phải để ăn mừng, mà là để tự an ủi bản thân.

Cô ta không giành được suất thăng chức đó, mà là tôi.

Kể từ ngày hôm đó, nụ cười cô ta dành cho tôi luôn ẩn giấu một điều gì đó.

“Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu giải thích với đồng nghiệp, không để mọi người hiểu lầm cậu đâu.”

Nói xong cô ta quay gót rời đi, tiếng giày cao gót xa dần.

Tôi trở về chỗ ngồi, máy tính đã bị khóa.

Trên màn hình hiện lên một dòng chữ: Tài khoản này đã bị quản trị viên hệ thống tạm dừng sử dụng.

Ngồi đối diện là Hứa Mặc, cô gái vào công ty cùng đợt với tôi, suốt ba năm nay trưa nào hai đứa cũng ăn cơm chung.

Thấy tôi quay lại, ánh mắt cô ấy dừng trên mặt tôi nửa giây, rồi vội vàng lảng đi.

Ngón tay cô ấy gõ lách cách trên bàn phím, giống như đang chạy nước rút cho một công việc cực kỳ khẩn cấp.

Trên màn hình của cô ấy nhấp nháy viền xanh của cửa sổ chat WeChat, cái avatar đó tôi nhận ra, là Phương Cẩm Dao.

Điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn từ khách hàng, sếp Triệu: “Kỹ sư Hạ, Cẩm Dao nói bên cô có chút thay đổi, chuyện hợp tác sau này có phải tôi làm việc trực tiếp với cô ấy luôn không?”

Dự án tích hợp trị giá bảy triệu tám trăm ngàn tệ của ông ấy, phương án là do tôi viết, ba mươi hai lần chỉnh sửa đều nằm trong máy tính của tôi.

Trong chiếc máy tính đã bị khóa đó.

Tôi không trả lời tin nhắn của sếp Triệu.

Ba giờ chiều, Phương Cẩm Dao pha cà phê trong khu vực phòng trà nước.

Vài đồng nghiệp xúm lại quanh cô ta, giọng nói đè rất thấp, nhưng khả năng cách âm của phòng trà cực kỳ tệ.

“Tôi cũng không muốn tố cáo đâu, nhưng trên cổng thông tin giáo dục thực sự không tra ra, mọi người bảo tôi vờ như không biết sao được?”

“Ba tháng đấy, tôi mất ba tháng trời, chạy tới Đông Giang hai bận, người của sở giáo dục nói căn bản không có sinh viên này.”

“Nếu cô ta trong sạch, lấy cái bằng tốt nghiệp ra là xong chuyện rồi? Tại sao không dám lấy?”

Có người hỏi chen vào: “Thế cái thẻ màu xanh cô ấy rút ra là cái gì?”

Giọng Phương Cẩm Dao khựng lại một nhịp, rồi cô ta bật cười.

“Ai mà biết được? Trên mạng thiếu gì đồ giả có thể mua.”

Tiếng cười từ phòng trà xuyên qua cửa kính lọt ra ngoài.

Tôi ngồi tại chỗ, trước mặt là một màn hình đen ngòm.

Màn hình điện thoại sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng.

Lại một khách hàng khác nhắn tin đến, hỏi có phải tôi nghỉ việc rồi không, nói rằng Phương Cẩm Dao vừa kết bạn WeChat với ông ấy.

Hiệu suất của Phương Cẩm Dao thực sự rất cao.

Bạn thân ba năm, bày mưu suốt ba tháng, chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ đã hoàn tất việc tiếp quản.

Lúc tan làm, cô ta lại đến tìm tôi.

Trên tay bưng một cốc Latte, đưa sang.

“Lâm Lâm ngày mai ở nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé, việc ở công ty đã có mình lo rồi.”

Tôi nhận lấy ly cà phê.

“Cẩm Dao, từ lúc thăng chức thất bại năm ngoái đến nay, cậu âm thầm điều tra tôi suốt ba tháng mới ra tay, khả năng nhẫn nhịn của cậu tốt thật đấy.”

Tay bưng cà phê của cô ta khựng lại.

Nụ cười tắt ngấm.

“Lâm Lâm cậu nói gì vậy, chuyện này thì liên quan gì đến việc thăng chức?”

“Không liên quan thì tốt.”

Tôi nhìn bóng lưng cô ta rời đi, rồi ném ly Latte đó vào thùng rác.

02

“Hạ Lâm xin nghỉ à? Sao hai ngày liền không thấy đến?”

Tiểu Chu, thực tập sinh mới tới tò mò hỏi một câu, giọng không lớn, nhưng cả tầng lầu bỗng chốc im bặt.

Phương Cẩm Dao ngẩng đầu lên từ chỗ ngồi ngay cạnh vị trí cũ của tôi, mỉm cười.

“Tiểu Chu, chuyện này khá nhạy cảm, em đừng hỏi lung tung.”

Cô ta làm như đang bảo vệ quyền riêng tư của tôi, nhưng hai chữ “nhạy cảm” kia đã đủ để người ta tha hồ suy diễn.

Ngày thứ ba, tôi quay lại công ty.

Đình chỉ công tác không có nghĩa là không cần bàn giao.

Giám đốc gửi email, yêu cầu tôi lập danh sách bàn giao toàn bộ tài liệu dự án đang nắm giữ.

Trong thang máy, tôi gặp Tiểu Ngô bên phòng marketing, cậu ta nhìn tôi một cái rồi lùi nấp vào góc.

“Chào.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)