Chương 2 - Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Đầy Kịch Tính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Xin lỗi Tri Ý.”

“Hôm qua tôi không ở bên cạnh em nên mới khiến em bị thương nặng thế này……”

“Em vừa tỉnh, cơ thể còn yếu.”

“Tôi nấu cháo hải sản cho em, ăn một chút nhé.”

Anh ta múc một thìa đưa đến bên môi tôi.

Tôi cau mày nhìn bát cháo.

“Tôi dị ứng hải sản.”

“Anh quên rồi sao?”

Nụ cười trên mặt Thẩm Nghiễn lập tức cứng lại.

“Xin lỗi Tri Ý.”

“Tôi quá lo cho em nên nhất thời sơ suất.”

“Em muốn ăn vị gì, tôi làm lại cho em.”

Nhìn khuôn mặt nửa chân thành nửa giả tạo của anh ta, tôi bỗng cảm thấy rất mệt mỏi.

Tôi cụp mắt xuống, che đi vẻ châm chọc nhàn nhạt.

“Không cần.”

“Tôi rất mệt.”

“Anh ra ngoài trước đi.”

Thẩm Nghiễn không hỏi thêm.

Sau khi giả vờ dặn dò tôi vài câu, anh ta đứng dậy rời khỏi phòng.

Tôi mở phần ghi chú trong điện thoại, nhìn thấy điều thứ hai trong danh sách nguyện vọng trước khi chết.

【Tham dự hôn lễ của Trình Lâm.】

Trình Lâm là một trong số ít những người bạn thật lòng của tôi ở Cảng Thành.

Chuyện mình mắc bệnh, tôi chưa nói với bất kỳ ai.

Tôi mang theo quà mừng rồi đến nơi tổ chức hôn lễ.

Trình Lâm vừa nhìn thấy tôi đã vui vẻ chạy đến ôm lấy tôi.

“Tri Ý, sao cậu gầy đi nhiều thế?”

“Có phải người nhà cậu lại……”

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu cười.

“Không có.”

“Hôm nay là ngày vui của cậu.”

“Đừng nhắc đến mấy người xui xẻo đó.”

Vừa dứt lời, một giọng nữ quen thuộc bỗng chen vào.

“Cô Trình, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Đây là quà tôi và anh Thẩm cùng chuẩn bị cho cô.”

“Chúc cô và anh Triệu trăm năm hạnh phúc.”

Người đến chính là Tống Nguyệt Nguyệt.

Trình Lâm lập tức cau chặt mày.

“Ai cho cô vào đây?”

Sắc mặt Tống Nguyệt Nguyệt cứng lại.

“Cô Trình quên rồi sao?”

“Bây giờ tôi đã là vị hôn thê của anh Thẩm.”

“Sau này chuyện hợp tác bên thương hội và sòng bạc vẫn mong cô chiếu cố nhiều hơn……”

Trình Lâm cười lạnh.

“Hôn lễ của tôi không chào đón loại đàn bà khốn nạn!”

Tôi không muốn hôn lễ của bạn mình bị phá hỏng, liền gọi bảo vệ ở bên cạnh đến, định mời Tống Nguyệt Nguyệt ra ngoài.

Ngay giây tiếp theo, Tống Nguyệt Nguyệt thuận theo lực kéo của bảo vệ, kêu lên một tiếng rồi trực tiếp ngã từ trên bậc thềm xuống.

Thẩm Tịch lập tức lao lên đỡ lấy cô ta.

Ánh mắt anh ta lướt qua tôi và bảo vệ, hàng mày nhíu lại.

“Lâm Tri Ý, cô đang làm gì vậy!?”

Mắt Tống Nguyệt Nguyệt lập tức ngập nước.

“Anh Thẩm, em chỉ muốn làm tốt vai trò chị dâu mới, xây dựng quan hệ tốt với cô Trình.”

“Không ngờ chị Tri Ý lại hận em đến vậy……”

Cô ta vừa nói vừa lau nước mắt, làm bộ muốn bỏ đi.

Thẩm Tịch kéo cô ta trở lại vào lòng.

Trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo như hồ băng.

“Lâm Tri Ý.”

“Xin lỗi cô ấy!”

Trình Lâm vốn tính nóng nảy, lập tức xách váy định tiến lên tranh luận, nhưng bị tôi nhẹ nhàng ngăn lại.

“Muốn tôi xin lỗi đúng không?”

“Được.”

Tôi chậm rãi đi lên phía trước.

Trong mắt Tống Nguyệt Nguyệt vừa lóe lên một tia đắc ý, giây tiếp theo, tôi nhấc chân đá mạnh cô ta từ trên bậc thềm xuống.

“Á!”

Cả người Tống Nguyệt Nguyệt đập mạnh xuống đất, lập tức đầu chảy đầy máu.

Sắc mặt tôi không đổi, bình tĩnh quay sang nhìn Thẩm Tịch.

“Thẩm Tịch.”

“Vừa rồi là cô ta tự ngã xuống cầu thang rồi vu oan cho tôi.”

“Nhưng lần này đúng là tôi làm.”

“Tôi xin lỗi cô ta.”

“Xin lỗi.”

“Anh hài lòng chưa?”

Thẩm Tịch lao xuống bậc thềm ôm Tống Nguyệt Nguyệt lên.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, giống như chỉ hận không thể lập tức rút súng bắn chết tôi.

“Lâm Tri Ý, cô đúng là điên rồi!”

Ánh mắt như thế này, bao nhiêu năm qua tôi đã quá quen thuộc.

Trước đây, tôi từng vì nó mà đau lòng, khó hiểu, thậm chí mất ngủ.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Trình Lâm phản ứng lại, lập tức tuyên bố.

“Xóa sạch tất cả người nhà họ Thẩm khỏi danh sách khách mời!”

Sau khi hôn lễ kết thúc, tôi nhẹ nhàng giao một lá thư cho vệ sĩ thân cận của Trình Lâm.

“Nếu có một ngày không thể liên lạc được với tôi nữa, phiền anh giao lá thư này cho cô ấy.”

“Nói với cô ấy rằng không cần phải đau lòng vì tôi.”

Chương 3

Tôi mở điện thoại, nhìn điều cuối cùng trong danh sách nguyện vọng trước khi chết.

——Đến thăm mẹ.

Trong nghĩa trang tư nhân, tôi cúi người đặt một bó cúc trắng trước mộ mẹ.

“Mẹ, chẳng bao lâu nữa con có thể đến bên mẹ rồi.”

“Mẹ chờ con thêm một chút nhé.”

Tôi chống đầu gối định đứng lên, sau gáy bỗng truyền đến một cơn đau.

Ngay sau đó, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.

Cho đến khi một chậu nước lạnh bị hắt thẳng xuống đầu, tôi mới đột ngột tỉnh lại.

Tôi khó khăn ngẩng đầu.

Thẩm Tịch đang ngồi trên chiếc sofa trước mặt.

Anh ta ôm Tống Nguyệt Nguyệt đang khóc nức nở trong lòng, ánh mắt nhìn tôi âm trầm đáng sợ.

“Lâm Tri Ý.”

“Nguyệt Nguyệt bị cô đá ngã xuống cầu thang, phải khâu năm mũi!”

“Tôi cho cô cơ hội cuối cùng.”

“Quỳ xuống đàng hoàng xin lỗi Nguyệt Nguyệt!”

Tôi đau đến mức co quắp dưới đất, nhưng nghe vậy lại bật cười.

“Bắt tôi quỳ xuống?”

“Cô ta là cái thá gì mà xứng để tôi quỳ?”

Tôi vùng vẫy muốn đứng lên.

Nhưng ngay giây tiếp theo, động tác lập tức cứng lại.

Trên chiếc máy tính bảng một đàn em đang cầm, vài lính đánh thuê cầm xẻng đứng vây quanh mộ mẹ tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)