Chương 8 - Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Đầy Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà khép các ngón tay tôi lại, ấn chặt.

“Không phải cho con, là cho Noãn Noãn.”

“Con trai mẹ nợ hai mẹ con quá nhiều, mẹ không thể trả thay nó.”

“Số tiền này coi như bà nội cho Noãn Noãn.”

Bàn tay bà phủ lên mu bàn tay tôi.

Thô ráp, khô, có đốm tuổi già.

Sống mũi tôi lại cay lên.

“Mẹ, Noãn Noãn lúc nào cũng có thể đến thăm mẹ.”

“Con sẽ không ngăn.”

Mẹ chồng gật đầu.

Bà buông tay, cúi đầu lau mặt.

Sau đó khom người, cầm chiếc chìa khóa trên bàn trà lên.

Chiếc móc khóa ngôi sao xanh.

Bà đặt trong lòng bàn tay nhìn một lúc.

Rồi đưa cho tôi.

“Giữ lại đi. Noãn Noãn làm mà.”

Tôi nhận lấy.

Mẹ chồng quay người đi tới cửa.

Khi mang giày, lưng bà khom xuống, dường như còn khom hơn lúc mới tới.

Bà kéo cửa ra.

“Tiểu Tô.”

“Vâng.”

“Những ngày sau này, sống cho thật tốt.”

Bà bước ra ngoài.

Cửa đóng lại.

Cuối cùng phòng khách cũng trống không.

Sáu cốc trà đã nguội mất năm cốc.

Thỏa thuận ly hôn nằm trong túi.

Chìa khóa nằm trong lòng bàn tay.

Một mình tôi đứng giữa phòng khách.

Mặt trời bên ngoài đã lên cao, ánh sáng chiếu xuống sàn, lên bàn trà, lên mấy chiếc cốc trống.

Yên tĩnh đến mức không giống nơi vừa xảy ra một trận cãi vã.

Tôi ngồi xuống sofa.

Ngồi rất lâu.

Sau đó nước mắt rơi xuống.

12

Không biết đã khóc bao lâu.

Có thể năm phút.

Có thể mười phút.

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, rơi lên ngôi sao nhỏ màu xanh.

Không có tiếng khóc.

Chỉ có nước mắt rơi.

Từ một giờ sáng tối qua đến tận bây giờ.

Chín tiếng.

Cuối cùng tôi cũng khóc.

Không phải vì Trần Hạo.

Mà vì lúc Noãn Noãn nói “bố bảo con không được nói với mẹ”, biểu cảm ngẩng mặt nhìn tôi của con bé.

Con không hiểu gì cả.

Con chỉ nghe lời.

Bố bảo giữ bí mật thì con giữ bí mật.

Bốn tuổi rưỡi.

Con thậm chí còn chưa biết viết hai chữ “bí mật”.

Tôi dùng mu bàn tay lau mặt.

Đứng dậy.

Đi vào phòng vệ sinh, mở vòi nước, dùng nước lạnh vỗ lên mặt.

Người trong gương, mắt sưng, môi khô.

Cả đêm không ngủ, sắc mặt xám xịt.

Nhưng vẫn đứng vững.

Tôi khóa vòi nước, lau khô mặt.

Đi vào bếp.

Mở tủ lạnh.

Trứng, bột mì, hành lá.

Noãn Noãn nói muốn ăn bánh trứng.

Tôi đập hai quả trứng, thêm bột mì, thêm nước, khuấy đều.

Làm nóng chảo, đổ một ít dầu, xoay chảo một vòng rồi đổ bột vào.

Xèo một tiếng.

Rắc hành lá.

Lật mặt.

Vàng óng, mép hơi giòn.

Noãn Noãn thích nhất phần viền giòn ấy.

Tôi cắt thành từng miếng nhỏ, xếp vào chiếc đĩa nhỏ của con.

Rót một cốc sữa ấm.

Bưng lên bàn.

Trên tầng truyền xuống tiếng động.

Tiếng bước chân chậm chạp.

Noãn Noãn ôm con thỏ xuất hiện ở đầu cầu thang.

Tóc ngủ rối tung, trên mặt còn in dấu gối.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Bánh trứng xong chưa?”

“Xong rồi, mau lại đây.”

Con bé chạy lộp cộp xuống, trèo lên ghế ăn, nhìn thấy bánh trứng trong đĩa thì mắt sáng lên.

“Có phần giòn!”

“Mẹ để riêng một vòng cho con.”

Con bé cầm một miếng nhét vào miệng, hai má phồng lên, nói không rõ tiếng:

“Mẹ cũng ăn đi.”

“Mẹ ăn rồi.”

Thật ra chưa ăn.

Nhưng không đói.

Noãn Noãn ăn ba miếng, uống nửa cốc sữa.

Sữa dính trên môi trên thành một vệt trắng.

Tôi đưa tay lau cho con.

Con bé cười khúc khích.

“Mẹ, hôm nay đi công viên không?”

“Đi.”

“Đem thỏ theo không?”

“Đem.”

“Vậy mang cả khăn quàng cho thỏ nhé, ngoài trời lạnh.”

“Được.”

Noãn Noãn trượt khỏi ghế, ôm con thỏ chạy lên tầng tìm khăn.

Tôi ngồi cạnh bàn ăn.

Trên bàn vẫn còn một chỗ trống.

Trước đây chỗ đó là của Trần Hạo.

Cốc của anh ta vẫn nằm trên giá úp cốc.

Tôi đứng dậy, lấy chiếc cốc xuống.

Cất vào tận trong cùng của tủ.

Sau đó đổ từng cốc trà nguội còn lại trong phòng khách đi.

Rửa sạch cốc, úp lên giá.

Lau lại bàn trà.

Mở cửa sổ, gió thổi vào.

Gió tháng mười mang theo chút lạnh, nhưng nắng rất ấm.

Ngoài ban công có một hàng chậu hoa.

Năm ấy lúc chuyển đến, tôi nói muốn trồng hoa.

Sau này bận quá nên chẳng trồng được.

Chậu vẫn trống, đất đã khô.

Tôi nhìn hàng chậu trống.

Suy nghĩ một lúc.

Lát nữa đưa Noãn Noãn đi công viên, tiện đường ghé chợ hoa mua vài cây.

Noãn Noãn chạy từ trên tầng xuống, trong tay giơ một chiếc khăn quàng đỏ bé bằng bàn tay.

“Mẹ nhìn này! Con quàng cho thỏ rồi!”

Khăn quấn quanh cổ con thỏ ba vòng, gần như chôn cả đầu nó vào trong.

Tôi ngồi xổm xuống, giúp con nới lỏng một vòng.

“Đi thôi.”

“Đi công viên!”

Noãn Noãn nắm tay tôi, đi về phía cửa.

Tôi cầm túi và chìa khóa.

Chiếc chìa khóa dự phòng vẫn nằm trong túi.

Ngôi sao nhỏ màu xanh.

Sứt mất một góc.

Tôi lấy nó ra khỏi túi, nhìn một cái.

Sau đó đặt vào ngăn kéo ở cửa ra vào.

Khóa lại.

Tôi nắm tay Noãn Noãn ra khỏi nhà.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang bật sáng.

Noãn Noãn nhảy xuống từng bậc cầu thang, mỗi bước một bậc, miệng đếm số.

“Một, hai, ba, bốn…”

Ánh mặt trời từ cửa sổ hành lang chiếu vào, rơi trên đỉnh đầu con bé.

Lấp lánh như những mảnh vàng vụn.

Tôi đi sau con.

Từng bước một.

Đi xuống.

Đi ra ngoài.

Cánh cửa đã đóng lại sau lưng.

Căn nhà ấy vẫn là căn nhà ấy.

Nhưng bắt đầu từ hôm nay, đó là nhà của tôi và Noãn Noãn.

“Mẹ nhanh lên!”

“Đến đây.”

Tôi bước nhanh thêm hai bước, nắm lấy tay con.

Đẩy cửa tòa nhà ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng