Chương 9 - Bản Thỏa Thuận Ly Hôn
Anh nắm tay tôi, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Nhìn bộ dạng này của anh, tôi không nhịn được bật cười.
“Tổng giám đốc Cố, khí thế quyết đoán trên bàn đàm phán thường ngày của anh đâu rồi?”
Cố Uyên cúi xuống hôn đầu ngón tay tôi.
“Trước mặt em và con, anh chỉ muốn làm một người bình thường.”
Tôi ở bệnh viện ba ngày.
Cố Uyên hủy toàn bộ lịch trình công ty.
Ngay cả cuộc họp của dự án trị giá hàng trăm triệu cũng chuyển sang họp trực tuyến.
Anh kê một chiếc bàn nhỏ trước sofa trong phòng bệnh.
Vừa xem tài liệu vừa gọt táo cho tôi.
Gọt xong lại cắt thành từng miếng nhỏ, cắm tăm rồi đưa tới miệng tôi.
“Ngọt không?”
“Ngọt.”
Ngày xuất viện, Cố Uyên không giao con cho bảo mẫu.
Anh tự tay đặt con vào ghế an toàn dành cho trẻ sơ sinh, rồi kiểm tra dây an toàn ba lần.
Xe chạy rất ổn định.
Về đến nhà, căn biệt thự đã hoàn toàn thay đổi.
Một góc phòng khách chất đầy đủ loại đồ dùng trẻ em của nhiều thương hiệu.
Còn có một cây đàn piano màu đen hoàn toàn mới.
Đó là món quà Cố Uyên chuẩn bị trước cho sinh nhật một tuổi của con.
“Tuy bây giờ con còn chưa biết đàn.”
Cố Uyên ôm vai tôi giải thích.
“Nhưng anh hy vọng cuộc đời sau này của con sẽ luôn có âm nhạc đồng hành.”
Tôi nhìn căn nhà đầy hơi ấm.
Đột nhiên cảm thấy đây mới thật sự là một mái ấm.
Căn nhà lạnh lẽo trước đây, nơi lúc Lục Chiêu còn ở luôn tràn ngập những cuộc cãi vã.
Chỉ có thể gọi là một căn nhà.
Trong thời gian ở cữ, Cố Uyên thuê đội ngũ chăm sóc sau sinh tốt nhất.
Nhưng mỗi tối anh vẫn nhất quyết tự mình vỗ ợ cho con.
Nửa đêm con vừa khóc, anh luôn tỉnh trước tôi.
Nhẹ nhàng bế con ra ngoài dỗ.
Cho đến khi con ngủ lại.
Tôi thường nằm trước cửa kính sát đất trong phòng ngủ.
Nhìn những vì sao ngoài cửa sổ.
Nghe tiếng Cố Uyên khe khẽ ngân nga trong phòng khách.
Trong lòng dâng lên một cảm giác không chân thực.
Hạnh phúc này thật sự thuộc về tôi sao?
Ngày tổ chức tiệc đầy tháng cho con.
Buổi tiệc được làm vô cùng long trọng.
Cố Uyên bao trọn cả một khu nghỉ dưỡng.
Gần như tất cả những người có tiếng trong giới kinh doanh đều tới.
Tôi mặc một bộ sườn xám cách tân màu vàng kim.
Trong lòng ôm đứa bé được quấn kín.
Đứng cạnh Cố Uyên, mỉm cười tao nhã.
“Tổng giám đốc Cố, chúc mừng, chúc mừng, có người nối dõi rồi.”
Khách khứa lần lượt nâng ly.
Cố Uyên đứng chắn trước tôi, đỡ hết những lời mời rượu.
“Hôm nay vợ tôi và con mới là nhân vật chính.”
“Tôi cũng không uống nhiều, mọi người cứ tự nhiên.”
Buổi tiệc diễn ra được một nửa.
Bạn thân ghé vào tai tôi, thần bí kéo tay áo.
“Này, cậu nhìn chiếc xe ngoài cửa kìa.”
“Ai vậy? Hình như đỗ ở đó khá lâu rồi.”
Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ.
Qua lớp rèm mỏng trước cửa kính sát đất.
Một chiếc Santana cũ kỹ đỗ bên đường.
Sơn xe đã bong gần một nửa.
Qua cửa kính xe, thấp thoáng có thể nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Là Lục Chiêu.
Anh không dám bước vào.
“Đừng nhìn nữa.”
Cố Uyên bước tới, tiện tay chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió thổi rối cho tôi.
“Chỉ là một người chẳng còn liên quan đến chúng ta, không cần để ý.”
13
Tôi quay đầu, cười rạng rỡ với Cố Uyên.
“Ừ, không nhìn nữa.”
“Chúng ta vào cắt bánh đi.”
Buổi tiệc kết thúc.
Cố Uyên dắt tôi và con ra tiễn khách.
Lúc đi đến cửa.
Chiếc Santana cũ kia vẫn chưa rời đi.
Lục Chiêu hạ cửa kính.
Gương mặt ấy trông già nua hơn trước rất nhiều.
Bọng mắt sưng, râu ria lởm chởm.
Ngày tháng trôi đi êm đềm như dòng nước.
Chớp mắt con đã biết gọi bố mẹ.
Công việc của Cố Uyên dù bận đến đâu, mỗi tuần anh vẫn dành hai ngày ở bên con.
Chủ nhật là ngày dành cho gia đình.
Chúng tôi sẽ đưa con đi công viên giải trí, sở thú, ra biển.
Hôm đó chúng tôi đi dã ngoại trong công viên.
Nắng vừa đẹp, thảm cỏ xanh mướt.
Cố Uyên trải khăn ăn, bày thức ăn tinh tế lên.
Con chơi xếp hình trên tấm thảm dành cho trẻ bên cạnh.
Cười khanh khách.
Cố Uyên lấy ra một chiếc hộp nhung tinh xảo.
Đưa cho tôi.
“Cái gì vậy?”
Tôi hơi nghi hoặc.
Mở ra xem.
Là một sợi dây chuyền kim cương có thiết kế rất đặc biệt.
Mặt dây chuyền là hình bóng của một đứa trẻ, ở giữa đính một viên kim cương hồng.
Mặt sau khắc tên và ngày sinh của con.
“Cái này…”
“Ngày công ty chính thức niêm yết trên sàn, anh đã cho người đặt làm.”
Cố Uyên ngồi xuống bên tôi, từ phía sau vòng tay ôm eo tôi.
Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi.
“Trước đây anh luôn cho rằng thành công trong sự nghiệp là đỉnh cao của cuộc đời.”
“Sau này mới phát hiện, em và con mới là những người anh muốn bảo vệ nhất.”
Tôi vuốt sợi dây chuyền.
Hốc mắt hơi cay.
“Cố Uyên, cảm ơn anh.”
“Cảm ơn gì chứ.”
Anh hôn nhẹ bên tai tôi.
“Là em cho anh một mái ấm.”
“Là em cho anh biết trách nhiệm là gì.”
Buổi tối sau khi dỗ con ngủ.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên ghế dài ngoài ban công.
Ngắm cảnh đêm rực rỡ của thành phố.
Cố Uyên rót cho tôi một cốc sữa nóng.
“Niệm Niệm, còn nhớ lúc chúng ta mới quen không?”
“Nhớ chứ.”
Tôi ôm cốc trong tay, khóe môi cong lên.
“Khi đó anh còn bắt em giả làm vợ anh.”
“Ai ngờ giả thành thật.”
Cố Uyên cười khẽ, đưa tay nắm lấy tay tôi.