Chương 1 - Bản Thỏa Thuận Của Tình Yêu
Ngày phát hiện mình mang thai, tôi chợt nhận ra tính năng chia sẻ vị trí mà tôi và Cận Kiêu đã dùng suốt năm năm bỗng biến mất trong một tiếng.
Anh giải thích rằng bãi đỗ xe ngầm của công ty sóng rất kém.
Nhưng suốt một tháng liên tiếp, cứ đúng ba giờ rưỡi chiều mỗi ngày, định vị của anh lại mất tín hiệu, không lệch một giây.
Tôi âm thầm theo dõi và vô tình phát hiện mối quan hệ vụng trộm giữa anh và người con gái anh từng yêu sâu đậm.
“Anh Kiêu, anh định bao giờ mới nói rõ với cô ấy?”
“Đợi thêm chút nữa.”
“Em có thể đợi, nhưng đứa bé trong bụng em không đợi được.”
Ngay tối hôm đó, Cận Kiêu đưa cho tôi một bản thỏa thuận ly hôn.
“Tối nay em chuyển ra ngoài đi.”
Tôi khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đáp:
“Được, em nghe anh.”
Cận Kiêu sững người, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp khó nói thành lời.
“Mỗi tháng tôi sẽ gửi thêm cho em hai trăm nghìn tệ tiền sinh hoạt.”
Tôi nở nụ cười dịu dàng:
“Cảm ơn anh, anh Cận.”
Tất cả mọi người đều cho rằng tôi bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân này, chỉ có thể thụ động chờ người khác phán quyết số phận.
Nhưng thật ra tôi là một người vô cùng tỉnh táo và thực tế.
Ngay từ ngày đầu tiên vị trí của anh biến mất, tôi đã bắt đầu tính toán cách tận dụng cảm giác áy náy của anh để giành lấy lợi ích lớn nhất cho mình.
Chiêu này, tôi chưa từng thất bại.
…
Hai tay tôi vô thức lướt qua bụng dưới, khẽ thở dài.
Trong lòng vẫn đang do dự không biết nên giữ hay bỏ đứa bé này.
Cận Kiêu đột nhiên quay đầu lại, đôi mày nhíu chặt.
Năm năm hôn nhân đủ để tôi nhận ra ngay đây là dấu hiệu trước khi anh nổi giận.
Quả nhiên, giây tiếp theo anh siết chặt hai vai tôi, giọng đầy bực tức:
“Tại sao em lúc nào cũng lén thở dài, nhưng lại không chịu trút cảm xúc trước mặt tôi?”
“Rõ ràng em rất buồn, rất tức giận. Khương Nghi, em không cần phải nhịn như thế.”
Vai bị anh bóp đau đến mức mắt tôi đỏ lên.
“Cận Kiêu, anh biết em không nỡ rời xa anh. Nhưng Mạnh Vũ Hy không thể chờ được nữa.”
Mạnh Vũ Hy.
Người con gái mà thuở thiếu niên Cận Kiêu từng yêu nhưng không thể có được.
Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên này là năm năm trước, vào đúng một ngày trước lễ cưới của tôi và Cận Kiêu.
Khi ấy, Cận Kiêu nhìn chằm chằm số điện thoại nước ngoài đang gọi tới, chần chừ rất lâu không bắt máy.
Mãi đến lần chuông thứ bảy, anh mới nhấn nút nghe.
“Anh Kiêu, anh có thể đừng kết hôn được không? Anh từng nói cả đời này ngoài em ra anh sẽ không cưới ai khác mà.”
Tôi nhìn thấy rất rõ đôi mắt Cận Kiêu lập tức đỏ ngầu, giọng anh run lên:
“Mạnh Vũ Hy, năm đó chính em bỏ tôi để đi theo hắn!”
“Em đã lấy chồng rồi, bây giờ còn muốn gây chuyện gì nữa?”
Anh cúp máy, không chút do dự chặn luôn số điện thoại nước ngoài kia.
“Khương Nghi, chuyện quá khứ tôi không muốn giải thích. Nhưng em hãy tin tôi, tôi tuyệt đối sẽ không phản bội em.”
Đó cũng là lần cuối cùng tôi nghe thấy cái tên Mạnh Vũ Hy.
Cận Kiêu giữ lời hứa.
Suốt những năm sau đó, cái tên ấy không hề xuất hiện thêm lần nào.
Chỉ là tôi không ngờ lời hứa này chỉ kéo dài được năm năm.
Anh từng yêu tôi.
Nhưng cuối cùng lại quay về yêu người cũ.
Lúc này, nghe tôi nhắc đến Mạnh Vũ Hy, toàn thân Cận Kiêu cứng đờ, sau đó chậm rãi buông tay.
“Khương Nghi, tôi cũng không còn cách nào khác. Em hiểu chuyện như vậy, chắc sẽ hiểu được khó xử của tôi chứ?”
“Em yên tâm, tôi sẽ không để em chịu thiệt. Em muốn gì, tôi cũng có thể cho em.”
Tôi cười khổ, rồi cố tình phóng đại vẻ đau lòng trên khuôn mặt.
“Anh biết mà. Năm đó em chẳng ham gì ở anh cả, thứ em muốn chỉ là chính con người anh.”
Thật ra câu này không hề giả.
Từ rất lâu trước đây tôi đã thích anh, thậm chí còn cố tình tạo cơ hội để làm quen với anh.
Sau này, khi Cận Kiêu cầu hôn, tôi kích động đến mức ba ngày ba đêm không ngủ được.
Nhưng ngoài mặt tôi vẫn luôn bình thản.
Tôi hiểu rất rõ rằng cho dù yêu một người đàn ông đến đâu cũng không thể chiều chuộng anh ta quá mức.
Còn bây giờ, tôi cố ý nhắc lại việc mình chẳng ham tiền bạc của anh, đơn giản là để đổi lấy lợi ích lớn hơn.
Không biết từ lúc nào bên ngoài đã mưa như trút nước.
Cận Kiêu nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, thấp giọng nói:
“Tối nay đừng đi nữa. Sáng mai hãy chuyển.”
Tôi chợt nhớ tới một đêm mưa trước đây, còn lớn hơn cả hôm nay.
Hôm ấy Cận Kiêu đến đón tôi sau giờ làm thêm, nhưng giữa đường lại nhận được một cuộc gọi không rõ số.
Sau đó anh lập tức đuổi tôi xuống xe rồi lái đi như điên.
Bây giờ nghĩ lại, người gọi khi ấy chắc hẳn là Mạnh Vũ Hy.
Ngoài cô ta ra, còn ai có thể khiến một Cận Kiêu vốn luôn điềm tĩnh mất kiểm soát như vậy?
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ra ngoài cửa sổ.
Những hạt mưa đập lộp bộp lên mặt kính.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh rung liên tục.
Trên màn hình hiện lên hai chữ “Tình yêu” chói mắt.
Tôi cầm áo khoác lên, bình thản nói:
“Em vẫn nên đi thì hơn. Em không muốn làm khó anh.”
Lần đầu tiên Cận Kiêu chủ động cúp máy của đối phương.
Anh siết chặt cổ tay tôi, giọng gấp gáp:
“Khương Nghi, cho dù chúng ta ly hôn, em vẫn là người nhà của tôi.”
Tôi nghiến chặt răng.
Nhưng chưa kịp nói gì, nước mắt đã rơi xuống.
Điện thoại anh vẫn rung không ngừng.
Tôi tùy tiện lau nước mắt, nghẹn giọng:
“Anh Cận, cô ấy đang sốt ruột rồi. Anh nghe máy trước đi. Em sẽ bảo quản gia lái xe đưa em đi.”
Tôi xoay người định rời khỏi.
Chân vừa loạng choạng một cái đã bị Cận Kiêu kéo mạnh trở lại.
Đúng lúc đó, tờ kết quả khám thai trong túi áo rơi xuống đất.
“Đây là cái gì? Em mang thai? Từ bao giờ?”
Cận Kiêu cầm tờ giấy, hai tay run không ngừng.
Anh không thích trẻ con.
Chúng tôi đã thống nhất phải đến năm ba mươi tuổi mới cân nhắc chuyện có con.
Bình thường anh luôn sử dụng biện pháp tránh thai.
Nhưng hơn một tháng trước, có một lần anh không làm.
Đêm hôm ấy anh về rất muộn.
Không nói một lời, anh ép tôi vào tường rồi hôn điên cuồng.
Không biết là cố tình hay quên mất, tối hôm ấy anh không dùng biện pháp bảo vệ.
Mà trùng hợp thay, hôm đó lại đúng kỳ rụng trứng của tôi.
Thế là tôi có thai.
Nhìn vẻ mặt tức giận của anh, trái tim tôi đau âm ỉ như bị kim châm.
Tôi cố nén đau lòng, giật lại tờ kết quả, lạnh giọng nói:
“Ngày mai em sẽ liên hệ bệnh viện làm thủ thuật. Sẽ không gây phiền phức cho anh.”
Cận Kiêu rõ ràng thở phào.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của tôi, anh đột nhiên nổi giận:
“Khương Nghi, đây là con của chúng ta! Em thật sự không quan tâm chút nào sao?”
“Hay là đến cả tôi em cũng không còn quan tâm nữa?”
Tôi bật cười, nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt năm năm.
Tuổi thơ của Cận Kiêu vô cùng bất hạnh.
Anh vốn là cậu chủ ruột của nhà họ Cận, nhưng vừa sinh ra đã bị bảo mẫu đánh tráo.
Trong sáu năm sống với cha mẹ nuôi, anh thường xuyên bị ngược đãi, thậm chí chưa từng được ăn một bữa no.
Anh ghét trẻ con.
Bởi mỗi khi nhìn thấy chúng, anh lại nhớ đến quãng thời gian đau khổ ấy.
Tôi hiểu anh, thương anh.
Nhưng nhà họ Cận cần người thừa kế.
Vì thế tôi mới thuyết phục cha mẹ anh đồng ý để chúng tôi đến ba mươi tuổi mới sinh con.
Vừa rồi tôi nhìn rất rõ.
Cận Kiêu không muốn đứa trẻ này.