Chương 3 - Bạn Thân Quỷ Sai Và Kế Hoạch Tử Thần
Tôi nhìn về phía trước.
Ở cuối nghĩa địa, một cửa tiệm treo đèn lồng trắng lẻ loi đứng đó, âm u đến rợn người.
Xuyên qua ô cửa sổ, tôi lờ mờ thấy một bóng người khom lưng, đang chậm rãi kéo dây khởi động chiếc cưa máy trong tay.
Tiếng động cơ chói tai vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, giống hệt tiếng tử thần nghiến răng.
Tôi cúi đầu nhìn cây gậy sắt trong tay đã cong vẹo, tiện tay ném sang một bên.
Sau đó, tôi bước về phía ngôi mộ của Từ Man.
Đó là một ngôi mộ mới, đến bia mộ cũng chưa có, chỉ là một ụ đất trơ trọi.
“Từ Man,”
Tôi nhìn chằm chằm vào ụ đất, giọng khàn đặc.
“Tôi đến rồi.”
“Thù của cậu, tôi sẽ trả giúp.”
“Nhưng món nợ cậu nợ tôi, tôi cũng sẽ đòi lại.”
Tôi rút lá cờ dẫn hồn cắm trên mộ lên, bẻ gãy cán tre, nắm chặt trong tay, bước từng bước về phía tiệm đồ mã.
Tay tôi siết lấy cây tre gãy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tiệm đồ mã nằm ngay rìa nghĩa địa, đèn lồng trắng lắc lư trong gió, phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người.
【Đừng đi thẳng cửa chính, họ gài bẫy rồi, có bẫy thú và kẹp sắt.】
【Chú hai nhà họ Triệu là thợ săn già đời, rất thâm hiểm, hắn giấu súng sau mấy con hình nhân bằng giấy.】
【Hắn còn có hai đồ đệ, tay cầm dao lọc thịt, đang núp sau cửa chờ sẵn.】
Thấy lời cảnh báo từ đạn mạc, tôi lập tức dừng lại.
Bẫy thú, súng săn?
Đây đâu phải dân làng bình thường, rõ ràng là ổ thổ phỉ!
Tôi hít sâu một hơi, né con đường phủ đầy lá khô dẫn vào cửa chính, cúi người men theo mé tường đến bên hông tiệm.
Chỗ đó có một khung cửa sổ dán giấy báo, bên trong hắt ra ánh sáng vàng nhạt.
Tôi ghé sát nhìn qua khe hở.
Bên trong bày đầy hình nhân bằng giấy sặc sỡ, mấy đứa trẻ giấy má đỏ lòe đang trừng trừng nhìn tôi giữa đêm khuya.
Chú hai nhà họ Triệu là một lão già gầy gò, đang ngồi trên ghế, tay ôm khẩu súng tự chế, họng súng nhắm thẳng cửa ra vào.
Trên bàn cạnh hắn là chiếc cưa máy dính đầy mùn cưa và dầu nhớt.
Hai tên trai trẻ vạm vỡ cầm dao lọc thịt, đứng canh sau cửa, mặt mũi hằm hằm như chực lao ra chém người.
“Chú hai, chắc chắn con đàn bà đó sẽ mò tới đây chứ?” một tên hỏi.
Lão nhả một bãi nước trầu, nói: “Bên chỗ Đại Cường gây náo loạn như vậy, nó thể nào cũng chạy lên núi. Đây là lối bắt buộc, trừ khi nó muốn chết luôn ở nghĩa địa.”
“Đến là vừa hay. Nếu Đại Cường bị phế rồi, thì con này cứ để lại cho tụi bây làm vợ.”
“He he, cảm ơn chú hai!”
Nghe đám người trong kia bông phèng giở trò dơ bẩn, ánh mắt tôi lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn quanh, phát hiện góc tường có một đống sậy khô và nan tre, chắc là đồ để làm hình nhân.
Tôi móc bật lửa chống gió ra.
Dầu bên trong đã gần cạn, lúc nãy dùng gần hết trong vụ nổ kia.
Nhưng tôi chỉ cần một tia lửa.
Tôi châm đống sậy khô, chờ ngọn lửa bốc lên, rồi nhét thẳng qua khe cửa sổ đã mục nát.
“Cháy rồi! Chú hai, phía sau cháy rồi!”
Bên trong lập tức náo loạn.
Cả cửa hàng toàn đồ dễ cháy, lửa vừa bén vào hình nhân và giàn tre là bùng lên dữ dội, liếm tới tận mái nhà.
“Khụ khụ… mẹ kiếp, dập lửa trước đã!”
Chú hai nhà họ Triệu hoảng loạn bật dậy, không còn tâm trí canh cửa, vội vàng dùng áo quật vào đám lửa.
Chính là lúc này.
Tôi vòng lại phía cửa chính, nhặt một viên đá to, ném mạnh vào cánh cửa.
“Ai đó?”
Hai tên đồ đệ tưởng tôi xông vào, lập tức vung dao lao ra ngoài.