Chương 18 - Bàn Tay Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuộc đời anh là một thất bại hoàn toàn.

Anh từng cho rằng mình là một người anh hùng. Anh có thể bảo vệ đất nước, có thể chiến thắng mọi trận đánh.

Nhưng anh đến nhà của mình, người mình yêu cũng không thể bảo vệ.

Anh đã tự tay hủy hoại thứ quý giá nhất trong đời.

Sau đó, lại dùng cách hèn hạ nhất để cố gắng che giấu tội lỗi của mình.

Cho đến lúc nằm trên giường bệnh, nhìn em bình tĩnh đưa ra điều kiện ấy.

Lần đầu tiên anh mới nhìn rõ chính mình.

Hóa ra anh không phải anh hùng.

Anh chỉ là một kẻ đáng thương bị hư vinh và bạo lực điều khiển.

Em đã cứu bàn tay anh.

Nhưng anh biết em không thể cứu lại con người anh.

Con người anh đã mục nát, đã chết từ khoảnh khắc anh đánh em.

Mỗi ngày sau đó, anh đều sống trong địa ngục.

Anh nhìn bàn tay được em cứu. Nó giống như một chứng cứ sống, ngày đêm nhắc nhở anh rằng mình là một kẻ có tội khốn nạn đến mức nào.

Anh từng thử cai rượu, từng thử bắt đầu lại.

Nhưng vô ích.

Con quỷ trong lòng đã nuốt chửng anh.

Anh đến tìm em không phải muốn làm tổn thương em, cũng không phải muốn cầu xin em tha thứ.

Anh chỉ muốn nhìn em và An An thêm một lần.

Anh muốn nhìn xem khi không có anh, hai mẹ con sống tốt đến mức nào.

Thấy hai mẹ con sống tốt như vậy, anh đã yên tâm.

Cả đời này, tội lỗi của anh quá nặng.

Đối với em, đối với An An, đối với bộ quân phục anh từng mặc.

Anh không cầu xin hai mẹ con tha thứ.

Anh chỉ cầu xin kiếp sau đừng để anh gặp lại hai mẹ con.

Anh không xứng.

Trong hộp là thứ duy nhất có ý nghĩa anh làm bằng bàn tay đó.

Nếu có kiếp sau, anh hy vọng mình có thể giống như nó.

Lặng lẽ bảo vệ hai mẹ con.

Tuyệt bút của Trần Dã.”

Nước mắt tôi từng giọt, từng giọt rơi xuống giấy thư, hòa cùng những vết nước cũ.

18

Tôi run rẩy mở chiếc hộp gỗ.

Bên trong hộp lặng lẽ đặt một món đồ.

Đó là một bức tượng nhỏ được khắc bằng gỗ.

Tượng khắc một người phụ nữ đang dắt tay một bé gái.

Người phụ nữ là tôi.

Bé gái là An An.

Bức tượng được khắc không đẹp.

Đường nét thô ráp, tỷ lệ cũng hơi kỳ lạ.

Có thể nhìn ra người khắc nó rất vụng về, không kiểm soát tốt lực tay. Nhiều chỗ có dấu vết khắc hỏng rồi sửa lại.

Nhưng tôi có thể tưởng tượng.

Trần Dã ngồi một mình trong căn phòng thuê tối tăm và ẩm thấp ấy.

Dùng bàn tay phải được tôi cứu nhưng không còn linh hoạt để cầm dao khắc.

Dùng bàn tay trái khỏe mạnh vụng về giữ khối gỗ.

Từng nhát, từng nhát.

Khắc toàn bộ sự sám hối, nỗi nhớ và ước vọng xa vời của mình vào khối gỗ này.

Tôi cầm bức tượng nhỏ lên.

Gỗ đã được vuốt ve đến nhẵn bóng, mang theo một mùi rất nhạt hòa lẫn giữa thuốc lá và rượu.

Tôi siết chặt nó trong lòng bàn tay.

Khối gỗ lạnh cấn vào lòng bàn tay, đau nhói.

Nước mắt tôi không thể kìm được nữa, trào ra dữ dội.

Tôi khóc không phải vì cái chết của Trần Dã.

Cũng không phải vì tình yêu giữa chúng tôi đã sớm hóa thành tro.

Tôi khóc vì sự hoang đường của số phận.

Vì sự phức tạp của lòng người.

Vì một sinh mạng đã đi đến tự hủy diệt theo cách như vậy.

An An chạy từ trong phòng ra, nhìn thấy tôi khóc thì giật mình.

“Mẹ, mẹ sao vậy?” Con bé chạy tới, dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt cho tôi.

Tôi lắc đầu, ôm chặt con vào lòng.

“Mẹ không sao.” Tôi nói. “Mẹ chỉ… đọc được một câu chuyện rất buồn.”

“Chuyện gì vậy mẹ?”

“Một câu chuyện… về bỏ lỡ và chuộc lỗi.”

Tôi không nói với An An rằng Trần Dã đã chết.

Tôi cũng không định nói với con bé.

Trong ký ức của con, người cha sẽ mãi mãi dừng lại ở ấn tượng mơ hồ và đáng sợ khi con năm tuổi.

Có lẽ như vậy là tốt nhất cho con.

Cuộc đời không cần quá nhiều sự thật.

Mấy ngày sau, tôi đi biển một chuyến.

Tôi mang bức tượng gỗ và lá thư đến bờ biển.

Tôi đứng trên mỏm đá, nhìn đại dương mênh mông không thấy điểm cuối.

Gió biển thổi tung tóc, cuốn đi vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Tôi xé lá thư thành từng mảnh, tung ra biển.

Những mảnh giấy viết đầy lời sám hối cuối cùng của một người đàn ông bay lượn, xoay tròn giữa không trung, cuối cùng rơi vào sóng dữ rồi biến mất.

Sau đó, tôi giơ bức tượng gỗ lên.

Tôi muốn ném cả nó xuống biển.

Để tất cả mọi chuyện hoàn toàn được chôn vùi.

Nhưng khi bàn tay giơ lên được một nửa, tôi dừng lại.

Tôi nhìn bức tượng thô ráp nhưng vô cùng chân thành ấy.

Tôi như nhìn thấy bộ dạng cuối cùng của Trần Dã.

Cô độc, sa sút, bị con quỷ trong lòng nuốt chửng, nhưng vào cuối sinh mạng vẫn cố gắng nắm lấy tia sáng cuối cùng.

Anh ta là một kẻ có tội.

Anh ta cũng là một người đáng thương.

Cuối cùng, tôi vẫn thu bức tượng gỗ lại.

Tôi không có tư cách thay anh ta hoàn thành sự chuộc lỗi cuối cùng.

Tôi cũng không thể hoàn toàn tha thứ cho anh ta.

Nhưng có lẽ tôi có thể giữ lại thứ này.

Không vì điều gì khác.

Chỉ để nhắc nhở chính mình.

Tôi từng ở gần vực sâu đến vậy.

Tôi từng dùng hết sức lực toàn thân mới bò được ra khỏi vực sâu ấy.

Còn bây giờ, tôi đang đứng ở đây, đứng dưới ánh mặt trời.

Sau lưng tôi là vực sâu vạn trượng.

Trước mặt tôi là biển trời và những vì sao.

Cuộc đời tôi vẫn còn rất dài.

Tôi sẽ đưa An An sống thật tốt, tiếp tục bước về phía trước.

Mang theo cả phần của anh ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)