Chương 2 - Bản Nhạc Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
Nhưng khi rơi xuống người Bùi Thanh Uyển, tất cả lại hóa thành dịu dàng như tìm lại được vật đã mất.
Hắn nói:
“Hoàng tỷ, đệ đã tìm nàng ấy rất lâu, tuyệt không cho phép bất cứ ai động đến một sợi tóc của nàng ấy.”
Năm xưa khi tiên đế còn tại vị, Thận quý phi một mình được thiên tử sủng ái.
Vì muốn con mình kế thừa hoàng vị.
Nàng ta không chỉ hãm hại rất nhiều con cháu tông thất hoàng gia.
Còn vu hãm Hoàng hậu.
Ngay cả Tiêu Hựu khi đó đã được lập làm Thái tử, cũng bị đày vào lãnh cung.
Còn Tiêu Hựu ẩn nhẫn ngủ đông nhiều năm.
Mới lật đổ Thận quý phi, giành lại sự coi trọng của tiên đế.
Trong cung lờ mờ có lời đồn, khi hắn còn trẻ sống nơi lãnh cung, từng có một bạch nguyệt quang.
Nàng ấy cách bức tường cung, dùng tiếng đàn xoa dịu trái tim thiếu niên không cam lòng và cô quạnh.
Sau khi Tiêu Hựu được phục vị, hắn vẫn luôn tìm kiếm người ấy.
Vị bạch nguyệt quang này, đại khái chính là Bùi Thanh Uyển.
Công chúa cũng không muốn đối đầu với Tiêu Hựu, bèn tha cho Bùi Thanh Uyển.
Tiêu Hựu hỏi Bùi Thanh Uyển có bằng lòng gả cho hắn không.
Nhưng nàng ta lại muốn cự còn nghênh, nói:
“Đa tạ Thái tử điện hạ hậu ái, chỉ là trưởng ấu hữu tự. Đích tỷ của thần nữ vẫn còn khuê trung, thần nữ không thể xuất giá trước.”
Tiêu Hựu nghe vậy, liền thuận miệng nói:
“Vậy cô sẽ chỉ một mối hôn sự cho đích tỷ của nàng là được.”
Thần sắc Bùi Thanh Uyển có chút kỳ lạ.
Nàng ta che môi cười nói:
“Thái tử có điều không biết. Tỷ tỷ của thần nữ đến nay vẫn chưa định thân là vì…”
Đuôi câu của nàng ta hạ thấp giọng, nhưng lại không hề tránh ta.
Tất cả quý nữ công tử trong cuộc, bất kể biết chuyện hay không, đều nhìn sang.
Ta vô thức giấu tay phải ra sau lưng.
Cũng cúi đầu xuống.
Che đi sự tủi nhục trong mắt.
Năm mười hai tuổi, ta lên núi cầu phúc cho mẫu thân đã mất, khi xuống núi không may ngã khỏi xe ngựa.
Ta bị thương ở đầu, quên mất rất nhiều chuyện.
Tay phải cũng để lại tật, ba ngón tay vô lực.
Những năm qua ta học dùng tay trái ăn cơm, dùng tay trái viết chữ.
Nhưng gảy đàn thì không thể nữa.
Không ai bằng lòng cưới một quý nữ tàn tật tay phải.
Tiêu Hựu là Thái tử.
Dưới một người, trên vạn người.
Hắn chỉ nhàn nhạt nhìn sang.
“Nếu đã vậy, Bùi tiểu thư cứ bẻ một cành hoa ném ra. Rơi vào tay vị công tử nào, cô sẽ ban hôn cho ngươi với người ấy.”
“Các ngươi, những cái gọi là quý nữ quan gia, hao hết tâm tư giành được cơ hội tham gia tiệc Chiết Hoa này, chẳng phải cũng vì muốn trèo cao sao?”
05
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia u ám.
Năm xưa Thận quý phi chính là mượn cớ tham gia cung yến để câu dẫn tiên đế.
Thừa lúc Hoàng hậu mang thai, bò lên long sàng.
“Người có mặt ở đây, bất kể là ai, cũng đã là quy túc tốt nhất mà ngươi có thể với tới. Nếu sau khi gả, hắn đối xử với ngươi không tốt, cô sẽ làm chủ cho ngươi, được chứ?”
Giọng hắn chắc nịch, không cho ta từ chối.
“Đừng ném cho ta đấy. Đại cô nương Bùi gia dung mạo thì đúng là đẹp, đáng tiếc tay phải lại tàn tật. Làm chủ mẫu thì kém một chút.”
“Nếu cho ta làm thiếp, ta cũng chẳng ngại đâu.”
Trong đám người không ngừng truyền ra tiếng trêu ghẹo bàn tán.
Ta cứng đờ tại chỗ.
Tiến thoái lưỡng nan.
Tiêu Hựu chỉ thâm tình nhìn Bùi Thanh Uyển.
Khi ánh mắt rơi xuống ta, lại lạnh đi vài phần.
“Bùi tiểu thư vì sao còn chưa ném? Chẳng lẽ bất mãn với quyết định của cô?”
Tháng ba, hoa lê trên cành trắng như tuyết.
Hắn bẻ một cành, xoay người đưa vào tay ta.
Ta còn chưa kịp phản ứng.
Hắn đã kẹp lấy cổ tay ta, ném cành hoa về phía đám người.
Đám đông xôn xao một trận.
Rồi lại yên tĩnh.
Nơi ánh mắt mọi người đổ dồn.
Một nam tử áo trắng, đôi mắt trống rỗng, đang cầm cành hoa lê đưa lên chóp mũi khẽ ngửi.
Đôi môi mỏng cong lên.