Chương 7 - Bán Nhà Để Bảo Vệ
“Mẹ! Sao mẹ có thể nói con như vậy!”
“Mẹ nói sai sao?”
Mẹ chồng ngẩng đầu, vành mắt đỏ.
“Cái hợp đồng tặng cho đó, con nói với mẹ ký chỉ là làm thủ tục, tiện cho đứa trẻ đi học. Con không nói với mẹ rằng ký xong nhà sẽ thuộc về con trai con. Nếu con nói thật, mẹ có ký không?”
Môi chị chồng động đậy, không nói ra lời.
“Ba trăm hai mươi sáu nghìn.” Giọng mẹ chồng run lên. “Tiền mẹ dành dụm cả đời đều bị con lấy đi. Con còn muốn căn nhà của mẹ. Rốt cuộc con còn muốn gì?”
Chị chồng lùi về sau một bước.
Chị ta nhìn chồng tôi như đang tìm chiếc phao cứu mạng cuối cùng.
“Hai, chị là chị của em. Chị chăm em lớn từ nhỏ, em sốt chị cõng em tới bệnh viện, em đi học chị dành dụm học phí cho em—”
“Chị.” Chồng tôi ngắt lời.
Giọng anh bình tĩnh, nhưng tôi nghe ra sự bình tĩnh đó đang đè nén cơn giận.
“Từ nhỏ chị đối xử tốt với em, em nhớ. Mấy năm nay chị nói gia đình khó khăn, em chưa từng từ chối lần nào. Chị vay tiền em, em đưa. Chị xin tiền mẹ, em không ngăn. Vì chị là chị của em, em nghĩ giúp chị là chuyện nên làm.”
Anh dừng lại.
“Nhưng chị có nhà. Chị mua đứt một căn nhà mà không nói với em. Một bên than nghèo với em, một bên gom tiền vào túi mình. Chị lừa em cũng được, nhưng chị lừa mẹ—”
Anh không nói hết câu.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
Chị chồng đứng đó, biểu cảm trên mặt từng lớp sụp xuống.
Đầu tiên là tủi thân, sau đó hoảng hốt, cuối cùng chỉ còn lại sự khó xử.
Chị ta chộp lấy túi trên bàn.
“Được, cả nhà đều thấy tôi sai đúng không? Được!”
Chị ta quay người đi về phía cửa.
Đi được nửa đường lại quay đầu, chỉ vào tôi.
“Đều tại cô! Trước khi cô gả vào, cả nhà chúng tôi đang yên đang lành! Cô đúng là đồ phá nhà!”
Tôi ngồi trên ghế, không động, không nói.
Chồng tôi chắn trước mặt tôi.
“Chị, chị đi đi. Chuyện tiền bạc, sau này chúng ta tính tiếp. Nhưng từ hôm nay, chị đừng nhắm vào mẹ nữa.”
Chị chồng nhìn anh ba giây, sau đó kéo cửa, đóng sầm rồi đi.
Khung cửa rung lên một cái.
Phòng khách im lặng rất lâu.
Chú Hai lên tiếng trước.
“Chuyện này… ôi.”
Dì Ba đứng dậy, vào bếp rót cốc nước đưa cho mẹ chồng.
Mẹ chồng nhận lấy, tay vẫn run.
Bà uống một ngụm nước rồi nhìn chồng tôi.
“Hai, mẹ có lỗi với con.”
Chồng tôi đi tới, ngồi xuống cạnh bà.
“Mẹ, sau này để con lo. Mẹ đổi mật khẩu thẻ ngân hàng đi, đừng đưa cho bất kỳ ai nữa.”
Mẹ chồng gật đầu, không nói, nước mắt rơi xuống.
Tôi ngồi trong góc, nhìn tất cả.
Không chen lời, không đứng ra.
Đây là chuyện nhà của anh, anh tự xử lý.
Hôm nay anh làm đúng.
Tôi cầm điện thoại, nhắn cho mẹ hai chữ.
“Xong rồi.”
Mẹ trả lời ba chữ.
“Chưa xong đâu.”
Tôi nhìn ba chữ đó, tim khẽ thót.
Mẹ chưa bao giờ nói lời thừa.
Bà nói chưa xong, nghĩa là chưa xong.
Người như chị chồng, bị vạch trần ngay trước mặt sẽ không chịu nhận thua.
Chị ta sẽ phản công.
Mà lần này, chị ta sẽ càng ác hơn.
10
Mẹ nói đúng, chưa xong.
Đòn phản công của chị chồng tới nhanh hơn tôi nghĩ.
Sáng thứ Hai, tôi đang họp ở cơ quan, điện thoại rung liên tiếp bảy tám lần.
Họp xong mở ra xem, toàn là tin nhắn họ hàng gửi.
Dì Ba: “Cháu xem trong nhóm đi, chị chồng cháu đăng cái gì rồi.”
Thím Hai: “Chuyện này nhà các cháu tự giải quyết, đừng đem lên nhóm làm ầm.”
Tôi mở nhóm chat gia đình.
Chị chồng đăng một đoạn chữ dài, gần năm trăm chữ.
Tôi đọc từ đầu tới cuối.
Đại ý là—
“Từ sau khi em dâu gả vào, nó luôn khiến nhà chồng xa cách nhau. Đầu tiên lén bán ba căn nhà khu trường điểm, chuyển hết tiền đi không cho ai biết. Sau đó ly gián thằng Hai với mẹ ruột, ly gián thằng Hai với chị ruột. Bây giờ lại lật chuyện cũ ra ép tôi, nói tôi lừa tiền mẹ. Mấy năm nay đúng là tôi từng lấy tiền từ mẹ, nhưng đó là mẹ thương tôi nên chủ động cho, không phải tôi lừa. Còn căn nhà kia là nhà chồng tôi góp tiền mua, không liên quan gì tới tiền nhà mẹ đẻ. Em dâu đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi chỉ có một mục đích—khiến thằng Hai cắt đứt qua lại với nhà mẹ đẻ, để một mình nó nắm hết tài sản nhà chồng.”
Câu cuối cùng là—
“Tôi không biết rốt cuộc em dâu muốn làm gì, nhưng với tư cách chị gái, tôi sẽ không đứng nhìn em trai mình bị người khác lợi dụng.”
Phần bình luận bên dưới đã nổ tung.
Có người nói “quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà”.
Có người nói “hai bên đều có lý của mình”.
Còn có người nói “em dâu làm vậy đúng là không được đẹp lắm, bán nhà cũng không bàn với gia đình”.
Chiều gió đang đổi.
Đoạn chữ này của chị chồng viết kín kẽ không một khe hở.
Chị ta không phủ nhận lấy tiền, nhưng đổi tính chất thành—”mẹ chủ động cho”.
Chị ta không phủ nhận có nhà, nhưng đổi nguồn tiền thành—”nhà chồng góp”.
Sau đó chĩa toàn bộ mũi nhọn về phía tôi—tôi là kẻ phá nhà, tôi là người muốn độc chiếm tài sản.
Tôi đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi.
Buổi trưa, chồng gọi tới.
“Anh xem chuyện trong nhóm rồi.”
“Anh nghĩ sao?”
“Chị ấy nói nhảm.”
“Vậy anh định làm gì?”
Anh im lặng vài giây.
“Anh nói rõ trong nhóm.”
“Đừng.”
“Tại sao?”