Chương 12 - Bản Hợp Đồng Cuộc Đời
“Tổng giám đốc Hoắc, ngài tự xem đi. Mật mã két sắt chỉ có ngài và cô Thẩm biết. Nếu tối nay tôi không quay lại lấy chìa khóa xe để quên thì có lẽ ngày mai tài liệu này đã xuất hiện trên bàn Triệu Khôn rồi.”
Hoắc Đình Thâm nhìn tài liệu, rồi lại nhìn Thẩm Mạn Mạn, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ.
Thẩm Mạn Mạn khóc càng lớn.
“Đình Thâm, đến em mà anh cũng không tin sao? Em sinh con trai cho anh, sao em có thể hại anh? Chắc chắn là Diệp Tri Thu, là cô ta mua chuộc Tổng giám đốc Hứa để hãm hại em.”
Đúng lúc ấy, cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra.
Tôi dẫn Chu Lam bước vào.
“Nửa đêm rồi mà náo nhiệt thật.”
Tôi lên tiếng.
Hoắc Đình Thâm nhìn thấy tôi, trợn to mắt.
“Diệp Tri Thu? Ai cho cô vào?”
Chu Lam lấy ra một giấy chứng nhận quyền sở hữu.
“Ông Hoắc, quyền sở hữu căn biệt thự này thuộc về quỹ tín thác. Chúng tôi là người đại diện hợp pháp của quỹ, có quyền ra vào bất cứ lúc nào. Ngoài ra chúng tôi còn đưa theo một vị khách.”
Triệu Khôn từ phía sau chúng tôi bước ra, trên mặt mang theo nụ cười hơi lúng túng.
Nhìn thấy Triệu Khôn, sắc mặt Thẩm Mạn Mạn lập tức trắng bệch, cả người mềm nhũn trên sofa.
Hoắc Đình Thâm nhìn Triệu Khôn, cau chặt mày.
“Tổng giám đốc Triệu? Ông tới làm gì?”
Triệu Khôn bất đắc dĩ xòe tay.
“Tổng giám đốc Hoắc, thật ngại quá. Vốn dĩ tôi cũng không muốn dính vào vũng nước đục này, nhưng điều kiện cô Diệp đưa ra thật sự khiến tôi không thể từ chối. Hiện giờ cô ấy là nhà đầu tư mới của tôi, đồng thời cũng là cổ đông lớn của công ty chúng tôi.”
Hoắc Đình Thâm sững sờ, quay đầu nhìn tôi.
“Cô trở thành nhà đầu tư của Triệu Khôn?”
Tôi không để ý đến anh.
Chu Lam đặt một chiếc máy tính bảng lên bàn làm việc, mở một đoạn ghi âm.
Giọng Thẩm Mạn Mạn truyền ra rõ ràng.
“Năm triệu, tối nay tôi có thể giao tài liệu cho ông. Hoắc thị sắp phá sản rồi, tôi cũng phải chừa cho mình và con một đường lui.”
Đoạn ghi âm kết thúc, phòng làm việc yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở.
Hoắc Đình Thâm chậm rãi quay đầu nhìn Thẩm Mạn Mạn, giọng thấp đến đáng sợ.
“Là cô nói?”
Toàn thân Thẩm Mạn Mạn run rẩy, liều mạng lắc đầu.
“Không, không phải em, Đình Thâm, đây là giọng tổng hợp. Diệp Tri Thu cố tình hãm hại em. Anh tin em đi, em thật sự không có.”
Triệu Khôn thở dài, lấy một tờ biên nhận trong túi ra.
“Cô Thẩm, một triệu tiền đặt cọc cô vừa nhận được chuyển vào chính tài khoản của cô. Có cần tôi lấy lịch sử chuyển khoản ngân hàng ra cho Tổng giám đốc Hoắc xem không?”
Lần này Thẩm Mạn Mạn hoàn toàn không còn lời nào để nói.
Cô ta nhìn gương mặt u ám đến mức như sắp nhỏ nước của Hoắc Đình Thâm, đột nhiên lao tới ôm chân anh, khóc lóc.
“Đình Thâm, em sai rồi. Em nhất thời hồ đồ. Em nhìn công ty sắp phá sản nên sợ, em sợ sau này con trai chúng ta cũng phải chịu khổ, cho nên mới nảy ra suy nghĩ sai trái. Em thật sự không cố ý phản bội anh.”
Hoắc Đình Thâm đá cô ta ra, trong mắt toàn là chán ghét.
“Cút. Đồ đàn bà này.”
Chu Lam đúng lúc lên tiếng:
“Ông Hoắc, hành vi của cô Thẩm đã có dấu hiệu phạm tội đánh cắp bí mật thương mại. Chúng tôi đã báo cảnh sát, cảnh sát sắp tới.”
Vừa nói xong, bên ngoài đã truyền tới tiếng còi cảnh sát.
Mấy cảnh sát mặc đồng phục bước vào, xác minh danh tính xong liền trực tiếp còng tay Thẩm Mạn Mạn.
Khi bị dẫn đi, Thẩm Mạn Mạn vẫn liều mạng gọi tên Hoắc Đình Thâm, nhưng Hoắc Đình Thâm không nhìn cô ta dù chỉ một lần.
Anh chỉ nhìn tôi chằm chằm, giọng hơi run:
“Diệp Tri Thu, bây giờ cô hài lòng chưa? Cô đưa người phụ nữ của tôi vào tù, ép công ty tôi đến đường cùng. Cô cảm thấy rất có thành tựu đúng không?”
Tôi nhìn anh, cười lạnh.
“Hoắc Đình Thâm, đây mới chỉ là bắt đầu. Anh cảm thấy Thẩm Mạn Mạn là người phụ nữ của anh, vậy anh có từng nghĩ đứa trẻ đó rốt cuộc có phải con trai anh không?”
Hoắc Đình Thâm đứng sững tại chỗ, giống như không hiểu lời tôi.
“Cô có ý gì?”
Anh nhìn tôi chằm chằm, hai tay siết chặt bên người.
Tôi ra hiệu cho Chu Lam.
Chu Lam lấy từ cặp công văn một túi hồ sơ màu xanh đưa đến trước mặt Hoắc Đình Thâm.
“Đây là báo cáo giám định huyết thống do Trung tâm Giám định Tư pháp Bắc Thành thực hiện. Ông Hoắc có thể tự xem kết luận ở trang cuối.”
Giọng Chu Lam rất bình tĩnh, nhưng lọt vào tai Hoắc Đình Thâm lại giống như một cú búa nặng.
Hoắc Đình Thâm giật lấy báo cáo, ngón tay run rẩy lật tới trang cuối.
Bên trên là vài dòng chữ lạnh lùng:
Căn cứ kết quả phân tích, loại trừ quan hệ huyết thống cha con ruột giữa Hoắc Đình Thâm và bé trai được giám định.
Phía dưới kết luận còn kèm một bộ dữ liệu đối chiếu khác, tên ghi trên đó là:
Lưu Cường.
Lưu Cường là tài xế của bà Hoắc, bình thường phụ trách đưa đón Thẩm Mạn Mạn và bà Hoắc ra ngoài.
Hoắc Đình Thâm nhìn cái tên đó, đầu óc ong một tiếng, trước mắt tối sầm.
Cơ thể anh lảo đảo, phải vịn vào bàn làm việc bên cạnh mới không ngã xuống.
“Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào.”
Anh lẩm bẩm, trong giọng toàn là hoang đường và hoảng loạn.
“Mạn Mạn sẽ không lừa tôi. Cô ấy ở bên tôi năm năm rồi. Lúc đứa bé sinh ra mẹ tôi còn nói nó giống tôi.”