Chương 4 - Bạn Cùng Phòng Của Thái Tử
“Tôi thật sự không rảnh làm loạn với cậu nữa. Mau xuống khỏi giường tôi!”
“Tôi phải đi ngủ.”
Cố Dã gật đầu:
“Được.”
Sau đó, anh không hiểu sao lại nằm xuống.
Tôi: “?”
“Cậu làm gì vậy?”
“Ngủ.”
Anh nói một cách vô cùng đương nhiên.
Tôi hỏi:
“Cậu không có giường riêng sao?”
Anh đáp:
“Ngủ cùng nhau.”
Nói xong, Cố Dã trực tiếp đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Đệt, tôi không ngủ cùng cậu!”
Tôi giãy giụa.
“Nhưng tôi muốn ngủ cùng cậu.”
Anh véo eo tôi một cái không nhẹ không nặng.
Cả người tôi lập tức mềm nhũn.
Tên này từ sau lần chặn tôi trong phòng tắm đã phát hiện ra nơi nhạy cảm của tôi. Mỗi khi tôi phản kháng, anh lại véo eo tôi.
Giống như sợ tôi chạy mất, cánh tay anh ôm rất chặt, lòng bàn tay còn dán lên bụng dưới của tôi.
Tôi rơi vào trầm tư.
Đây là mối quan hệ bạn cùng phòng bình thường sao?
08
Đêm đã khuya, tiếng ve kêu vang ngoài cửa sổ.
Hai người đàn ông cao một mét tám cùng nằm trên một chiếc giường nhỏ, chen chúc đến mức không còn chút không gian nào.
Lưng tôi dán vào ngực Cố Dã. Xuyên qua lớp đồ ngủ, hơi ấm từ cơ thể anh không ngừng truyền đến.
Còn có từng đợt hơi thở ấm áp phả lên tai tôi.
Anh còn đặt cằm lên đỉnh đầu tôi.
Tôi không được tự nhiên cử động một chút.
Giọng nói khàn khàn của Cố Dã vang lên:
“Đừng cử động.”
Để thể hiện sự bất mãn, tôi càng cố ý cử động!
Kết quả không cẩn thận cọ phải thứ gì đó.
Mông tôi lập tức siết chặt, mặt tức đến đỏ bừng, nghiến răng hét:
“Đệt, Cố Dã, cậu tránh xa mông tôi ra một chút!”
Cố Dã khẽ cười:
“Đã bảo cậu đừng cử động rồi.”
“Bây giờ thì hay rồi, đánh thức nó dậy luôn.”
Tôi cạn lời trước sự vô lại của tên này.
“Cố Dã!”
“Đây đây.”
Anh giống như đang dỗ dành trẻ con, vỗ nhẹ lên lưng tôi.
“Ngủ đi, tôi đi tắm nước lạnh để bình tĩnh lại.”
Nói xong, anh xoay người xuống giường.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Nhưng tôi làm thế nào cũng không thể nhắm mắt.
Cố Dã tắm nước lạnh hơn mười phút.
Tôi dần dần bị cơn buồn ngủ xâm chiếm.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm giác có người lên giường, vòng tay ôm lấy eo tôi.
09
Đêm hôm đó, tôi nằm mơ.
Một giấc mơ không được thân thiện với mông cho lắm.
Nó khiến tôi sợ đến mức mấy ngày liền không thể nhìn thẳng vào Cố Dã.
May mà mấy ngày nay anh bình thường hơn một chút, nếu không tôi thật sự phải bỏ chạy.
Chiều hôm ấy không có tiết học. Cố Dã bị bố gọi về công ty xử lý công việc, tôi khó khăn lắm mới có thời gian rảnh rỗi, nằm trong ký túc xá lướt điện thoại.
Trang quản lý ứng dụng đồ cũ lại có thêm vài tin nhắn hỏi mua. Tôi lần lượt trả lời xong, đang định nằm xuống chợp mắt một lúc thì điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn Cố Dã gửi đến.
“Tối nay có một buổi gặp mặt, đi cùng tôi.”
Sáu giờ tối, một chiếc xe màu đen dừng trước mặt tôi.
Cửa kính phía sau hạ xuống, để lộ gương mặt Cố Dã.
Anh mặc một bộ vest đen, áo sơ mi cài đến chiếc cúc trên cùng. Mái tóc được chải ngược ra sau, để lộ vầng trán đầy đặn và xương lông mày sắc bén.
Cả người vừa cao quý vừa lạnh lùng.
Vừa ngồi vào trong xe, tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa nam trên người anh.
“Bị mê hoặc rồi sao?”
Anh đột nhiên nghiêng đầu, khóe môi hơi cong lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi.
Tôi vội vàng dời mắt, cứng miệng nói:
“Mê cái đầu cậu.”
Cố Dã bật cười, không tiếp tục trêu tôi.
Xe chạy nửa tiếng, dừng trước một câu lạc bộ tư nhân.
Trong phòng riêng sang trọng đã có bảy, tám người ngồi. Nhìn thấy Cố Dã bước vào, cả đám lập tức đứng dậy chào hỏi.
“Cố thiếu đến rồi!”
“Anh Dã, chỉ chờ mình anh thôi đấy.”
Cố Dã hờ hững gật đầu, được mọi người vây quanh đưa đến ngồi ở vị trí chính giữa.
Tôi vô cùng tự giác lùi vào trong góc, kết quả lại bị anh túm cổ tay, ấn xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Ngồi đây.”
Giọng điệu của anh không cho phép từ chối.
Mấy ánh mắt đồng loạt rơi trên người tôi.
Có người lên tiếng hỏi:
“Anh Dã, đây là?”
Cố Dã nâng ly rượu nhấp một ngụm:
“Người của tôi.”
“Thì ra là bạn của Cố thiếu. Hân hạnh, hân hạnh.”
Tôi mỉm cười, lịch sự đáp lại.
Trên bàn có người mời rượu tôi, nhưng tôi chỉ có thể ngượng ngùng cười:
“Xin lỗi, tửu lượng của tôi không tốt.”
Cố Dã lơ đãng liếc nhìn tôi, lên tiếng:
“Mở cho cậu ấy một chai nước trái cây.”
Trước cả bàn thức ăn, tôi ăn uống ngấu nghiến đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Cố Dã lại nói chuyện kinh doanh với bạn bè của mình.
Ăn được một nửa, tôi bị miếng thịt làm nghẹn, lập tức cầm cốc nước lên uống cạn.
Uống xong mới phát hiện mùi vị không đúng.
Chỉ vài phút sau, mặt tôi đã đỏ bừng.
Lúc Cố Dã phát hiện, tôi đang ngồi cười ngây ngô.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, sau đó đột nhiên đứng dậy đưa tôi rời đi.
10
Chiếc xe chạy trên đường. Lúc rẽ, cơ thể tôi cũng nghiêng sang bên cạnh, đầu đập vào vai Cố Dã.
Tôi đau đến mức kêu lên một tiếng:
“Cứng chết đi được.”
Cố Dã không nói gì.
Anh nhẹ nhàng xoa trán giúp tôi.
Không biết từ lúc nào, tài xế phía trước đã nâng tấm chắn lên, biến hàng ghế sau thành một không gian nhỏ hoàn toàn khép kín.